Chương 6: Người thân nhận xác, khó kết án

Trợ lý đội pháp y cầm tài liệu gõ cửa bước vào: “Đội trưởng Lâm, sư phụ bảo tôi hỏi anh thi thể có thể bàn giao cho người nhà chưa?”

Lâm Triệt nhận lấy tập hồ sơ, ngòi bút vừa chạm vào trang giấy thì khựng lại.

“Người nhà đến rồi à? Họ đâu?”

“Đang được sắp xếp ở phòng nghỉ.”

Lâm Triệt gập hồ sơ lại: “Lão Đỗ, anh dẫn người tiếp tục điều tra theo manh mối chai sữa. Tôi đi gặp người nhà một chút.”

Trong phòng nghỉ, mẹ của Chu Hân Vũ vừa xác nhận thi thể xong, đang ngồi ở ghế, tay cầm khăn giấy.

Bên cạnh bà là một người phụ nữ tóc ngắn, nhìn khoảng hơn 30 tuổi, rất chững chạc. Cô ta để laptop trên đùi, mắt không rời màn hình, môi mím lại, nét mặt lạnh lùng.

“Chào bà, đây là Đội trưởng Lâm, người phụ trách vụ án của con gái bà. Anh ấy muốn hỏi vài chuyện.”

Vương Uyển đứng dậy, khẽ gật đầu với Lâm Triệt. Dù mắt đỏ hoe nhưng cử chỉ vẫn rất đàng hoàng: “Chào cậu, Đội trưởng Lâm.”

“Chào bà.”

Lâm Triệt ngồi đối diện hai người. Người phụ nữ tóc ngắn liếc anh một cái rồi lại cúi xuống tiếp tục xem máy tính.

“Đội trưởng Lâm, cái chết của Hân Vũ… Có vấn đề gì sao?”

“Sao bà lại hỏi vậy?”

Vương Uyển khựng lại rồi giải thích: “Tôi chỉ là không hiểu được. Mấy năm nay trạng thái của Hân Vũ rất ổn, tôi nghĩ con bé sẽ không làm chuyện dại dột nữa. Ai ngờ… Haizz…”

Bà thở dài: “Suy cho cùng là lỗi của tôi và ba nó. Từ nhỏ đã thiếu thốn tình cảm nên chỉ cần ai tỏ ra quan tâm một chút là nó đã tin tưởng hết lòng, cuối cùng bị tổn thương nghiêm trọng.”

“Thời gian gần đây, bà có thấy Hân Vũ có gì bất thường về cảm xúc hay hành vi không?”

Vương Uyển lắc đầu: “Trên đường tới đây tôi cũng nghĩ mãi, nhưng thật sự không thấy gì lạ cả. Cũng tại tôi, dạo này bận quá, không quan tâm tới con bé đủ nhiều…”

Lúc này Từ Dương gõ cửa, đứng ngoài nói: “Đội trưởng Lâm, ông bà nội của Chu Hân Vũ đến rồi.”

Vừa nghe xong, Vương Uyển lập tức đứng lên, sắc mặt thoáng lúng túng: “Đội trưởng Lâm, nếu ông bà của Hân Vũ đã đến thì tôi xin phép về trước. Tôi đã liên hệ với nhà tang lễ, khi nào có thể đưa xác đi thì phiền hãy báo cho tôi một tiếng.”

Nói xong, người phụ nữ tóc ngắn bên cạnh đưa danh thϊếp cho Lâm Triệt. Trên đó ghi Thư ký tổng giám đốc Tập đoàn Hải Sâm – Du Hoan.

Trước khi rời đi, Du Hoan nhìn Lâm Triệt một cái như muốn nói điều gì nhưng lại thôi.

Từ Dương nhìn theo họ, thì thào: “Đội trưởng Lâm, anh có thấy Vương Uyển kia vội vàng rời đi như thể sợ gặp ông bà của Chu Hân Vũ không?”

“Nếu thấy nghi thì điều tra.”

Ông bà của Chu Hân Vũ kiên quyết muốn nhìn cháu gái ngay.

Lâm Triệt dẫn Từ Dương đến phòng pháp y, còn chưa vào đã nghe tiếng khóc xé lòng vang ra.

Bà cụ quỳ bên tủ lạnh chứa xác, khóc đến nghẹn thở. Ông cụ đứng bên cạnh, nước mắt lăn dài.

Pháp y Lương Kha thấy Từ Dương muốn tiến lại an ủi thì khẽ lắc đầu.

“Cú sốc lớn thế này, cứ để họ khóc đi.” Nói xong cô ấy gật đầu chào Lâm Triệt rồi đi sang phòng giải phẫu bên cạnh.

Hơn mười phút sau, ông bà cụ mới đứng dậy, Từ Dương vội đỡ lấy, dịu giọng an ủi: “Ông bà ơi, mình đến phòng nghỉ một chút đã nhé.”

Ông cụ nhẹ nhàng đẩy tay cô ra, khàn giọng hỏi: “Cảnh sát, chúng tôi có thể đưa Hân Vũ về chưa?”

Từ Dương nhìn sang Lâm Triệt. Anh đáp: “Bây giờ thì chưa được.”

“Là tại cái người phụ nữ đó không đồng ý à?”

“Bà nói mẹ của Chu Hân Vũ sao ạ?”

“Cô ta mà cũng xứng làm mẹ ư!”

