Chương 15

Viên Vĩ cười tủm tỉm mυ"ŧ môi cậu, anh vẫn đang đứng, hông không chạm vào Lý Tĩnh Thủy, không muốn để đối phương phát hiện mình không cứng, căn bản không có ý định lên giường.

Lý Tĩnh Thủy chỉ bị Viên Vĩ hôn thôi mà hơi thở đã loạn nhịp, liên tục lấy tay che mặt, cảm thấy mắt cay xè, miệng cũng bị hạt tiêu làm sưng lên, bây giờ chắc chắn rất xấu xí.

Viên Vĩ chép miệng: "Em có phải vừa khóc vừa nuốt nước mắt vào miệng không? Mặn thế."

Lý Tĩnh Thủy: “..." Đi mà hỏi em trai anh.

Viên Vĩ lại hôn tới, thì thầm bên tai Lý Tĩnh Thủy: "Tĩnh Thủy, anh xin em đấy... Đừng rời xa anh."

Cơ thể Lý Tĩnh Thủy mềm nhũn ra, tuy rất xấu hổ, nhưng vẫn không nhịn được ôm lấy cổ Viên Vĩ, muốn mình được gần người này hơn một chút, gần hơn nữa, để có thể nghe hết những lời yêu thương mà ngày thường Viên Vĩ không nói ra.

Nếu Viên Vĩ ngày nào cũng nói những lời này với cậu, thì dù có thêm mười tên Viên Hoài xấu xa nữa, cậu cũng không sợ.

Hai người ôm nhau một lúc, Lý Tĩnh Thủy liền nín khóc mỉm cười. Viên Vĩ cắn cằm cậu thúc giục cậu đi tắm, cậu còn tỏ vẻ ngượng ngùng: "Anh đi trước đi, em cất quần áo đã."

"Không đi nữa à?"

"Ừm..." Lý Tĩnh Thủy gật đầu, đôi mắt to vẫn còn ươn ướt, dưới ánh đèn sáng lấp lánh, cậu nhìn Viên Vĩ, trong con ngươi tràn ngập hình bóng của người này, trong sáng không một chút tạp chất.

Viên Vĩ nhớ lại lần đầu tiên hôn Lý Tĩnh Thủy, Lý Tĩnh Thủy cứng đờ như đóng băng, quay người bước đi loạng choạng mấy bước, mới hoảng hốt bỏ chạy. Ngày hôm sau xấu hổ không trả lời tin nhắn không nghe điện thoại, lúc đó anh còn lo lắng mình sẽ làm hỏng việc.

Lại hoàn hồn, ánh mắt Viên Vĩ nhìn Lý Tĩnh Thủy có thêm vài phần kiên nhẫn và ấm áp thật sự. Lý Tĩnh Thủy rất nhạy cảm, tim đập thình thịch, vội vàng bò dậy dọn dẹp tủ quần áo, nói chuyện cũng không dám quay đầu lại: "Cái đó... quần áo của anh cũng bị bẩn rồi, cứ để trong phòng tắm đi, lát nữa em giặt cùng luôn."

Viên Vĩ cúi đầu nhìn, mới thấy vạt áo trước của mình cũng dính chút cháo.

Anh không khỏi bật cười, lúc mở cửa ra suýt nữa thì đυ.ng phải Viên Hoài đang đứng ngoài cửa như thằn lằn. Viên Hoài chột dạ, nhưng vẫn ưỡn ngực ngẩng đầu nhìn anh chằm chằm: "Phải! Cậu ta mách lẻo thì mách lẻo, muối với hạt tiêu trong cháo là do em bỏ vào đấy, tự cậu ta thích ăn!"

Thẳng thừng thừa nhận không chút do dự.

Viên Vĩ thấy thật hết nói nổi, làm kẻ xấu mà lại kém cỏi đến mức này, đúng là chỉ có thằng em ngốc nghếch của mình mới làm được. Anh xoa đầu tóc rối bù của Viên Hoài một cách bực tức: "Đi đi đi, đừng chắn đường, anh mày muốn tắm."

Viên Hoài hừ một tiếng khó chịu, nhanh chóng chuồn về phòng ngủ. Vừa vào phòng, cậu ta đã sung sướиɠ nhảy cẫng lên vài cái. Anh trai quả nhiên vẫn đứng về phía mình, cho dù Lý Tĩnh Thủy chịu thiệt thòi lớn như vậy cũng không nỡ mắng mình một câu. Cứ thế này, cậu nhất định có thể đuổi cái tên nhút nhát kia ra khỏi nhà!

Một chút áy náy nhỏ nhoi của Viên Hoài nhanh chóng bị niềm vui sướиɠ này xua tan.

Đợi đến khi Viên Vĩ tắm xong, Lý Tĩnh Thủy đã xếp lại quần áo gọn gàng, đang cong mông dọn dẹp ngăn kéo nhỏ bên dưới, đem từng đôi tất lung tung của Viên Vĩ cuộn tròn lại xếp ngay ngắn, còn tỉ mỉ phân loại theo màu sắc. Viên Vĩ cố ý lấy tay ướt sòng sờn sờ lên mặt cậu. Lý Tĩnh Thủy giật nảy mình, ngã phịch xuống đất. Đợi đến khi nhìn rõ là Viên Vĩ, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.