Sau cuộc chia tay vào đêm tuyết, Lâm Triệt và Mục Dương không còn liên lạc.
Không có đại án, mấy vụ án nhỏ chuyển giao Đại Tráng và Hạ Kiệt xử lý là xong ngay, văn phòng lớn ngày nào cũng như có hội.
Lão Đỗ rảnh là kể chuyện cho mọi người nghe, Từ Dương và Lý Lễ ngày ngày mang đồ ăn ngon vào văn phòng, Chu Vân xin nghỉ bù một lèo, dẫn vợ con đi du lịch Tam Á, một ngày đăng mười bài cũng không đủ.
Cuộc sống của Lâm Triệt thì rơi vào chế độ lặp, mỗi sáng luyện thể lực, trưa giở hồ sơ vụ án 4·21 ra xem, họp hành, đón Chu Lạc Bình tan học, tối một mình đi xem phim, hoặc về văn phòng đọc sách, tẻ nhạt mà đều đặn.
Rõ ràng trước đây vẫn luôn là vòng lặp như thế, nhưng lần này Lâm Triệt cứ thấy hơi trống trải, cảm giác ấy rất lạ, khó mà nói rõ được.
Lâm Triệt mơ hồ nhận ra điều gì đó, bởi vì khi ngồi ở 1209, mấy lần thất thần hoàn hồn lại thì phát hiện mình đang nhìn tấm chăn xanh sẫm trên sofa, tờ giấy nhớ kẹp trong sổ tay, anh xem đi xem lại mấy lần, thậm chí còn tự chép lại một bản, anh cũng hay nhớ tới bóng lưng ấy, người con gái đón tuyết bước vào bóng tối…
Ý nghĩ kỳ lạ bị Lâm Triệt nhanh chóng dập tắt. Tuy người nhà đang giục chuyện riêng của anh rất gắt, nếu không thì đến cả thằng nhóc nửa lớn nửa nhỏ như Chu Lạc Bình cũng chẳng đến nỗi sốt sắng làm mai, nhưng Lâm Triệt biết rất rõ, Mục Dương thật sự không phải đối tượng thích hợp, không phải cô không tốt, mà là anh không thể làm trễ nải người ta.
Vụ án của cậu như tảng đá lớn đè trên tim Lâm Triệt, anh hiểu rằng nếu không dời được tảng đá ấy đi, có lẽ cả đời này anh cũng chẳng sống như một người bình thường.
Cô gái nhỏ ấy đúng như cái tên của cô, cười lên khiến người ta như tắm nắng ấm, Lâm Triệt không muốn lôi cô vào những chuyện đen tối tàn khốc kia, thêm nữa nghề nghiệp của anh đặc thù, cách xa anh ra một chút là tốt cho cô.
Đã nghĩ thông rồi thì cảm giác kỳ lạ ấy tự nhiên cũng dần phai.
Chỉ là tấm chăn xanh sẫm kia, Lâm Triệt vẫn chưa giặt, gấp ngay ngắn lại đặt trong tủ.
*
Một giờ sáng.
Bệnh viện Tâm thần số Ba thành phố Giang Châu.
Cộc…
Cộc…
Cộc…
Một âm thanh nhỏ mà nặng vang nhịp nhàng từ buồng bệnh cuối hành lang tầng một truyền ra, trong hành lang tĩnh lặng nghe càng quái dị.
Buồng bệnh này không giống những buồng khác.
Nó toàn màu trắng, tường trắng, đèn ốp trần trắng, rèm trắng, chăn gối trắng, bàn ghế trắng, thậm chí cả người cũng trắng…
Trong tình huống bình thường, đập vào mắt chỉ có trắng, sạch như không vương bụi, trong không khí tràn mùi thuốc sát trùng.
Làn gió đêm lạnh lẽo thổi vào từ khung cửa sổ trắng, hất tung một góc rèm trắng, như thể cũng tò mò không biết trong căn phòng trắng này giấu điều bí mật gì.
Trên giường trắng, chăn trắng gấp ngay ngắn, phòng trống trơn, không có ai.
Cộc…
Cộc…
Cộc…
Tiếng động vọng ra từ nhà vệ sinh, một người mặc đồ bệnh nhân trắng ngồi xếp bằng quay mặt vào bức tường ốp gạch men trắng, vì không có tóc nên đầu trọc, chẳng thể phân biệt giới tính, chỉ thấy người ấy gầy gò đến cực độ, như chỉ còn bộ xương miễn cưỡng chống đỡ bộ đồ bệnh nhân.
Người đầu trọc cầm một chiếc vòi sen, liên tục lấy đầu mình đập vào tường, cộc, cộc, cộc, miệng lẩm bẩm: “Tắm sạch, tắm sạch, tắm sạch…”
Dưới tình huống bất thường ấy, căn phòng trắng sẽ có thêm một màu, màu đỏ của máu tươi.
Người đầu trọc như không có cảm giác đau, trán đã đập đến nát bét máu thịt mà lực vẫn không hề giảm, máu chảy xuống theo gương mặt trắng bệch như giấy, rơi lên bộ đồ bệnh nhân trắng, nhỏ trên nền gạch trắng…
Van nước mở, nhưng vòi sen không có một giọt nước, cạnh bồn cầu bị khóa đặt một cái bô.