Bà cụ bỗng kích động, quay sang người bên cạnh: “Tôi đã bảo người đó là Vương Uyển mà! Ông còn nói tôi nhìn nhầm!”

Bà cụ nắm chặt tay Từ Dương: “Cô bé à, nhất định đừng để cô ta đưa Hân Vũ đi. Bao năm nay cô ta có ngó ngàng gì đến con bé đâu! Giờ người chết rồi thì lại giả làm mẹ hiền? Tin tôi đi, Hân Vũ chắc chắn muốn đi với chúng tôi!”

“Ông bà đừng vội.”

Lâm Triệu mở miệng, mời họ về phòng nghỉ, anh nói sơ về ảnh hưởng dư luận hiện tại. Hai ông bà tuy đau lòng, nhưng rất thấu hiểu: “Thì ra là vậy, thế cậu cần hỏi gì, chúng tôi sẽ phối hợp.”

“Vậy cho tôi hỏi, chuyện ly hôn của cha mẹ Chu Hân Vũ là sao? Vừa rồi tại sao bà bảo Vương Uyển không đáng gọi là mẹ?”

“Chỉ là lời nói trong lúc nóng giận thôi. Năm đó ly hôn không phải do một bên sai, mà thật sự sống với nhau không nổi nữa.” Bà cụ thở dài nặng nề: “Cảnh sát, cậu nói xem có mỉa mai không, họ nghỉ việc đi làm ăn là để cho con bé có điều kiện tốt hơn, ai ngờ kiếm được tiền thì mất luôn gia đình.”

“Vậy nên sau khi ly hôn, Chu Hân Vũ do con trai hai ông bà nuôi à?”

Ông cụ lắc đầu: “Trên giấy thì do Vương Uyển nuôi, nhưng Hân Vũ không chịu, nhất quyết đòi ở với hai ông bà già chúng tôi. Khi đó hai người họ đều có người mới, căn nhà cũ lại là nhà gần trường, nên họ đồng ý để con bé ở với chúng tôi. Ai ngờ lại là mấy chục năm trời…”

“Từ khi Hân Vũ dọn qua đây, Vương Uyển ngoài việc chu cấp tiền thì chẳng mấy khi tới thăm. Khi Hân Vũ bị trầm cảm, cô ta cũng chỉ phái thư ký đến nhìn một cái. Cậu nói xem, làm mẹ mà tim lạnh như đá vậy được sao! Vì chuyện đó mà chúng tôi từng cãi nhau to, sau này thì cắt đứt quan hệ luôn.”

“Vậy hai ông bà cũng biết chuyện Hân Vũ bị trầm cảm sao?”

Nghe đến đây, bà cụ lại không cầm được nước mắt: “Sao mà không biết, hai năm đó, con bé sống khổ quá, chúng tôi cũng đau lòng chết đi được. Cứ tưởng qua được rồi, mọi thứ sẽ tốt hơn, ai ngờ… Hân Vũ là đứa nhỏ rất hiếu thảo, sao nó nỡ để tôi và ông nội nó kẻ tóc bạc tiễn người tóc đen chứ!”

Gương mặt già nua đầy nếp nhăn lại đẫm nước mắt.

Lâm Triệt đưa khăn giấy, hỏi tiếp: “Dạo gần đây hai ông bà có thấy Hân Vũ có gì bất thường không? Ví dụ như nói hay làm chuyện gì khác lạ ấy?”

Hai người ngừng khóc, suy nghĩ rồi nhìn nhau lắc đầu.

“Không có. Tuần trước nó còn về ăn cơm, nói muốn đi du lịch nước ngoài, trông vui lắm. Còn bảo trời lạnh rồi sẽ đưa chúng tôi đi nghỉ dưỡng ở Hải Nam…”

Nỗi đau trong lòng hai người lại trào ra. Họ kéo Từ Dương kể chuyện về Hân Vũ suốt hơn một tiếng.

*

Phòng họp.

“Đội trưởng Lâm, giờ tính sao? Nếu là tự sát thì không tìm được nguyên nhân, mà nói là bị sát hại thì lại chẳng có manh mối gì. Người bên ban dư luận đã thúc giục hai lần rồi, rốt cuộc phải kết án kiểu gì đây?”

Lâm Triệt ngồi một bên, chân gác lên bàn, trong tay là quyển truyện tranh sắp đọc đến trang cuối: “Trong đội có ai từng đọc truyện của Tiểu Vũ Mao chưa?”

“Em em em!”

Từ Dương giơ tay: “Em là fan ruột luôn! Truyện nào cũng đọc!”

“Mấy truyện đó đều có phong cách giống truyện này sao?” Lâm Triệt giơ quyển trong tay hỏi.

“Quyển này tuy kết thúc ấm áp, nhưng quá trình lại hơi buồn. Phải từ quyển thứ hai trở đi, truyện của Tiểu Vũ Mao mới theo phong cách chữa lành, ấm lòng. Nhất là hai chương ngoại truyện mới nhất, cảm động dã man!”

Từ Dương nói xong, lẩm bẩm một câu: “Cũng khó trách các fan không chấp nhận nổi, ai ngờ người vẽ ra được những câu chuyện ấm áp thế này lại tự sát chứ…”

Con ngươi Lâm Triệt hơi co lại, nhìn đồng hồ rồi đưa sách cho Lý Lễ: “Liệt kê tất cả những người từng tiếp xúc với Chu Hân Vũ trong một tháng gần nhất. Tôi ra ngoài một chuyến.”