Văn án. Ninh Vọng là một người tồn tại cảm giác cực kỳ thấp, nhìn từ góc độ nào cũng thấy vô cùng bình thường. Trên thực tế, cậu là một người xuyên thư trở về từ thế giới tu tiên, trên người mang theo …
Văn án.
Ninh Vọng là một người tồn tại cảm giác cực kỳ thấp, nhìn từ góc độ nào cũng thấy vô cùng bình thường.
Trên thực tế, cậu là một người xuyên thư trở về từ thế giới tu tiên, trên người mang theo đủ loại pháp bảo và còn quen biết không ít “đại lão” cũng từ các loại thế giới khác nhau xuyên đến hiện thực.
Khi thế giới xuất hiện nguy cơ, mọi người đều hoảng loạn mà Ninh Vọng bước ra đứng giữa trận.
“Ê, cái người kia! Mau xuống đây! Cậu muốn chết à?”
Ninh Vọng: “Con ác long này, tôi giải quyết được.”
“Cậu tưởng cậu là thần tiên chắc? Mau xuống đây! Có đi tìm chết cũng không ai đi tìm kiểu này đâu.”
Ninh Vọng rút từ túi không gian ra thượng cổ thần kiếm, một chiêu chém chết ác long.
Mọi người vây xem: “???”
Khi Học viện Tu Tiên số một thế giới mở tuyển sinh, mọi người đổ xô chen chúc mà đến còn Ninh Vọng đứng trên cao cố sức vẫy tay chào: “Lý trưởng lão, đã lâu không gặp.”
Mọi người: “Lý trưởng lão là người bình thường như cậu có thể tùy tiện chào hỏi sao? Ha ha!”
Ai ngờ Lý trưởng lão lại kích động chạy tới trước mặt Ninh Vọng bắt tay: “Viện trưởng, ngài cũng ở đây mà không báo trước một tiếng, dạo này có khỏe không?”
Mọi người: “Viện trưởng??”
Khi gặp ảnh đế Hứa Cưu đi tới, Ninh Vọng chặn anh lại mà hạ giọng nói: “Có rảnh không? Tôi muốn hỏi thăm anh một chuyện.”
Mọi người: “Người này là ai vậy, dám trực tiếp ra bắt chuyện với ảnh đế? Mặt dày quá!”
Thấy cậu, đôi mắt vốn ảm đạm vô quang của Hứa Cưu bỗng sáng lên hoàn toàn khác hẳn vẻ u ám trước đó, lập tức đi theo sau Ninh Vọng.
Mọi người: “???”
Không phải chứ? Người này nhìn thì bình thường đến mức ném vào đám đông là lập tức bị nhấn chìm, sao lại là một đại lão được? Không thể nào!!!
Ninh Vọng: “QAQ.”
Một câu tóm tắt: Tôi thật sự là đại lão
Ý tưởng: Không sợ gian nguy, dũng cảm tiến lên, hồi sinh trong tuyệt cảnh.