Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tẩu Tử?

Chương 13

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Ăn chậm thôi, có bị bỏng không?"

Viên Vĩ vươn tay xoa lưng cho Lý Tĩnh Thủy, còn rút khăn giấy đưa cho cậu, ánh mắt quan tâm, hoàn toàn không ngờ rằng đây là Viên Hoài đang trêu chọc Lý Tĩnh Thủy.

Lý Tĩnh Thủy nhìn Viên Hoài, muốn nói cho anh biết, nhưng lại không sao mở miệng được.

Nói ra thì sao chứ?

Phá vỡ bầu không khí yên bình khó khăn lắm mới có được này, để Viên Hoài lại được thể làm ầm ĩ lên sao? Để Viên Vĩ tiếp tục khó xử giữa cậu và em trai mình? Vừa rồi vì chuyện cái ghế, cậu đã làm Viên Vĩ thất vọng rồi.

Trước đây cậu bị những bạn học kia bắt nạt, trong cặp sách bị rải đinh ghim, trên ghế bị bôi keo siêu dính, trong hộp bút bị tè bậy, tóc sau gáy còn bị đốt trụi... Chuyện nào chẳng ác liệt hơn Viên Hoài? Cậu cũng đã cố gắng phản kháng, nhưng những người đó chỉ càng ngày càng tìm cách đối phó với cậu... Chỉ có thể nhịn, nhịn đến khi nào họ cảm thấy chán, thì sẽ không thèm để ý đến cậu nữa.

So ra, trò nhỏ bỏ gia vị vào bát của Viên Hoài này cũng không tính là quá đáng, cậu không thể làm cho Viên Hoài chấp nhận mình, ít nhất có thể cố gắng không để Viên Vĩ khó xử ở giữa.

Viên Vĩ bằng lòng ở bên cậu, bằng lòng đưa cậu về nhà, đã khiến cậu rất mãn nguyện rồi.

Lý Tĩnh Thủy mím môi lắc đầu: “Không sao, em sẽ cẩn thận..."

Viên Hoài sững người, không ngờ Lý Tĩnh Thủy chỉ lau nước mũi rồi lại cúi đầu húp cháo, khiến cậu ta có cảm giác như đánh vào bông, uất ức không thôi. Cậu ta đã lên kế hoạch rồi - đợi Lý Tĩnh Thủy đi mách, cậu ta sẽ cắn ngược lại Lý Tĩnh Thủy đang diễn khổ nhục kế. Cậu ta hiểu anh trai mình nhất, từ nhỏ đã không ưa những kẻ thích giở trò, đợi cậu ta nói bóng nói gió vài lần, anh trai nhất định sẽ chán ghét Lý Tĩnh Thủy, đuổi tên đáng ghét này ra khỏi nhà, quay trở lại con đường thẳng nam tươi sáng.

Viên Hoài cắn mạnh mấy miếng bánh bao, vừa rồi còn ăn ngon lành, giờ nhìn thấy cơm canh Lý Tĩnh Thủy làm thì lại bực mình, tên này thật sự là tâm cơ thâm sâu, người bình thường nào chịu đựng nổi chuyện này, tuyệt đối là kiểu thả con săn sắt bắt con cá rô, không biết muốn tính kế anh trai cậu ta cái gì.

Cậu ta thấy anh trai không chú ý đến mình, liền lén duỗi chân từ dưới gầm bàn, đá vào chồng sách dày dưới mông Lý Tĩnh Thủy.

Cái ghế đẩu kia là do bố cậu ta làm cho cậu ta hồi nhỏ, bây giờ chỉ đủ ngồi nửa mông, lúc đó cậu ta còn cố ý lấy toàn sách khổ nhỏ A5, chồng lên cao chênh vênh, lúc này bị cậu ta đá nhẹ một cái, lập tức đổ sầm xuống.

Lý Tĩnh Thủy đang đau khổ nuốt cháo, tai bay vạ gió ngã xuống đất, đầu đập vào tủ lạnh phía sau, mông cũng bị đập mạnh vào chân ghế, nửa bát cháo nóng đổ đầy ngực đầy quần, còn ngơ ngác ôm chặt chiếc bát sứ hoa nhỏ của mình.

Viên Hoài lần này không nhịn được, bật cười thành tiếng, rồi lại giả vờ kêu lên một tiếng thảm thiết: "Ôi sách của em, em còn phải viết bài đọc nữa!"

Viên Vĩ vội vàng đỡ Lý Tĩnh Thủy dậy, thấy cậu đỏ cả vành mắt, nhỏ giọng dỗ dành: "Tĩnh Thủy, em vào phòng thay quần áo trước đi."

Lý Tĩnh Thủy đau đầu đau mông, cúi gằm mặt không nói tiếng nào, bên tai là tiếng Viên Hoài nói móc sách bẩn rồi, tiếng Viên Vĩ lấy giấy lau sách sột soạt.

Khiến cậu bỗng nhiên cay mũi, không biết việc bất chấp tất cả bước vào cuộc sống của Viên Vĩ này rốt cuộc là đúng hay sai?
« Chương TrướcChương Tiếp »