“Tắm sạch, tắm sạch, tắm sạch…”
Cộc, cộc, cộc…
Người đầu trọc như bị nhập, không ngừng lặp lại cùng một câu, làm cùng một việc, cho tới hai giờ sáng y tá đi kiểm tra phòng.
Vào phòng không thấy người, cô y tá liền lao vào nhà vệ sinh, nhìn thấy bông hoa máu bắn tung trên tường, vội chạy đi gọi bác sĩ trực.
Năm phút sau, bác sĩ trực mang theo hai hộ lý, cầm đai cố định và thuốc an thần vội vã tới nơi.
Vị bác sĩ mặc blouse trắng hít sâu một hơi, mở cửa nhà vệ sinh, ánh mắt của hai hộ lý phức tạp, vừa thương hại vừa sợ hãi.
“Tiểu Hạ?”
Bác sĩ vỗ vỗ vai người đầu trọc, một gương mặt người chẳng ra người quỷ chẳng ra quỷ quay lại, máu đỏ như đang cắt khuôn mặt trắng bệch thành mấy mảng, gò má nhô cao, nhãn cầu trũng sâu đầy tia máu, môi không một chút huyết sắc, nhìn ngũ quan có thể nhận ra là phụ nữ.
Hình dạng thế này, có lẽ gọi là nữ quỷ thì đúng hơn.
“Tôi muốn tắm.”
Người phụ nữ đầu trọc giơ vòi sen, lặp lại câu vừa rồi: “Tắm sạch, tắm sạch, tắm sạch…”
“Không phải đêm nay vừa tắm rồi sao, cô không nhớ à?”
Người phụ nữ đầu trọc như không nghe thấy, lại giơ cao vòi sen, đôi mắt trống rỗng vô thần nhìn đăm đăm người trước mặt: “Bẩn, phải tắm sạch, chưa tắm sạch…”
Bác sĩ bị ánh nhìn ấy làm tóc gáy dựng đứng, chỉ muốn tốc chiến tốc thắng, nhưng hễ vội là dễ sai, ống tiêm thuốc an thần còn chưa kịp đâm vào cánh tay người phụ nữ đầu trọc đã bị cô ta phát hiện.
Khoảnh khắc thấy mũi kim, người phụ nữ vốn đờ đẫn bỗng phát cuồng, tiếng thét chói tai vang khắp bệnh viện, đôi mắt trợn lên vì kinh hoàng, cộng với gương mặt méo mó vặn vẹo, trông cực kỳ đáng sợ.
“Á!”
“Á!!!”
Người phụ nữ đầu trọc vừa gào thét vừa vung vòi sen nện vào bác sĩ, bác sĩ bị trúng một cú vào vai, vội vẫy tay gọi hai hộ lý đứng ở cửa nhà vệ sinh.
Hai hộ lý mặc đồng phục xám thống nhất, thấy bọn họ, người phụ nữ đầu trọc càng hét lớn hơn, gương mặt vốn trắng bệch đỏ bừng lên, bắt đầu điên cuồng đập đầu mạnh vào tường.
Hai hộ lý không phải lần đầu làm việc này, tuy sợ nhưng tay chân lại rất thuần thục, phớt lờ tiếng gào thét và những cú đạp loạn, nhanh chóng dùng đai cố định trói tay chân người phụ nữ đầu trọc lại, một người đỡ vai, một người nhấc chân, khiêng cô ta ra khỏi nhà vệ sinh, cố định lên giường bệnh.
“Á!!!”
Tiếng thét của người phụ nữ kéo rất dài, mỗi tiếng đều từ chói buốt chuyển thành khàn đυ.c.
Cô ta dùng hết sức giãy giụa, nhãn cầu lồi ra, gân xanh trên cổ và trán nổi lên, vì quá gầy nên cảm giác như xương cô ta sắp đâm thủng lớp da, khuôn mặt đầy máu, bộ dạng hung tợn và đáng sợ.
“Tại sao không ai tin tôi! Tại sao!!!”
“Tôi không nói dối!!! Tôi không có!!! Á!!!”
Bác sĩ tiêm thuốc an thần vào tĩnh mạch cho người phụ nữ đầu trọc, chẳng bao lâu, cô ta yên lại, nhưng mắt vẫn không chịu nhắm, trừng trừng nhìn trần nhà như người chết, cảnh tượng rợn người kinh hãi.
Y tá mang một bộ đồ bệnh nhân sạch tới, giúp người phụ nữ đầu trọc cởi bộ dính máu trên người.
Không có lớp quần áo che chắn, cơ thể gầy trơ xương phơi dưới ánh đèn trắng lạnh…
Bụng lõm sâu một cách kỳ dị, toàn thân chi chít những chấm máu li ti, có chỗ đã đóng vảy, có chỗ vẫn còn đỏ tươi, bàn chân phải nối với cẳng chân ở một góc độ quái gở, tứ chi phủ đầy những vết thương mới cũ đủ hình dạng, trên hai cổ tay chồng chất mấy vết sẹo, trông giống như những con sâu róm bị vặn vẹo…