Chương 12

Đợi Viên Hoài vào phòng lấy ghế, anh quay sang nói với Lý Tĩnh Thủy: “Em sợ Viên Hoài thế làm gì? Nó chỉ là một đứa trẻ con, có thể làm gì em được.”

Viên Vĩ làm cán bộ lớp suốt từ nhỏ đến đại học, luôn là đối tượng được mọi người vây quanh ngưỡng mộ, nào đã từng nếm trải cảm giác bị cô lập bị bắt nạt, anh không thể hiểu được nỗi sợ hãi theo bản năng của Lý Tĩnh Thủy khi đối mặt với Viên Hoài, càng không nhìn thấy cảnh Viên Hoài một mình dọa nạt Lý Tĩnh Thủy hung hăng như thế nào. Anh cho rằng Lý Tĩnh Thủy chỉ vì chuyện buổi trưa mà có thành kiến với Viên Hoài, tuy đã đồng ý sẽ hòa thuận với Viên Hoài, nhưng trong lòng vẫn không muốn chấp nhận cậu ta.

Nhưng mục đích ban đầu khi anh ở bên Lý Tĩnh Thủy là gì? Không phải là vì Viên Hoài sao?

Viên Vĩ nghĩ đến đây, vẻ mặt nghiêm nghị liền dịu đi một chút, thấy Lý Tĩnh Thủy im lặng không nói, liền đổi chủ đề: “Chiều nay sao không đi mua thêm cái ghế nữa?”

“Anh không…” đưa chìa khóa cho em.

Lý Tĩnh Thủy vừa mở miệng, đã bị tiếng la hét khoa trương của Viên Hoài cắt ngang. Cậu ta ôm một chồng sách, tay còn xách một cái ghế đẩu, hất hàm nói: “Anh… nhanh lên, sách sắp đổ rồi!”

Viên Vĩ không kịp nghe Lý Tĩnh Thủy giải thích, vội vàng chạy tới giúp đỡ, cười Viên Hoài: "Cơm thì ăn không ít, sao có mấy quyển sách cũng không cầm chắc được."

Viên Hoài cãi lại: "Em nhường ghế cho vợ anh rồi đấy, anh còn muốn gì nữa!"

Hai chữ này khiến mặt Lý Tĩnh Thủy đỏ bừng. Cậu và Viên Vĩ quen nhau đã lâu, Viên Vĩ cũng chỉ gọi cậu là Tĩnh Thủy, thân mật hơn một chút thì giới thiệu cậu là bạn trai của anh, chưa bao giờ gọi là vợ hay gì cả. Lý Tĩnh Thủy ôm bát cháo ngây người ra đó, đợi đến khi nóng quá mới biết đổi tay, tim đập thình thịch, thấy Viên Hoài đi tới đặt ghế, lấy hết can đảm nhỏ giọng nói: "Tô... tôi ngồi cái này được rồi."

Viên Hoài cố ý khách sáo vài câu, kỳ thực trong lòng đã có tính toán, căn bản không định ngồi.

Đùa à, bảo cậu ta cắt đất nhường cho kẻ xâm lược, sao có chuyện dễ dàng như vậy được?!

Sau một hồi lộn xộn, ba người cuối cùng cũng ngồi xuống ăn cơm. Viên Hoài lúc đầu chỉ miễn cưỡng nếm thử một miếng, kết quả vừa cầm đũa lên thì không thể dừng lại được. Không nói gì khác, tên nhát gan này nấu ăn quả thật có tay nghề. Cậu ta thì hoàn toàn không biết nấu nướng, anh trai cậu ta cũng chỉ ở mức nấu chín, số món ăn biết nấu đếm trên đầu ngón tay. Sợ cậu ta thiếu dinh dưỡng, nên vitamin trong nhà chưa bao giờ hết.

Lý Tĩnh Thủy thấy Viên Hoài ăn ngon lành, trong lòng cũng thoải mái hơn không ít, nghĩ có lẽ đúng là mình đã suy nghĩ nhiều rồi.

Cậu ăn ít, ăn vài miếng thức ăn cùng hai anh em, đợi cháo nguội bớt thì định húp.

Viên Hoài vẫn luôn chú ý đến cậu, giả vờ cắn bánh bao, thực chất là muốn che đi khóe miệng đang nhếch lên của mình. Cậu ta cố tình ăn rất nhanh, chính là sợ Lý Tĩnh Thủy phun cơm ra làm hỏng cả bàn thức ăn, không có lý nào lại để cậu ta phải nhịn đói thêm một bữa nữa.

Lý Tĩnh Thủy ho sặc sụa, vội vàng quay mặt đi, lấy tay che miệng không dám phun ra, sợ mất mặt trước Viên Vĩ. Mãi một lúc sau mới nuốt được ngụm cháo vừa mặn vừa cay kia xuống. Viên Hoài đã cho rất nhiều muối và hạt tiêu trắng vào trong đó, mặn thì Lý Tĩnh Thủy còn có thể chịu đựng được, nhưng cậu không ăn được cay, môi lập tức sưng lên.