Chương 1

Viên Vĩ nhìn em trai Viên Hoài đang ngồi đối diện, vẻ mặt bực dọc, thực sự không biết nên mở lời thế nào.

Viên Hoài mới học lớp 8, cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới, dáng người gầy gò lọt thỏm trong bộ quần áo bóng rổ rộng thùng thình, bụng réo ầm ĩ, vậy mà cứ cau có, nhất quyết không chịu động đũa.

Bữa cơm thịnh soạn, bốn món mặn, một món canh, đủ cả sắc lẫn hương, toàn là những món khoái khẩu của Viên Hoài.

Trong bếp, Lý Tĩnh Thủy rụt rè hé nửa mặt, len lén liếc nhìn phòng khách, nơi bầu không khí đang căng thẳng. Vừa chạm phải ánh mắt sắc lạnh của Viên Hoài, cậu vội vàng rụt đầu lại, luống cuống xoa xoa tạp dề trên eo, không dám bước ra ngoài nữa.

Viên Vĩ làm như không thấy sự hiện diện của Lý Tĩnh Thủy, tập trung dỗ dành em trai: "Ăn cơm đi em, chiều nay chẳng phải em còn hẹn đi xem phim với bạn sao?"

"Không ăn! Em thấy ghê tởm, chẳng muốn nuốt miếng nào!"

Viên Hoài "bộp" một tiếng, ném đôi đũa mà Viên Vĩ vừa đưa cho xuống đất, canh trứng cà chua văng tung tóe lên mặt bàn. Viên Vĩ vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, trên môi vẫn nở nụ cười.

"Sao tính khí em lại nóng nảy vậy, chẳng biết giống ai nữa."

Viên Hoài trừng mắt nhìn anh: "Dù sao cũng không giống anh! Cái đồ dẻo miệng, nhà mình không có loại người giả tạo như anh!"

Viên Vĩ bật cười, xoa đầu em trai: "Ăn nói với anh kiểu gì đấy hả?"

"Đừng có chạm vào em! Em thấy hai người thật kinh tởm! Anh còn dám dẫn cậu ta về nhà." Viên Hoài chỉ tay về phía bếp, nghiến răng ken két, hận không thể lôi ngay Lý Tĩnh Thủy đang co rúm như chim cút trong đó ra ném xuống lầu: "Anh mà yêu đương đồng tính thì em không còn là em trai anh nữa! Có em thì không có cậu ta, anh tự mà liệu!"

Viên Vĩ có chút bất lực: "Viên Hoài, em có thể tôn trọng xu hướng tính dục của anh trai em một chút được không?"

"Không! Anh là biếи ŧɦái! Biếи ŧɦái đấy anh có biết không?" Viên Hoài ngày thường được Viên Vĩ cưng chiều nên sinh hư, ở trường đánh nhau cũng chẳng ngán ai, vênh mặt lên bắt gọi phụ huynh đến. Bình thường cậu nghịch ngợm thật đấy, nhưng chuyện lớn thì rất nghe lời, luôn sùng bái người anh trai này. Đây là lần đầu tiên cậu dám hỗn hào với Viên Vĩ trước mặt người ngoài.

Vậy mà Viên Vĩ lại dám dẫn "người yêu" về nhà, còn đường hoàng xách vali vào cửa, cứ như chủ nhà không bằng.

Viên Hoài thấy anh mình ưu tú như vậy, học đại học danh tiếng, làm hội trưởng hội sinh viên, ở trường ai ai cũng nể trọng, lại còn đẹp trai nữa chứ, sao lại đi thích Lý Tĩnh Thủy, một người nhát gan, lại còn là con trai nữa chứ! Cậu không thể nào chấp nhận được!