Chương 9: Nguồn gốc thuốc ngủ có vấn đề

“Giờ hãy nói về mối quan hệ giữa Chu Hân Vũ và Vương Uyển đi.”

“Bình thường Vương tổng rất bận, hai người cũng hiếm khi liên lạc. Mỗi năm vào dịp sinh nhật của Hân Vũ, Vương tổng sẽ bảo tôi sắp xếp để hai người họ ăn một bữa cơm.”

“Vậy là hai mẹ con chỉ gặp nhau mỗi năm một lần?”

“Gần như là vậy.”

“Là do Vương Uyển không muốn à?”

“Không phải. Sau khi bệnh trầm cảm của Hân Vũ có chuyển biến tốt, Vương tổng muốn quan tâm cô ấy nhiều hơn, cũng muốn cải thiện quan hệ mẹ con. Nhưng mỗi lần tôi nói với Hân Vũ là muốn sắp xếp để hai người đi ăn hay đi du lịch, cô ấy đều từ chối, nói rằng cứ giữ mối quan hệ như cũ là được.”

Lâm Triệt gõ nhẹ bút lên bàn hai cái, hỏi: “Nhưng quan hệ giữa cô và Chu Hân Vũ cũng khá tốt, đúng không?”

Du Hoan gật đầu, không hề giấu giếm: “Tôi lớn hơn Hân Vũ năm tuổi. Khi tôi làm thư ký cho Vương tổng, Hân Vũ mới vừa vào năm nhất đại học. Vì Vương tổng rất bận, hầu hết mọi việc đều thông qua tôi để liên lạc với Hân Vũ. Ví dụ gửi đồ cho cô ấy, có chuyện ở trường, hay bị bệnh nhập viện… đều do tôi đi thay. Ban đầu chỉ là công việc, nhưng tiếp xúc nhiều thì cũng thân thiết, nói chuyện nhiều hơn. Hân Vũ có gì đều kể với tôi, còn tôi gặp chuyện không vui trong công việc cũng thường than với cô ấy.”

Du Hoan kể vài chuyện khi hai người ở bên nhau, nói xong, mắt cũng đỏ lên.

Lâm Triệt nhận được tin nhắn từ Lý Lễ, bên phía Lưu A Hoa đã thẩm vấn xong, không có vấn đề gì, đã để người ta về rồi.

“Đúng rồi, cô có biết vì sao Chu Hân Vũ không mua sữa ở cửa hàng tiện lợi gần nhà, mà lại đi xa để đến tiệm của A Hoa không?”

“Lần trước đi cùng cô ấy mua đồ, tôi cũng từng hỏi câu đó. Cô ấy bảo cả ngày ở nhà ngồi không, đi bộ vài bước xem như vận động. Với lại bà chủ tiệm tiện lợi kia bị tàn tật, không tìm được việc, cũng chẳng thấy chồng đâu, chỉ dựa vào tiệm đó để nuôi con gái ăn học. Bà ấy rất tự trọng, ngay cả khi được khu phố hỗ trợ xin trợ cấp người khuyết tật cũng không nhận, nên Hân Vũ quen đến đó mua đồ, nghĩ là có thể giúp bà ấy kiếm chút tiền.”

Từ Dương gật đầu, có phần xúc động.

“Hân Vũ thực sự là một cô gái tốt, không kiêu ngạo, rất lương thiện, luôn nghĩ cho người khác. Ngay cả hai năm bị trầm cảm nặng, cô ấy cũng luôn tìm cách tự giải tỏa, sợ làm phiền người xung quanh. Tôi quen mấy bạn đại học và bạn thân của cô ấy, ai cũng rất thích cô ấy. Dù tôi không tin cô ấy sẽ tự sát, nhưng cũng thật sự không nghĩ ra ai lại muốn gϊếŧ cô ấy.”

*

Cuộc thẩm vấn với Du Hoan kết thúc khi đã gần 3 giờ sáng.

