Bác sĩ vừa định rời đi, Lâm Triệt lên tiếng hỏi: “Bác sĩ, xét theo tình trạng hiện tại của bệnh nhân, xin hỏi còn bao lâu nữa ông ta mới có thể chấp nhận tạm giữ hình sự và thẩm vấn?”
Bác sĩ nghi hoặc ngoảnh đầu liếc Lâm Triệt một cái, Lâm Triệt lập tức hiểu ý, móc thẻ cảnh sát ra: “Đội Cảnh sát Hình sự thành phố, Lâm Triệt.”
“Anh là Lâm Triệt?”
Tiểu Vu kinh ngạc thốt lên, nhìn người đàn ông trước mặt gọn gàng tuấn tú, hoàn toàn không thể liên hệ với vị truyền kỳ liên tiếp phá kỳ án, liên tiếp lập kỷ lục của đội cảnh sát mà cậu từng nghe. Cậu có nghe nói Lâm Triệt rất trẻ, nhưng không ngờ lại trẻ đến vậy!
“Đừng làm loạn thêm!”
Lão Hoàng khẽ quát, kéo người ra sau lưng mình.
Sau khi Lâm Triệt xuất trình thân phận, thái độ của bác sĩ rõ ràng tốt hơn hẳn: “Chỉ cần không phải thẩm vấn với cường độ cao, sau khi bệnh nhân tỉnh, nếu không có khó chịu rõ rệt thì có thể tiến hành. Nhưng nếu là tạm giữ thì nhanh nhất cũng phải nửa tháng nữa.”
“Hiểu.”
Lâm Triệt gật đầu, đưa mắt ra hiệu với Lão Hoàng, đi ra góc gọi cho Cục trưởng Vương để báo cáo tình hình.
Vợ của Kim Khai Hách đứng bên cạnh, lúc đầu còn chưa hiểu, một lúc sau mới phản ứng kịp.
“Đồn trưởng Hoàng, Lão Kim nhà tôi không phải là không sao rồi à, sao lại còn tạm giữ thẩm vấn nữa?”
Người phụ nữ trung niên không đợi Lão Hoàng trả lời mà đã chỉ vào mũi Hạ Tinh mắng ầm lên: “Có phải con hồ ly tinh mày lại nói gì với cảnh sát không! Tự mình không biết xấu hổ đi làm tiểu tam, bây giờ còn muốn vu oan giá họa! Mẹ mày không dạy mày con gái phải biết tự trọng tự ái à!”
Hạ Tinh đứng sau lưng Lão Hoàng, trước đó mặc cho vợ Kim Khai Hách mắng chửi khó nghe thế nào cô cũng không đáp lại, nhưng nghe câu này thì đột nhiên bùng nổ, xông lên đẩy người phụ nữ trung niên một cái.
“Không được nhắc tới mẹ tôi!”
Hạ Tinh đỏ hoe mắt, quát: “Bà có tư cách gì nói những lời như vậy! Mẹ tôi dạy tôi tự trọng tự ái, thế ai đến dạy loại cầm thú như Kim Khai Hách tôn trọng phụ nữ! Cùng là phụ nữ, bà nói vậy không thấy đáng xấu hổ sao!”
Trông Hạ Tinh gầy yếu, nhưng lúc bùng nổ khí thế vẫn rất mạnh, người phụ nữ trung niên há miệng hai lần cũng không cắt ngang được.
“Những chuyện bẩn thỉu Kim Khai Hách làm bà thật sự đều không biết sao? Bà giúp hắn làm chứng giả, ban đêm ngủ không sợ gặp ác mộng à! Bà không sợ oan hồn của Tô Đình đến đòi mạng các người hả!”
Cái tên “Tô Đình” vừa thốt ra, sắc mặt người phụ nữ trung niên lập tức tái đi, ánh mắt cũng trở nên né tránh.
“Mày, mày đừng nói bừa! Cái chết của Tô Đình không liên quan gì đến Lão Kim nhà tao!”
Lâm Triệt gọi điện xong trở lại, thấy bên này lại ầm ĩ lên: “Được rồi, đây là bệnh viện. Có gì về cục từ từ nói.”
Hạ Tinh gật đầu phối hợp, chỉ có người phụ nữ trung niên là không chịu.
“Dựa vào cái gì! Tôi có phạm pháp đâu, các người dựa vào cái gì mà thẩm vấn tôi! Tôi còn phải đi đón con nữa, tôi không rảnh!”
“Mấy giờ đón con?”
“Ba… ba giờ.”
Người phụ nữ trung niên yếu ớt đáp, không hiểu dụng ý câu hỏi của Lâm Triệt.
Lâm Triệt giơ cổ tay nhìn đồng hồ: “Bây giờ mười hai giờ rưỡi, tôi có thể đồng ý với bà, chỉ cần bà phối hợp, trước hai giờ rưỡi chúng tôi sẽ kết thúc hỏi cung, không làm lỡ việc bà đón con.”
Người phụ nữ trung niên hít một hơi, vừa định mở miệng đã bị ánh mắt của Lâm Triệt đè áp.
“Án hϊếp da^ʍ là án hình sự, công dân có nghĩa vụ phối hợp cơ quan công an hỗ trợ điều tra. Nếu bà từ chối phối hợp, tôi có thể làm thủ tục triệu tập, xin lệnh triệu tập, chỉ là như vậy thì hôm nay chắc chắn bà sẽ không đón được con.”
