Chương 47: Giả định vô tội, khó định tội

(*"Giả định vô tội" là một nguyên tắc pháp lý cơ bản, theo đó nghi phạm được coi là vô tội cho đến khi chứng minh được tội của họ theo đúng trình tự luật định.)

Tết Nguyên đán sắp đến, một trận tuyết lớn rơi rào rào suốt cả đêm. Tuyết đọng như những hạt muối thô, phủ dày một lớp, thành phố trông như một cánh đồng phơi muối khổng lồ, sạch sẽ xinh đẹp.

Ánh sớm rải khắp đất trời, tuyết trắng phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Đồn công an đường Lạc Xuyên.

“Ôi chao, tối qua tuyết rơi dữ thật!”

Chưa thấy người đã nghe thấy tiếng nói thô ráp từ ngoài cửa vọng vào. Lão Hoàng bước vào văn phòng, phủi tuyết trên mũ, cởi chiếc áo khoác màu xanh quân đội lắc lắc, cười hớn hở mở miệng: “Tuyết lành báo mùa bội thu! Điềm lành đấy!”

“Chào buổi sáng sếp Hoàng, Long Tĩnh thượng hạng mười tệ nửa lạng, làm một chén không?”

Cảnh sát Tiểu Vu một tay cầm ấm dưỡng sinh, tay kia nhét nửa cái bánh bao vào miệng.

“Cho một chén, cho một chén.”

Lão Hoàng xoa tay, co co vai, bật máy sưởi rồi ngồi xuống: “Mấy người bọn họ đâu rồi?”

“À, cặp vợ chồng ở khu chung cư Nghênh Xuân sáng sớm lại cãi nhau, anh Lý dẫn Tiểu Vương đi hòa giải rồi. Mấy người chị Trương thì đi làm thống kê nhân khẩu thường trú.”

Lão Hoàng gật gù, nhận chiếc cốc thủy tinh lem trà, thổi bọt trà, hớp một ngụm, tán gẫu: “Tiểu Vu, tôi nhớ cậu là người Ninh Tây nhỉ, năm nay về quê ăn Tết không?”

“Định về ạ, đợi lịch trực ra là mua vé luôn.”

Lão Hoàng xua tay: “Mua vé mua vé đi, Tết này không xếp ca cho cậu. Nhà ở xa, lễ Tết thì về sớm chút bầu bạn với ba mẹ nhiều hơn.”

Mặt Tiểu Vu sáng lên: “Cảm ơn sếp Hoàng!”

“Đừng vội cảm ơn, quay lại rồi xếp cho cậu ba ngày trực cuối tuần đấy, không được kêu ca!”

“Không đâu ạ, không đâu ạ.” Tiểu Vu gãi đầu, cười toe toét.

Lão Hoàng chưa uống được nửa cốc trà trên bàn thì đã bị người ta xông vào húc đổ.

“Đồn trưởng Hoàng! Sao lại thả con súc sinh đó ra ngoài rồi!”

Người xông vào là một cô bé, tóc hơi bết dầu, quầng thâm mắt rất nặng, mặc chiếc áo phao trắng dài quá gối, trên áo còn vệt bùn ướt chưa khô, không biết có phải lúc đến đường trơn quá trượt ngã hay không.

Thấy cô bé, sắc mặt Lão Hoàng lập tức nghiêm lại, cũng chẳng kịp thu dọn trà đổ.

“Tiểu Hạ, cháu đừng vội, chúng ta ngồi xuống từ từ nói.”

Lão Hoàng đưa tay định kéo cô ngồi, lại bị cô bé đang xúc động đẩy phắt ra: “Cháu không muốn nghe chú nói nữa!”

Cô chỉ tay vào mũi Lão Hoàng, mắt đỏ hoe mở miệng: “Là chú nói sẽ để kẻ xấu bị trừng phạt, chú bảo cháu tin chú, kết quả thì sao!”

Cô sốt ruột dậm chân, bật khóc thành tiếng: “Kim Khai Hách đã được thả rồi! Cháu nhìn thấy hắn ở trường!”

Vừa nghe vậy, Lão Hoàng cuống lên: “Hắn tìm cháu gây chuyện à?”

Cô bé lắc đầu, lau nước mắt, cảm xúc hơi ổn lại, bị Lão Hoàng kéo ngồi xuống.

“Lau áo đi.”

Lão Hoàng đưa một cuộn giấy, giải thích: “Viện Kiểm sát một tuần trước đã trả lời không phê chuẩn bắt. Chú nghĩ để cháu ăn Tết cho yên, điều chỉnh tâm trạng, đợi khai giảng quay lại rồi hẵng nói với cháu.”

“Đồn trưởng Hoàng, cháu không định về nhà ăn Tết nữa. Nếu Kim Khai Hách không bị pháp luật trừng trị, thì không chỉ Tết này cháu không qua nổi, mà về sau mỗi một năm, mỗi một ngày cháu đều sẽ sống trong đau khổ! Đồn trưởng Hoàng, xin chú, giúp cháu với…” Cô bé ngấn lệ.

“Chú hiểu, chú hiểu.”

Mọi cơ mặt trên mặt Lão Hoàng đều toát ra đau xót và cảm thông. Ông biết giọng mình vốn khàn to, bèn cố ý hạ thấp âm lượng: “Trước khi chuyển hồ sơ sang Viện Kiểm sát, chú đã nói với cháu rồi, bên Viện Kiểm sát rất có khả năng sẽ không phê chuẩn bắt, không khởi tố, cháu phải có chuẩn bị tâm lý.”

“Vì sao ạ, chứng cứ cháu cung cấp không đủ sao?”

