Lâm Triệt nghĩ Mục Dương dẫu sao cũng là sinh viên, chưa có thu nhập, bèn tìm cơ hội đứng dậy thanh toán.
Ba người, sáu đĩa thịt, còn chưa tới hai trăm tệ, Lâm Triệt còn nghi ông chủ tính nhầm, nhưng nghĩ đây là khu gần trường, giá như vậy cũng bình thường.
Lâm Triệt đề nghị đưa Mục Dương về ký túc xá mới biết thỉnh thoảng Mục Dương ở ký túc nghiên cứu sinh, còn phần lớn thời gian thì ở phòng thuê bên ngoài.
“Cảnh sát Lâm, không phiền nếu tôi lại quá giang xe chứ?”
“Không phiền, không phiền!”
Cậu em họ cướp lời, kéo Mục Dương lên xe: “Chị Dương, chị ở đâu?”
Mục Dương đọc một địa chỉ: “Có cần tôi mở map không?”
“Không cần.”
Em họ lại giành trả lời: “Khắp thành phố Giang Châu, chẳng có con đường nào mà anh em không biết. Chị cứ yên tâm nha, tài xế có tâm không chạy lòng vòng.”
Tố chất hài hước của em họ hiển nhiên mạnh hơn ông anh, một câu đã chọc mọi người cười ồ.
“Chín giờ hơn rồi, anh họ đưa em về trước đi, không ngủ trước mười giờ thì sáng mai em dậy không nổi mất.”
“Được.”
Lâm Triệt đáp một tiếng, quay đầu xe ở ngã tư phía trước, chạy về khu nhà gia đình của Cục thành phố.
Mục Dương mỉm cười nhìn cậu em họ, Chu Lạc Bình rất lanh lợi, thấy nét mặt Mục Dương là biết chút toan tính trong lòng mình không thoát khỏi mắt người ta.
“Chị Dương, nhìn thấu không được nói toạc, giúp em đi! Giúp em đi!”
Cậu vừa nói vừa chắp tay giơ quá đầu, lạy Mục Dương mấy cái.
Mục Dương khẽ bật cười: “Được thôi, nể tình cậu gọi chị một tiếng chị, miễn cưỡng giúp một tay vậy.”
Bàn tay đang nắm vô lăng của Lâm Triệt bất giác nới ra lại siết chặt, câu đố hai người vừa nói anh hiểu cả, chuyện ngủ trước mười giờ là cái cớ, mai mối cho bản thân anh với “chị Dương” mới là mục đích.
Lâm Triệt tò mò muốn xem phản ứng nét mặt của Mục Dương, nhìn gương chiếu hậu thì vừa khéo chạm phải đôi mắt to đang mỉm cười kia.
“Khụ khụ…”
Lâm Triệt như vừa làm chuyện gì khuất tất, vội dời mắt đi, còn cố che giấu mà ho khan hai tiếng để che sự lúng túng.
Mục Dương ngồi ghế sau như đứa trẻ tinh nghịch vừa bày trò thành công, ý cười càng đậm.
Cậu em họ thấy vậy, trong lòng vỗ tay rần rần, có cửa, có cửa!
Đến nơi, Lâm Triệt tháo dây an toàn chuẩn bị đưa người lên lầu, cậu em họ nghiêng người lên trước ấn chốt dây an toàn, ghé sát tai Lâm Triệt, khẽ nói: “Em trai chỉ giúp được tới đây thôi, phần còn lại phải dựa vào anh rồi!”
Nói xong, Chu Lạc Bình xách một túi khoai lang nướng nhảy xuống xe, vẫy tay với Mục Dương: “Chị Dương, giữ liên lạc nhé!”
Mục Dương mỉm cười lắc lắc điện thoại, hai người lúc nãy xuống xe đã vừa thêm WeChat của nhau.
Thiếu một người, trong xe đột nhiên yên ắng hẳn.
Bíp bíp!
Điện thoại của Mục Dương reo hai tiếng, nghe rất rõ.
