Chương 10

"Sao tôi lại không bị sang chấn? Đó là một thằng con trai!" Viên Hoài hạ thấp giọng, mặt mày âm u như sắp mưa.

Tay Chu Tiểu Thiên run lên, chọc chảy máu nướu, phải một lúc lâu mới hớp một ngụm nước bọt: "Con... con trai?"

"Cậu đừng học theo cái giọng nói lắp bắp của hắn ta!" Viên Hoài tức giận nói: “Anh tôi tôi còn không biết sao? Từ nhỏ đến lớn chưa từng có khuynh hướng này! Hồi cấp ba tôi còn lật được ảnh nóng từ gầm giường anh ấy, là một thằng đàn ông thẳng không thể thẳng hơn, sao đột nhiên lại cong được? Dù sao tôi cũng không tin! Chắc chắn là thằng đó đã bỏ bùa mê thuốc lú anh tôi! Cậu nói xem anh tôi nghĩ thế nào vậy?"

Chu Tiểu Thiên rùng mình một cái: "Tôi biết đâu được, tôi đâu phải gay… Nhưng mà anh cậu có thể dẫn người ta về nhà, chẳng lẽ là nghiêm túc à?"

"Chắc chắn là không thể!" Viên Hoài trừng mắt nhìn Chu Tiểu Thiên: “Cậu còn dám nói bậy bạ nữa thì chúng ta cạch mặt nhau đấy!"

Chu Tiểu Thiên giơ hai tay đầu hàng, cuối cùng cũng nghiêm túc hơn một chút, ngồi xích lại gần Viên Hoài thì thầm: "Liệu có phải anh cậu bị hắn ta nắm thóp gì không? Bí mật đen tối của Hội sinh viên chẳng hạn?"

Viên Hoài cảm thấy mình đi tìm Chu Tiểu Thiên bàn bạc, chắc chắn là đầu óc bị úng nước rồi. Lý Tĩnh Thủy nhát gan như vậy, nếu thật sự là anh trai cậu ta làm chuyện mờ ám, cho hắn ta một trăm lá gan hắn ta cũng không dám hé răng. Nhìn cái dáng vẻ nhu nhược của hắn ta, rõ ràng là thật lòng thích anh trai cậu ta.

Nhưng Viên Hoài vẫn phản đối, vẫn không cam lòng, cảm thấy anh trai mình đang làm chuyện sai lầm, còn tự chui đầu vào rọ nữa.

Cho dù thật sự tìm một cô nàng xấu xí cậu ta cũng chịu, sao lại có thể tìm một thằng con trai? Huống hồ lại là một tên ẻo lả, nói chuyện cũng không rõ ràng!

Cậu ta thêm mắm dặm muối kể lại chuyện Lý Tĩnh Thủy đến nhà, còn cố tình bóp méo hình ảnh của Lý Tĩnh Thủy, vẽ ra trong đầu Chu Tiểu Thiên một kẻ xấu xí biếи ŧɦái, chuyên vặn vẹo tay áo, anh trai cậu ta chính là chàng trai tốt bị che mắt, sấm sét đến mức Chu Tiểu Thiên giật bắn mình, không nhịn được đoán xem Viên Vĩ có phải bị xe tông hỏng não rồi không.

Chu Tiểu Thiên lập tức cùng chung mối thù với Viên Hoài, bàn bạc xem làm thế nào để đuổi cái tai họa này ra khỏi nhà họ Viên.

Theo Chu Tiểu Thiên, nếu anh trai cậu ta lúc này đang mê muội, điều cấm kỵ nhất là đối đầu trực diện với Lý Tĩnh Thủy. Viên Hoài phải nghĩ cách "chơi bẩn", để Lý Tĩnh Thủy tự chuốc lấy khổ mà không thể nói ra.

Viên Hoài cảm thấy làm vậy quá hèn hạ, nhưng cuối cùng bị câu nói "Cậu cứ trơ mắt nhìn anh cậu sa chân vào vũng bùn à?" của Chu Tiểu Thiên làm cho chấn động, vẻ mặt phức tạp, cắn răng gật đầu như tráng sĩ chặt tay.

Chu Tiểu Thiên liền ghé sát vào tai cậu ta bày mưu tính kế. Bố mẹ cậu ta mở cửa hàng vợ chồng làm ăn phát đạt, Chu Tiểu Thiên bây giờ đã có thể vỗ ngực xưng mình là phú nhị đại, trong nhà tuy đầy mùi tiền nhưng lại chẳng có chút tình cảm nào. Bố cậu ta ra ngoài tìm kiếm sự ấm áp, sở thích của mẹ cậu ta ngoài làm đẹp ra thì chính là đấu đá với đủ loại tiểu tam. Bố Chu Tiểu Thiên có thể ong bướm khắp nơi, cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn về nhà.

Chu Tiểu Thiên tận tình truyền dạy kinh nghiệm cho Viên Hoài, cái bụng phệ của cậu ta ngoài một bát mì to còn chứa không ít mưu mẹo.