Viên Vĩ để trần thân trên, lộ ra phần ngực bụng với cơ bắp hoàn hảo, quấn một chiếc khăn tắm quanh eo, lười biếng dựa vào giường giục Lý Tĩnh Thủy: "Lát nữa rảnh thì em dọn tiếp, mau đi tắm đi, anh chờ em."
Lời nói đầy ẩn ý này khiến Lý Tĩnh Thủy nóng bừng cả người, gần như chạy trối chết vào phòng tắm.
Phòng tắm nhà Viên Vĩ không lớn, nếu để quần áo bên trong sẽ bị nước bắn vào, nên cậu để quần áo lên nắp máy giặt bên ngoài. Kết quả là đang tắm dở thì nước đột nhiên lạnh ngắt, rồi đèn cũng tắt phụt.
Lý Tĩnh Thủy khỏi cần đoán cũng biết, chắc chắn lại là Viên Hoài đang phá rối.
Cậu cũng tắm gần xong rồi, liền cứ thế tắm qua nước lạnh cho hết sữa tắm, tắt vòi hoa sen rồi yên lặng ngồi xổm trên sàn, ôm đầu gối chờ tiểu quỷ Viên Hoài rời đi.
Năm phút trôi qua, cậu vẫn không nghe thấy động tĩnh gì bên ngoài, liền rón rén mở hé cửa định lấy quần áo, kết quả một cây chổi bất ngờ thọc vào, ầm một tiếng đẩy bật cửa phòng tắm.
Lý Tĩnh Thủy tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ như nhộng, nhất thời ngây người ra, đến cả né tránh cũng quên mất. Viên Hoài nhìn chằm chằm vào thân thể trắng nõn trước mặt gần như có thể phản chiếu ánh sáng, cây chổi trên tay rơi đánh bịch xuống đất, cả người ngẩn ra.
Lý Tĩnh Thủy tuy gầy nhưng không phải kiểu gầy trơ xương, mà là cân đối thon thả, người mỏng một lớp thịt, da dẻ lại đẹp, có eo thon, mông cong…
Viên Hoài từng thấy cơ bắp cuồn cuộn đầy sức mạnh của anh trai, thấy cả đống mỡ ba ngấn của Chu Tiểu Thiên mỗi khi chạy nhảy, bản thân thì lại là que củi khô đét.
Lý Tĩnh Thủy như thế này, cậu ta mới thấy lần đầu, khiến cậu ta bỗng nhiên cảm thấy khô miệng, đầu óc trống rỗng. Đợi đến khi Lý Tĩnh Thủy đóng sầm cửa lại, cậu ta mới trừng to mắt lùi lại một bước, vấp phải cây chổi mình vừa ném xuống, ngã chổng vó.
Viên Vĩ nghe thấy tiếng động ở phòng khách, liền thay quần ngủ rồi đi ra xem. Phòng khách trống không.
Lý Tĩnh Thủy vội vàng mặc quần áo, hai chân vẫn còn run rẩy. Cứ nghĩ đến cảnh tượng vừa nãy đối mặt với Viên Hoài trong tình trạng tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, cậu chỉ muốn chết quách cho xong. Ấy vậy mà Viên Vĩ gọi cậu, cậu vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cùng Viên Vĩ về phòng ngủ.
Viên Vĩ ôm cậu, thấy mặt cậu tái nhợt, môi hơi tím tái, liền nhỏ giọng hỏi: "Sao vậy?"
Lý Tĩnh Thủy bối rối nói: "Nước… nước hơi lạnh."
"Vậy mai anh sẽ điều chỉnh lại nhiệt độ." Thuốc Viên Vĩ vừa uống lúc Lý Tĩnh Thủy không có mặt bắt đầu có tác dụng, người anh nóng bừng, quần ngủ căng phồng lên, không nhịn được cọ vào người Lý Tĩnh Thủy, trêu chọc: "Chúng ta tắm thế này bao lâu nay có thấy lạnh đâu, sao em lại yếu đuối thế này, hửm?"
"Em… em sẽ từ từ thích nghi…" Lý Tĩnh Thủy bị anh thúc mạnh một cái, cong lưng lên như con tôm, chân mềm nhũn.
Cậu quá yêu Viên Vĩ, hoàn toàn không chịu nổi một chút ve vãn nào. Mỗi lần Viên Vĩ đến gần, cậu sẽ mê muội đến cương cứng, xuất tinh cũng nhanh, chẳng chịu đựng được bao lâu.
Viên Vĩ tắt đèn, từng món từng món cởi bỏ quần áo của Lý Tĩnh Thủy. Lý Tĩnh Thủy vừa tắm nước lạnh, da dẻ hơi mát, lại trơn mịn.
Anh hôn từ cổ xuống ngực Lý Tĩnh Thủy rồi dừng lại, thở hổn hển hỏi: "Tĩnh Thủy, em đã làm chưa?"
Lý Tĩnh Thủy biết anh đang nói đến chuyện gì, khuôn mặt lập tức đỏ bừng.
Mỗi lần làʍ t̠ìиɦ với cậu, Viên Vĩ đều tắt đèn, nếu không sẽ phát hiện ra khi Lý Tĩnh Thủy động tình, không chỉ mặt đỏ, mà cả người cũng sẽ ửng lên một màu hồng nhạt quyến rũ.