Mục Dương lấy điện thoại ra liếc một cái, lông mày bất giác nhíu lại, lập tức rút sổ tay chép lại gì đó từ điện thoại.
Qua hai cái đèn xanh đỏ, Mục Dương vẫn cúi đầu viết lia lịa, Lâm Triệt không nhịn được mở miệng: “Xem ra ngồi xe tôi lúc nào cũng đặc biệt nhỉ?”
“Hả?”
Mục Dương ngẩng đầu, tóc che mất nửa gương mặt nhỏ, đôi mắt to chớp chớp, phản ứng lại rồi mới cười: “Xe cảnh sát mà, tất nhiên phải đặc biệt một chút.”
Dù nói vậy, Mục Dương vẫn cất sổ đi, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết từ lúc nào, tuyết lại bắt đầu rơi lất phất.
“Cảnh sát Lâm.”
Mục Dương lên tiếng, ánh mắt vẫn nhìn ra cửa sổ xe: “Anh nói xem tên trộm chạy vào hẻm tối, còn có thể bắt được không? Mấy con hẻm âm u đó sao không lắp thêm vài bóng đèn chứ? Nếu có ánh sáng, có lẽ tên trộm sẽ không lộng hành thế đâu nhỉ?”
Lâm Triệt đạp phanh, giảm tốc độ, thuận theo tầm mắt của Mục Dương nhìn sang, thấy một cô gái trẻ đứng bên đường, luống cuống lục túi. Một người đàn ông mặc áo hoodie kéo mũ trùm sau lưng lên, nhanh chân đi vào con hẻm cách cô gái mấy bước, chỉ thấy hắn vung tay, chắc là ném thẻ sim đi, rồi tắt máy thật nhanh, ánh sáng yếu ớt trên màn hình biến mất, người đàn ông hoàn toàn ẩn vào con hẻm tối.
Lâm Triệt tấp xe vào lề, bật đèn cảnh báo, rút điện thoại gọi thẳng cho đồn công an phụ trách địa bàn.
“Tôi là Lâm Triệt, Đội Cảnh sát Hình sự thành phố.”
Những ngón tay thon dài của Lâm Triệt kẹp điện thoại, nhìn hai bên đường vài lượt là báo chính xác vị trí và đặc điểm nghi phạm, giọng trầm ổn bình tĩnh: “Từ phố Hoa Viễn Tây đi về hướng đông 200 mét, đối diện cửa hàng tiện lợi 711 vừa xảy ra một vụ cướp điện thoại. Nghi phạm mặc áo hoodie màu sẫm, quần thể thao, cao chừng 1m70, hơi mập. Camera giao thông và camera an ninh chắc đã ghi mặt nghi phạm, cần hỗ trợ liên hệ Từ Dương, Tổ Trọng án Đội Cảnh sát Hình sự thành phố.”
Cúp máy xong, Lâm Triệt nổ máy chạy tiếp, khóe mắt liếc gương chiếu hậu, phát hiện Mục Dương ghế sau cũng đang nhìn mình.
“Sao thế? Bị dọa à?”
Nhìn cô gái bị trộm điện thoại kia, tuổi chắc ngang Mục Dương, vừa nãy sốt ruột đến dậm chân, e là còn khóc nữa.
Mục Dương lắc đầu, mỉm cười nói: “Tôi chỉ thấy có những người cảnh sát như các anh bảo vệ thành phố này, khiến người ta có cảm giác an toàn lắm.”
Xe chạy dọc theo đường Hoa Viễn Tây vài trăm mét, sắp rẽ thì Mục Dương thấy ánh đèn đỏ xanh nhấp nháy đã xuất hiện qua gương chiếu hậu.
Nhà Mục Dương thuê ở khu nhà gia đình của Viện Kiểm sát Tối cao tỉnh, khu tập thể hơn hai mươi năm, tuy cũ nhưng quản lý ra vào rất nghiêm, có bảo vệ trực tuần tra 24 giờ, một cô gái ở cũng khá an toàn.
Xe của Lâm Triệt chưa đăng ký nên không vào trong được.