Tuy tuổi không lớn, nhưng vì thường xuyên tiếp xúc các vụ án ác tính, khí thế áp chế và chấn nhϊếp khi anh đứng đó không phải cảnh sát đồn bình thường có thể so được.
Quả nhiên Lâm Triệt vừa dứt lời, người phụ nữ trung niên liền nuốt cơn giận nghẹn ở cổ lại, hai vai rũ xuống, nhỏ giọng: “Nhất định không được làm chậm trễ đấy. Bảo mẫu về quê ăn Tết rồi, trong nhà không có ai đón con.”
Lâm Triệt thu ánh mắt, nhìn sang Lão Hoàng: “Chú Hoàng, đưa người về giúp cháu nhé.”
“Hay để Tiểu Vu bên đồn chúng tôi đi với cậu, tôi về đồn sắp xếp lại tài liệu, buổi trưa mang qua cho cậu.”
Lâm Triệt gật đầu: “Chú cũng không cần đặc biệt chạy một chuyến, lát nữa cháu về làm thủ tục, sắp xếp người qua đồn lấy.”
“Cũng được cũng được. Cái thằng nhóc Tiểu Lâm này…”
Lão Hoàng ấp úng, Lâm Triệt bèn trêu: “Chú Hoàng, đây là chú lớn tuổi rồi nên nói năng cũng bắt đầu lắp bắp à?”
“Thằng nhóc này cánh cứng rồi, dám lấy tôi ra đùa à!”
Lão Hoàng đập một cái lên vai Lâm Triệt.
Lâm Triệt cười xoa vai: “Nói đi, Đồn trưởng Hoàng còn chỉ thị gì?”
“Là thế này, dù sao cũng là án ở đồn chúng tôi. Tôi nghĩ xem có thể để Tiểu Vu theo đến hết vụ này không. Thằng nhóc này không tệ, năng lực mạnh, cũng thông minh, cứ ở đồn công an mãi cũng uổng. Hiếm có cơ hội như vầy, tôi muốn để nó theo học hỏi, sau này cũng tiện điều động.”
Án hϊếp da^ʍ khó thu thập chứng cứ, khối lượng công việc rất lớn, Tiểu Vu lại nắm rõ tình hình vụ án, cậu có thể qua giúp thì dĩ nhiên Lâm Triệt không từ chối.
“Được, lát nữa cháu về sẽ xin lệnh điều động nhân sự.”
“Được được được.”
Vừa nói, Lão Hoàng kéo một cái lôi Tiểu Vu ra trước, kiễng chân ghé sát tai cậu nhỏ giọng dặn: “Đến đó phải lanh lợi một chút, nhìn nhiều học nhiều, đừng để đồn công an đường Lạc Xuyên chúng ta mất mặt, nghe chưa!”
“Rõ! Đồn trưởng Hoàng!”
Tiểu Vu đứng nghiêm chào, nét mặt viết đầy kích động.
Theo Lâm Triệt đi phá án, đó là cơ hội bao nhiêu người cầu còn chưa được!
Hạ Tinh nhìn Lâm Triệt, khẽ mím môi, hai tay nắm chặt chiếc áo phao trắng dính máu, trong ánh mắt trống rỗng thoáng hiện một tia hy vọng.
*
Văn phòng lớn.
“Đội trưởng Lâm, thủ tục đều làm xong rồi, giờ vụ này do đội chúng ta phụ trách.”
“Ừ.”
Lâm Triệt nhận tài liệu Từ Dương đưa, ký tên rồi cất giọng: “Mọi người tới đây, tranh thủ thời gian họp nhanh năm phút!”
Bầu không khí trong đội tuy tốt nhưng không có nghĩa kỷ luật lỏng lẻo, mọi người vây lại, ánh mắt nghiêm túc nhìn Lâm Triệt, đợi anh phân công nhiệm vụ.
“Tình hình cơ bản của vụ án mọi người đã nắm rõ. Vị này là Tiểu Vu của đồn công an đường Lạc Xuyên, tạm thời được điều động sang đội chúng ta, hồ sơ có chỗ nào không rõ có thể hỏi cậu ấy.”
Tiểu Vu mặc nguyên quân phục, đứng thẳng tắp, chào mọi người một cái.
“Thế này đi, Chu Vân và Đại Tráng, hai người phụ trách đi thực địa điều tra ở khu chung cư nơi hiện tại Hạ Tinh thuê trọ, Hạ Kiệt, Tiểu Vu, hai người tới trường xem có manh mối gì không.”
Nói rồi, Lâm Triệt đưa báo cáo khám nghiệm của Hạ Tinh cho Lý Lễ: “Cậu mang báo cáo sang cho bác sĩ pháp y Lương, nhờ cô ấy xem có cần pháp y kiểm tra lại hay không, rồi đến phòng thẩm vấn tìm tôi.”
“Từ Dương, cô sắp xếp lại tài liệu đồn Lạc Xuyên cung cấp, Lão Đỗ, hai người tìm Hạ Tinh trò chuyện trước.”
“Rõ!”
Mọi người đồng loạt đáp lời, lập tức theo sắp xếp mà tranh thủ thời gian đi hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Vụ này không có thời hạn phá án bắt buộc, nhưng chẳng ai lơ là, vì trong lòng họ không phân án lớn án nhỏ, nhanh chóng phá án là yêu cầu bất biến.
Trên một bức tường của văn phòng lớn, có một hàng chữ đỏ “Tìm ra chân tướng sớm một giây, công lý sẽ đến sớm một giây”.
Đó là niềm tin và kiên trì không đổi của tất cả mọi người ở tầng 12.