Lâm Triệt đặt bản thảo tranh đã xem xong xuống, kéo chăn, nhắm mắt định chợp mắt một chút, nhưng đột nhiên nhớ ra điều gì, liền xoay người ngồi dậy, mở lại truyện tranh.
Lâm Triệt có trí nhớ cực tốt, những gì nghe một lần, anh có thể nhớ đại khái, mà những thứ như tài liệu vụ án từng được nghiên cứu kỹ thì hằn trong đầu như dao khắc búa đẽo. Vừa rồi trong khoảnh khắc, tài liệu về Tôn Phương Phương trong đầu anh và nội dung truyện tranh đã trùng khớp từng điểm một.
Khó trách lúc nãy khi xem, Lâm Triệt cảm thấy một số tình tiết có chút quen thuộc. Tuy bối cảnh thời đại, giới tính nhân vật đã thay đổi, nhưng chi tiết trong cách chung đυ.ng giữa hai nhân vật chính trong truyện, rõ ràng chính là Chu Hân Vũ lấy cô và Tôn Phương Phương làm nguyên mẫu để vẽ!
Người thiếu chủ tướng phủ, mẹ mất sớm, cha tái hôn, ngoài mặt phong quang vô hạn, trong lòng cô độc chính là Chu Hân Vũ.
Còn tiểu hòa thượng ngây ngô xuống núi, chẳng hiểu gì, gây trò cười, bị người khác bắt nạt chính là Tôn Phương Phương.
Câu chuyện truyện tranh chưa hoàn thành của Chu Hân Vũ chính là vẽ về tình bạn giữa cô và Tôn Phương Phương. Xem ra Tôn Phương Phương không hề nói dối, cô và Chu Hân Vũ quả thật là những người bạn tốt nhất.
Lâm Triệt lại xem lần nữa đoạn ghi hình thẩm vấn Tôn Phương Phương, luôn cảm thấy cô ta còn biết điều gì đó, nhưng cố tình giấu diếm.
Trong đầu suy nghĩ nên giấc ngủ của Lâm Triệt cũng chẳng yên. Chưa đến sáu giờ, anh đã tỉnh dậy.
Lâm Triệt ngồi dậy, lại lật thêm vài trang bản thảo, do dự một chút, rồi gửi một tin nhắn WeChat cho Tạ Đại Đồng.
Không ngờ tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại của Tạ Đại Đồng đã gọi đến.
“Tiểu Triệt, tôi xem tin nhắn cậu gửi, sao vụ án này lại phức tạp như vậy rồi?”
“Đúng vậy, giáo sư, ban đầu cứ tưởng chỉ là tự sát đơn thuần, nhưng càng điều tra càng thấy không đúng.”
Cái cảm giác không đúng ấy, Lâm Triệt không thể diễn tả, có lẽ, có thể gọi là trực giác của cảnh sát hình sự bọn họ.
“Cái truyện tranh mà cậu nói là thế nào?”
Lâm Triệt nói lại đơn giản chuyện bản thảo: “Hơn nữa, theo dấu vết sử dụng máy tính mà đồng nghiệp phòng kỹ thuật khôi phục, thì nửa năm gần đây Chu Hân Vũ đều đang vẽ câu chuyện này, kể cả tối hôm tự sát. Cho nên tôi muốn nhờ ngài xem qua, xem có phát hiện được gì từ bản thảo không.”
“Xét từ góc độ tâm lý học, cảm xúc của người sáng tác chắc chắn sẽ thể hiện trong tác phẩm, suy nghĩ này của cậu không sai.”
Tạ Đại Đồng vừa nói vừa liếc nhìn thời gian: “Nhưng Tiểu Triệt, tôi phải sang Canada tham gia một hội nghị quốc tế về tâm lý học, hiện đang đợi trung chuyển ở sân bay Hồng Kông, còn nửa tiếng nữa sẽ lên máy bay, e là không kịp. Hay là để Mục Dương giúp cậu xem thử nhé?”
“Mục Dương sao?”
Lần trước, chính Mục Dương dựa vào hồ sơ dùng thuốc trong bệnh viện đã phát hiện ra nguồn gốc và liều lượng thuốc ngủ của Chu Hân Vũ có vấn đề, đủ chứng minh năng lực của cô.
Nhưng nhân tính thì phức tạp, kiến thức dĩ nhiên quan trọng, song muốn hiểu nhân tính, nhìn thấu lòng người, thì kinh nghiệm và năm tháng mới là tích lũy quý giá nhất. Mục Dương chỉ là một sinh viên trẻ chưa bước ra khỏi khuôn viên trường, người mà cô thường tiếp xúc nhiều nhất chỉ là thầy và bạn học, Lâm Triệt không cho rằng khi đối diện với những tội phạm tàn bạo, biếи ŧɦái tâm lý, cô có thể nhìn thấu lòng người.
Có lẽ đoán được sự do dự của Lâm Triệt, Tạ Đại Đồng lại nói: “Tiểu Triệt, cậu đừng nhìn con bé còn nhỏ tuổi, nhưng về kiến thức chuyên ngành thì không có gì phải bàn. Bây giờ đề cao việc theo kịp thời đại, tư duy của giới trẻ bọn họ, kiểu người cổ hủ như tôi thật sự không theo kịp. Có lúc tôi gặp vấn đề còn phải hỏi con bé nữa. Hơn nữa tôi cảm thấy, tình huống mà cậu nói, nó còn thích hợp hơn tôi.”