“Mọi người nghỉ ngơi đi. Lý Lễ, mai đi cùng tôi đến bệnh viện, tìm bác sĩ tâm lý từng điều trị cho Chu Hân Vũ hỏi thêm tình hình. Đầu mối biên tập trang web truyện tranh rất quan trọng, Chu Vân, Đại Tráng, hai người phụ trách điều tra. Từ Dương, cô tiếp tục tra những người từng gặp và liên lạc với Hân Vũ trong vòng một tháng gần đây, đặc biệt là người đã gọi điện cho cô ấy vào chiều ngày 6 tháng 10. Lão Đỗ, Hạ Kiệt, hai người tiếp tục đến tìm hiểu bạn bè và bạn học của Hân Vũ. Mọi người phát hiện vấn đề gì thì lập tức báo lại.”

Sau khi sắp xếp công việc tiếp theo, Lâm Triệt ngủ ngay tại văn phòng. Trước khi ngủ, anh lại nghiên cứu thêm một lượt Weibo của Chu Hân Vũ.

Ba ngày, thời gian vô cùng gấp gáp.

Sáng hôm sau, trên đường đến bệnh viện cùng Lý Lễ, Lâm Triệt nhận được cuộc gọi từ Tạ Đại Đồng. Ông nói học trò Mục Dương của ông hiện đang là trợ lý bác sĩ điều trị chính của Chu Hân Vũ. Cô gái này thông minh, chuyên môn vững, có thể hỏi cô ấy về các vấn đề liên quan đến kiến thức tâm lý học. Tạ Đại Đồng còn cho họ số điện thoại của Mục Dương.

Lý Lễ nhìn sơ đồ tầng lầu hồi lâu, nói: “Đội trưởng Lâm, ở đây chỉ có 19 tầng thôi, tầng 23 là ở trên trời hay dưới đất vậy?”

“Gọi điện hỏi đi.”

Lý Lễ gọi cho Mục Dương. Mười phút sau, một cô gái trẻ mặc áo blouse trắng chạy tới.

“Cảnh sát Lâm, cảnh sát Lý đúng không? Chào hai anh, tôi là Mục Dương.”

Cô gái trẻ chạy đến nhưng mặt không đỏ, thở không gấp, tóc buộc đuôi ngựa cao, trông rất trẻ, rõ ràng là sinh viên đại học, ngây thơ, tràn đầy sức sống.

Đôi mắt hạnh to tròn của Mục Dương để lại ấn tượng sâu sắc với Lâm Triệt.

“Khoa phục hồi tâm lý nằm trong tòa nhà văn phòng bên cạnh, hai anh theo tôi.”

Mục Dương đút hai tay vào túi blouse trắng, Lý Lễ chạy lên đi song song với cô, hỏi: “Chẳng phải đây là khoa của Bệnh viện Nhân dân số Một à? Sao lại nằm ở tòa nhà văn phòng?”

“Nơi đó vốn là trung tâm tư nhân tư vấn tâm lý, giờ theo yêu cầu cải tổ của Bộ Y tế, hai bên hợp tác chung, phòng khám đặt tại khoa thần kinh của bệnh viện, còn tư vấn điều trị tiếp theo thì ở bên kia.”

“Ồ ồ ồ, nghe nói cô là sinh viên của Giáo sư Tạ, năm mấy rồi? Học chuyên ngành tâm lý tội phạm à?”

“Nghiên cứu sinh năm nhất, chuyên ngành chính là tâm lý học, phụ là tâm lý học tội phạm.”

“Giỏi thật đó! Vậy cô nhìn ra được giờ tôi đang nghĩ gì không? Còn đội trưởng Lâm nữa, tâm tư của anh ấy nổi tiếng là khó đoán đấy.”

Mục Dương quay đầu liếc nhìn Lâm Triệt, lại liếc thêm Lý Lễ một cái, không nói một lời, bước nhanh hơn, để Lý Lễ bị bỏ lại phía sau.

Lý Lễ định đuổi theo thì bị Lâm Triệt kéo cổ áo lại: “Đội trưởng Lâm, em…”

“Cậu nhiều lời quá rồi.”

