Đây rốt cuộc là đấu hồ ly tinh hay là đưa anh trai lên giường người ta chứ?!
Chu Tiểu Thiên còn chưa kịp hoàn hồn, đầu dây bên kia đã tắt phụt điện thoại. Cậu ta lẩm bẩm một câu "Thằng điên", rồi lật người tiếp tục ngủ khò.
Viên Hoài tức giận đá tung chăn, tên hồ ly tinh kia, chắc chắn là cố ý! Thật không biết xấu hổ!!
Sáng sớm hôm sau, Viên Hoài với quầng thâm mắt to tướng lờ đờ bước ra khỏi phòng. Cậu ta mất ngủ cả đêm, cũng chẳng còn sức đâu mà gây sự với Lý Tĩnh Thủy nữa. Rửa mặt, ăn sáng xong, cậu ta uể oải đeo cặp sách đi học.
Lý Tĩnh Thủy sáng nay không có tiết học, liền ở nhà dọn dẹp. Lần này cậu nhớ xin Viên Vĩ chìa khóa dự phòng, dọn dẹp xong xuôi liền ra ngoài, định mua một cái ghế đẩu, rồi thay màn hình điện thoại bị vỡ.
Trung tâm sửa chữa điện thoại ở trung tâm thành phố, cậu bắt xe buýt đến đó. Thực ra cậu rất mệt, nhưng vì mông đau nên dù có chỗ trống cũng không dám ngồi, cứ thế lắc lư suốt quãng đường đến trung tâm sửa chữa. Hỏi ra thì thay màn hình hết hơn tám trăm tệ, gần như tiêu hết sạch tiền lẻ trong tay cậu. Lúc Lý Tĩnh Thủy đang lấy số xếp hàng chờ đợi, tình cờ nhìn thấy đối diện có một hiệu sách lớn. Cậu nghĩ đến quyển sách bị cháo dính bẩn lem luốc của Viên Hoài hôm qua, liền do dự đứng dậy. Màn hình lớn đang hiển thị số của cậu, nhưng cậu lại cúi đầu bước ra ngoài.
Dù sao điện thoại vẫn còn dùng tạm được, hay là mua sách cho Viên Hoài trước đã.
Lý Tĩnh Thủy nhớ lại lời Viên Vĩ nói tối qua, không khỏi đỏ mặt. Viên Vĩ đối xử tốt với cậu, cậu cũng phải đối xử tốt với Viên Hoài mới được. Có qua có lại, dần dần Viên Hoài cũng sẽ buông bỏ sự đề phòng, dù sao cũng sống chung một nhà, ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu cũng gặp, làm sao có thể thật sự không giao tiếp.
Lý Tĩnh Thủy từ nhỏ đã có trí nhớ tốt, vẫn còn nhớ mang máng những quyển sách hôm qua. Nhưng cậu không nhớ quyển nào bị bẩn, liền theo trí nhớ lấy lại toàn bộ một bộ sách mới, nặng trĩu buộc thành một chồng. Cậu xách cũng khá vật vả, đổi tay mấy lần mới miễn cưỡng xách đến cửa hàng đồ gỗ.
Lần này cậu đã rút kinh nghiệm, sợ Viên Hoài lại đá hỏng, nên không mua loại bằng nhựa nữa, mà bỏ thêm chút tiền mua một cái ghế đẩu bằng gỗ chắc chắn. Hơn nữa, trong lòng Lý Tĩnh Thủy còn có một ý nghĩ nhỏ… Hình như có thể dùng chung ghế đẩu giống hai anh em, như vậy cậu cũng sẽ là một thành viên chính thức trong gia đình này.
…
Viên Hoài uể oải nằm bò ra bàn cả buổi sáng, đến giờ ăn trưa Chu Tiểu Thiên cũng không lay nổi cậu dậy.
Cậu ta xua tay nói: "Tao không đi căn tin nữa, ngủ tiếp một lát đây, mày mua giúp tao phần cơm."
"Được thôi.” Chu Tiểu Thiên chìa bàn tay mũm mĩm ra: “Đưa tiền."
"Mày nói xem mày đường đường là phú nhị đại, sao không thể đợi về nhà rồi lấy lại tao mười đồng bạc lẻ này?" Viên Hoài bực bội sai bảo cậu ta: “Tầng thứ hai trong cặp, túi nhỏ đó, tự mày lấy."
Chu Tiểu Thiên thở dài: "Nhìn xem, toàn tờ năm mươi, một trăm, anh mày đối xử tốt với mày thật đấy, tao còn chẳng có tiền bằng mày! Mày không biết đâu, mẹ tao nói đàn ông có tiền thì sẽ hư hỏng, giáo dục phải bắt đầu từ khi còn nhỏ, bình thường tao tiêu bao nhiêu tiền đều phải báo cáo với bà ấy, một xu cũng không cho thừa."