Mục Dương chuẩn bị xuống xe, Lâm Triệt quay người nói: “Hôm nay cảm ơn cô, từ sau khi Tiểu Vũ Mao mất, tâm trạng Lạc Lạc vẫn khá sa sút, may mà có cô khuyên nhủ.”
Mục Dương cười xua tay: “Cảnh sát Lâm nói thế thì khách sáo quá, Lạc Lạc rất hài hước, nói chuyện với cậu ấy tôi cũng rất vui.”
Ánh mắt Lâm Triệt khựng lại, cau mày, nhớ tới chuyện hai người kia bảo mình không có khiếu hài hước lúc ở bàn ăn, vậy có phải nghĩa là cô không thấy vui khi nói chuyện với anh không?
Mục Dương mở cửa xuống xe, vẫy tay với Lâm Triệt: “Cảnh sát Lâm, cảm ơn anh, trên đường về nhớ cẩn thận.”
Lâm Triệt gật đầu, cứ thấy còn lời gì nên nói, nhưng lại không biết nói gì.
Mục Dương dường như lại nhìn thấu suy nghĩ của Lâm Triệt, cũng không vội quay lưng, đợi vài giây Lâm Triệt vẫn không mở miệng, Mục Dương lại vẫy tay, mỉm cười quay người, bước vào khu.
Mục Dương vừa đi tới cổng khu, phía sau vang lên giọng của Lâm Triệt.
“Mục Dương!”
Mục Dương quay đầu, thấy người đàn ông khoác áo da sải bước chạy tới, vừa khéo đứng dưới cột đèn, cả người như tắm trong ánh sáng.
“Cô vừa hỏi tôi tên trộm chạy vào hẻm tối còn bắt được không.”
Lâm Triệt nói rồi giơ điện thoại lên: “Đáp án là bắt được.”
Ngay lúc Mục Dương quay người, Lâm Triệt nhận được điện thoại từ đồn, kẻ trộm điện thoại đã bị bắt, là tên lưu manh gây án nhiều lần.
Mục Dương hơi ngẩn ra, cô nhìn Lâm Triệt lên tiếng, hơi thở hóa thành làn khói trắng, tuyết mịn rơi trên vai anh thoáng chốc tan ra, dưới ánh đèn đường, đôi mắt ấy kiên định lạ thường, đầy sức mạnh.
Bất giác, hốc mắt Mục Dương cay cay, cô gật đầu khẽ nói: “Bắt được là tốt rồi.”
Trực giác mách bảo Lâm Triệt rằng cảm xúc của Mục Dương có gì đó không ổn, nhưng anh không phải Mục Dương, chẳng soi thấu được lòng người, thật sự không nhìn ra không ổn ở chỗ nào.
“Hẻm tối có thể tạm thời chưa có ánh sáng, nhưng hai đầu hẻm nối liền những con phố phồn hoa, bọn xấu không thể mãi trốn trong đó, rồi cũng phải ra ngoài thôi. Dù chúng không ra thì vẫn còn có chúng tôi, chúng tôi sẽ cầm đèn pin đi vào, soi sáng con hẻm tối, tóm lấy kẻ xấu.” Lâm Triệt nói.
Mục Dương nhìn Lâm Triệt, khi gật đầu, một giọt lệ từ khóe mắt lăn xuống, theo cùng bông tuyết rơi, mang theo một vẻ đẹp vỡ vụn.
Trên gương mặt mang nụ cười ấy, giữa tan vỡ lại tăng thêm một phần kiên cường.
Những ngón tay Lâm Triệt siết chặt hơn mấy phần, cuối cùng vẫn không giơ lên lau giọt lệ kia.
“Vào nhanh đi, ngoài này lạnh.” Lâm Triệt lên tiếng.
Mục Dương gật đầu, quay người rời đi.
Lâm Triệt đứng nguyên tại chỗ, nhìn Mục Dương từng bước rời khỏi vùng ánh sáng của đèn đường, hòa vào bóng tối, bóng lưng ấy khiến tim anh nhói đau.
Khu tập thể cũ quá rồi, nên lắp thêm mấy ngọn đèn đường thì hơn.