Mặt cô bé đầy nước mắt, khi mở miệng thì nhắm mắt lại, toàn thân run rẩy: “Chẳng lẽ phải để Kim Khai Hách cưỡиɠ ɧϊếp cháu trước mặt mọi người thêm lần nữa thì mới có thể định tội hắn sao…”

“Tiểu Hạ, chú không có ý đó. Pháp luật nước ta chủ trương “giả định vô tội”, tuy cháu có cung cấp chứng cứ, nhưng bên Kim Khai Hách có chứng cứ có lợi cho hắn hơn, quyết định của Viện Kiểm sát là phù hợp thủ tục và pháp luật.”

Sợ cô sốt ruột, Lão Hoàng vội nói tiếp: “Nhưng Tiểu Hạ yên tâm, bọn chú vẫn sẽ tiếp tục điều tra, bổ sung chứng cứ. Nếu cháu nghĩ ra điều gì mới, có thể liên hệ chú bất cứ lúc nào.”

“Đồn trưởng Hoàng, vậy theo kinh nghiệm của chú, cuối cùng xác suất Kim Khai Hách bị tuyên án có lớn không?”

Lão Hoàng biết sự thật rất tàn nhẫn, nhưng ông không phải người nói dối, huống hồ trong chuyện thế này mà nói khoác cam đoan bừa, rất có thể gây tổn thương lần hai cho cô bé.

“Tiểu Hạ, nếu chúng ta không tìm được chứng cứ mạnh hơn để chứng minh hành vi cưỡиɠ ɧϊếp của Kim Khai Hách, vụ này vẫn không thể truy tố, cho dù bên Viện Kiểm sát có khởi tố, cuối cùng rất có khả năng cũng thua kiện, sẽ không định tội bằng tội cưỡиɠ ɧϊếp.”

Cô bé không đáp nữa, cúi đầu im lặng, lúc mới vào cửa cô còn có giận dữ, bi thương và bất mãn, giờ trong mắt đã trống rỗng một mảnh.

“Tiểu Hạ à, cháu còn trẻ, cháu…”

Lời khuyên giải của Lão Hoàng vừa mở đầu, cô bé đã vụt đứng dậy, cúi người thật sâu với Lão Hoàng, giọng điệu nhạt nhẽo mở miệng: “Cháu biết rồi, cảm ơn Đồn trưởng Hoàng, chúc chú ăn Tết vui vẻ.”

Nói xong, cô bé rời đi, chân bước sâu bước cạn dẫm trên tuyết ra khỏi đồn công an, trông cứ như người say rượu.

Lão Hoàng hơi lo, dặn: “Tiểu Vu, cậu theo sau, nhất định phải đưa cô bé về trường an toàn.”

“Vâng, sếp Hoàng.”

Tiểu Vu khoác áo ấm, vội vàng đuổi theo.

Lão Hoàng thở dài ngồi xuống, nâng cốc trà lên môi, chưa uống ngụm nào lại đặt xuống, móc điện thoại ra, do dự một lúc, vẫn bấm gọi số trong danh bạ.

“Tiểu Lâm, cậu ở văn phòng chứ? Tôi có chuyện muốn nhờ cậu giúp!”

“Được, cậu đợi tôi, giờ tôi từ đồn qua ngay.”

Lão Hoàng cúp máy, chưa kịp mặc áo ấm mà đã đội mũ rồi vội vã đi ra. Vì vội, ông trượt chân trên băng, ngã dập mông một cú, nhưng Lão Hoàng không buồn để ý đến đau, nghiến răng nhăn mặt, tập tễnh lên xe, chạy thẳng tới cục thành phố.

Tiểu Vu vụng về, suốt dọc đường cũng không mở miệng, chỉ lặng lẽ đi theo sau cô bé, thấy cô chao đảo bước vào đống tuyết suýt nữa ngã, Tiểu Vu vội bước dài lên nắm chặt lấy cánh tay cô.

Cô bé lạnh nhạt hất Tiểu Vu ra: “Em tới rồi, cảnh sát Vu cũng mau về đi, năm mới vui vẻ.”

Nhìn cô bé suốt đường đi như mất hồn, Tiểu Vu có hơi lo: “Tiểu Hạ, em không sao chứ?”

Cô bé không đáp, thất thần bước vào trường.

*

Đội Cảnh sát Hình sự thành phố.

“Chú Hoàng, trời lạnh thế này, sao chú ăn mặc ít vậy mà đã tới đây rồi?”

Lâm Triệt vừa nói vừa đưa một cốc trà nóng: “Uống chút cho ấm người.”

Lão Hoàng nhận cốc, chưa hớp đã đặt xuống bàn, đi thẳng vào chuyện: “Tiểu Lâm, tôi nhớ cậu phá mấy vụ hϊếp da^ʍ rồi phải không?”

Lâm Triệt gật: “Vâng, năm ngoái có một vụ cưỡиɠ ɧϊếp gϊếŧ người. Sao vậy chú Hoàng?”

“Thế này, một tháng trước, có một cô gái của Đại học Giang Châu đến đồn báo án, nói bị thầy của mình cưỡиɠ ɧϊếp. Đứa nhỏ rất thông minh, tuy bị dọa sợ nhưng biết không được tắm. Tôi lập tức sắp xếp nữ đồng chí trong đồn đi giám định cùng cô bé, kết quả có tϊиɧ ɖϊ©h͙ và vết thương do phản kháng, tôi lập tức tạm giam hình sự hắn.”

Lão Hoàng nhíu chặt mày: “Thế mà đến lần xét xử đầu tiên, sự việc lại càng lúc càng kỳ quặc.”