Lý Lễ gãi đầu: “Mới có ba câu mà, nhiều à?”

Hai người gặp bác sĩ điều trị chính của Chu Hân Vũ, thông tin nhận được cơ bản giống với những gì nhóm điều tra đã suy đoán.

Chu Hân Vũ từng mắc trầm cảm nặng, có nhiều lần tự sát, nhưng những năm gần đây trạng thái đã cải thiện đáng kể. Lần điều trị gần nhất đã là một năm trước.

Lý Lễ ấn thang máy, hơi thất vọng mở miệng: “Đi chuyến này coi như uổng công, không biết bên anh Tráng có tiến triển gì không.”

Đinh dong!

“Khoan đã!”

Tiếng chuông thang máy và giọng nói từ phía sau vang lên gần như cùng lúc.

Mục Dương đuổi kịp: “Đội trưởng Lâm, cho tôi hỏi thêm một câu được không? Các anh có kiểm tra nguồn gốc và liều lượng thuốc ngủ của Chu Hân Vũ chưa?”

Còn chưa kịp để Lâm Triệt trả lời, Lý Lễ đã chen lời: “Có rồi, đơn thuốc và loại thuốc khớp nhau, không có vấn đề.”

Mục Dương nhíu mày.

“Cô thấy có gì đó không ổn sao?” Lâm Triệt hỏi.

“Tôi đã kiểm tra hồ sơ kê đơn, lần gần nhất chúng tôi kê thuốc ngủ cho Chu Hân Vũ là một năm rưỡi trước, và chỉ kê lượng thuốc đủ dùng trong ba ngày. Theo quy định bệnh viện, đơn thuốc ngủ một lần không được vượt quá bảy ngày. Tôi cũng xem thông báo của cảnh sát, nói cô ấy chết vì uống quá liều thuốc ngủ, vậy tức là cô ấy cần ít nhất ba đơn thuốc mới có đủ lượng thuốc gây tử vong.”

Lâm Triệt gật đầu đầy suy tư, Mục Dương nói tiếp.

“Chu Hân Vũ luôn điều trị ở chỗ bọn tôi, tiến trình rất tốt, bệnh tình cũng cải thiện rõ rệt. Nếu gần đây cô ấy cảm thấy không ổn, chỉ cần đến tái khám là có thể xin đơn thuốc mới, không cần ra ngoài tìm nơi khác.”

Lý Lễ nghe mà mơ hồ: “Nhưng vậy thì có gì sai?”

“Có vấn đề.” Lâm Triệt chen vào, giọng nói nhanh và dứt khoát.

“Gì cơ?” Lý Lễ định hỏi Mục Dương, nhưng chưa kịp nói thì Lâm Triệt đã lôi cậu ta vào thang máy.

Lâm Triệt ấn nút tầng 1, cửa thang máy từ từ khép lại.

Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm phải ánh mắt của Mục Dương từ khe cửa nhỏ còn chưa khép hẳn, đôi mắt ấy sáng ngời, như thể có thể nhìn thấu bí mật giấu trong lòng người khác.

Vừa bước ra khỏi thang máy, Lý Lễ lại định mở miệng hỏi, nhưng Lâm Triệt không đáp.

Anh rút điện thoại gọi cho Từ Dương: “Từ Dương, lần trước cô tra ra lần gần nhất Chu Hân Vũ mua thuốc ngủ là một tuần trước, đúng không?”

“Đúng vậy đội trưởng Lâm, có vấn đề gì sao?”

“Đi tra xem lúc khám bệnh có thu hình ảnh khuôn mặt không.”

Hiệu suất làm việc của Từ Dương rất nhanh, xe của Lâm Triệt vừa rời khỏi bãi đậu, điện thoại đã gọi tới.

“Đội trưởng Lâm, có phát hiện! Có người dùng tên của Chu Hân Vũ để đi lấy đơn thuốc. Tôi đối chiếu dữ liệu hình ảnh, người đó là Tôn Phương Phương, bạn học cấp ba của Chu Hân Vũ!”