Trong giới tội phạm học trong nước, địa vị của Tạ Đại Đồng tuyệt đối là nhân vật đứng đầu, đây cũng là lần đầu tiên Lâm Triệt nghe thấy ông đánh giá cao một sinh viên như vậy.
Lâm Triệt suy nghĩ vài giây.
Mục Dương là trợ lý bác sĩ tâm lý của Chu Hân Vũ, hiểu rõ bệnh tình của cô ấy, lại quen thuộc hơn về Weibo và truyện tranh giới trẻ. Thêm vào đó, cùng là phụ nữ, cùng độ tuổi hơn hai mươi, về mặt tâm lý càng dễ đồng cảm.
Nhìn như vậy, Mục Dương quả thật thích hợp hơn giáo sư Tạ trong vụ án này.
“Được, vậy tôi xin phê duyệt từ cục, cảm ơn Giáo sư Tạ.”
Lâm Triệt cúp máy, không buồn nhìn đồng hồ, lại gọi điện cho Cục trưởng Vương.
“Lâm Triệt! Thằng nhãi cậu làm án hay làm khó tôi thế? Tôi vừa nhận điện thoại từ phòng dư luận suốt cả đêm, mới chợp mắt được mấy phút!”
“Cục trưởng Vương, tình hình khẩn cấp.”
Lâm Triệt nói ra chuyện muốn xin Mục Dương làm cố vấn vụ án này.
“Được, việc này để cục bàn bạc, tôi sẽ sớm cho cậu trả lời. Vụ án cũng phải nhanh chóng cho tôi kết quả! Còn không thì dư luận bên kia chẳng kìm nổi nữa đâu!”
Đối với Lâm Triệt, Cục trưởng Vương vừa yêu vừa hận.
Phòng vật chứng.
Tiểu Lưu là người đến sớm nhất, vừa mở máy tính thì nghe tiếng brừm brừm brừm vang lên. Anh ta theo phản xạ thò tay vào túi áo ngoài lấy điện thoại, nhưng điện thoại lại không hề có tin nhắn mới.
Lại vài phút sau, tiếng brừm brừm lại vang lên…
Trong phòng lưu trữ vật chứng âm u, chiếc điện thoại bị niêm phong trong túi vật chứng, màn hình liên tục sáng lên, phát ra ánh sáng quỷ dị.
*
Lâm Triệt về ký túc xá rửa mặt xong, đi vào con hẻm bên cạnh mua bữa sáng cho mọi người.
“Đội trưởng Lâm, hôm nay dậy sớm vậy?”
Ông chủ quầy bánh kẹp mỗi sáng đều bán ở đầu hẻm, rất thân quen với mọi người, ai thích hương vị gì, ông đều nhớ rõ.
“Chào buổi sáng, mỗi người một suất bánh kẹp, thêm một cốc sữa đậu nành.”
“Có ngay!”
Ông chủ làm xong suất của Lâm Triệt đầu tiên, hai quả trứng, không thêm tương cà.
Lâm Triệt vừa cắn một miếng, điện thoại đã reo.
“Đội trưởng Lâm! Có manh mối mới!”
Động tác nhai của Lâm Triệt ngừng một giây, lập tức phản ứng lại.
“Chú, mấy phần còn lại nhờ chú mang tới đội!”
“Được được, cậu mau đi lo việc đi!”
Lâm Triệt xách cốc sữa đậu nành, vừa chạy về cục vừa ba bốn miếng nuốt nốt bánh kẹp.
Trong văn phòng lớn, trừ Chu Vân và Đại Tráng chưa về từ Du Thành, những người khác đều có mặt, cả Tiểu Lưu bên phòng vật chứng cũng ở đó.
“Tình hình thế nào?”
Tiểu Lưu kể lại chuyện vừa xảy ra, nói xong, Từ Dương mở một đoạn âm thanh, chính là bản ghi mà Tiểu Lưu vừa thu.
“Tiểu Vũ? Đừng cúp máy! Anh sai rồi, thật sự sai rồi, trước đây đều là anh không tốt, anh biết em vẫn còn tình cảm với anh, sẽ không tuyệt tình như vậy. Lần này em nhất định phải cứu anh, nếu không đời này anh coi như xong! Một triệu đối với em chỉ là tiền tiêu vặt, nhưng với anh thì là mạng sống đó!”
Nói xong câu này, bản ghi im lặng, Lâm Triệt còn tưởng cuộc gọi đã kết thúc, Lý Lễ uống một hớp sữa đậu nành, vỗ vai Lâm Triệt, tốt bụng nhắc: “Đội trưởng Lâm, cảnh báo năng lượng cao.”
Cậu ta vừa dứt lời, một giọng sắc bén, tàn độc, cao vυ"t lên mấy độ, bất ngờ vang dội.
“Chu Hân Vũ! Con tiện nhân này! Điếc à! Mau trả lời bố!”
“Mày nghe thấy rồi chứ? Mẹ kiếp, không mở miệng là có ý gì! Giả vờ cái gì! Nói mau!”
“Một triệu, không đúng, phải cho tao hai triệu! Trước bữa trưa nếu tao không nhận được tiền, tối nay tao gϊếŧ mày! Vừa hay mấy tấm ảnh trước đây xem chán rồi, tao đổi sang cái mới! Hê hê khà khà khà khà…”
Tút… tút… tút…
Điện thoại ngắt.