Bộ phận phụ trách dư luận làm việc rất hiệu quả, quy trình duyệt xong, thông báo tình hình vụ án đã được đăng vào buổi trưa.
Chưa tới mười phút sau khi đăng lên, hashtag #Sự thật cái chết của Tiểu Vũ Mao# kèm chữ “nóng” màu đỏ đã leo lên vị trí đầu bảng hotsearch, mấy hashtag liên quan khác cũng ở hàng đầu, dường như toàn bộ Weibo đều đang bàn về kết quả vụ án. Suốt cả buổi chiều, sự thật về cái chết của Tiểu Vũ Mao trở thành vấn đề mọi người quan tâm nhất.
Cơn bão dư luận lại dâng lên.
Cơ quan công an phối hợp với cơ quan quản lý thông tin mạng giám sát thời gian thực dư luận trên mạng, xử lý mấy tài khoản nước ngoài muốn nhân nước đυ.c thả câu, còn lại phần lớn tiếng nói đều là phát biểu bình thường.
Trong thông báo đã ẩn tên Tôn Phương Phương, không tiết lộ quan hệ bạn bè hơn mười năm của hai người, ngoài phần nêu tình hình vụ án và kết quả điều tra, còn bổ sung một đoạn là mục lục các hoạt động công ích mà Chu Hân Vũ tham gia mấy năm qua.
Đúng như dự liệu, phần lớn sự chú ý của cư dân mạng đặt vào sự tiếc thương trước cái chết của Tiểu Vũ Mao.
Fan của Tiểu Vũ Mao tự phát tổ chức, tiếp tục những dự án công ích mà Chu Hân Vũ còn dang dở, số người đăng ký tình nguyện viên ở thành phố Giang Châu phá kỷ lục lịch sử.
Trong thời gian mắc trầm cảm, Chu Hân Vũ đã để lại di chúc, toàn bộ tài sản cá nhân dưới danh nghĩa cô đều để lại cho ông bà. Nhưng hai cụ không giữ lại đồng nào mà lập một quỹ mang tên Chu Hân Vũ. Mục đích của quỹ là quan tâm tới sức khỏe tâm lý của phụ nữ, đặc biệt cung cấp trợ giúp và tư vấn tâm lý cho phụ nữ bị bạo hành gia đình và phụ nữ trầm cảm.
Vào ngày thất tuần sau khi Chu Hân Vũ qua đời, Giang Châu có một trận mưa đông, rả rích suốt tới tối.
Công chúng tổ chức hoạt động tưởng niệm tự phát, hoa cúc trắng trong toàn thành phố bán sạch. Mọi người không biết nơi an táng của Chu Hân Vũ, bèn đặt hoa và thư tại khu tưởng niệm của nhà tang lễ, tại Đại học Trung Nam, tại quầy lễ tân web Mộng Mạn, tại ban quản lý khu Trái Tim Tân Giang, tại mỗi hiệu sách đang bán truyện tranh của Tiểu Vũ Mao, đa phần là fan, cũng có những cư dân mạng chỉ biết đến cô sau khi cô mất.
Khi còn sống, Tiểu Vũ Mao dùng truyện tranh của mình để chữa lành lòng người, sau khi cô mất, lòng tốt và sự ấm áp của cô cũng khích lệ người dân thành phố này, lưu lại trong ký ức mọi người, sống trong từng dự án công ích, ở lại trong mỗi cuốn truyện tranh mà cô dốc hết tâm huyết.
*
Vụ án của Tiểu Vũ Mao đã kết thúc, Lâm Triệt đặc biệt xin phép lãnh đạo cục cho mọi người nghỉ điều chỉnh mấy ngày, cái phần nhân tính bị nhìn thấu trong vụ án này quá đỗi hoang đường u ám, ai nấy đều cần thời gian tiêu hóa.
Ngày cuối của kỳ nghỉ đúng vào cuối tuần, Lâm Triệt đã hứa với em họ là đưa cậu tới thăm mộ Chu Hân Vũ.
Lúc nói với cậu trước đó, Lâm Triệt còn hơi lo, không ngờ thằng nhóc lại rất chín chắn, tuy có khóc, nhưng cũng hóa bi thương thành động lực, thậm chí còn chủ động bày tỏ sẽ học hành cho tốt.
Bên phía Tống Oánh sau khi hiểu về con người Chu Hân Vũ, không những không phản đối con trai xem truyện tranh của Tiểu Vũ Mao nữa mà còn khuyến khích cậu tham gia hoạt động công ích do bạn đọc phát động, quan hệ mẹ con vì thế cũng thân thiết hơn không ít.
Nghĩa trang Thanh Sơn.
Đêm qua có tuyết rơi, trên những tán tùng bách xanh thẫm điểm xuyết bông tuyết trắng tinh, trời xám mờ, gió đông mang theo cái lạnh, tiếng gió ù ù như khúc ai ca, nghĩa trang ít người, rất yên tĩnh.
“Đeo găng tay vào cho tử tế.”
Lâm Triệt nhét đôi găng tay mà mợ dặn mang theo vào tay Chu Lạc Bình: “Cả khăn quàng cổ cũng quàng lên.”
“Biết rồi biết rồi, anh họ mau lên!”
Chu Lạc Bình quàng qua loa chiếc khăn, ôm bó cúc trắng còn to hơn cái đầu, sốt ruột nhảy xuống xe, chỉ vào hàng ghế sau: “Cái, cái kia, hai cuốn sách đó mang theo luôn giúp em.”
Lâm Triệt cao lớn, tay chân dài, dù thắt dây an toàn, anh vẫn thò tay với được đồ ở băng ghế sau, chẳng khó khăn gì.
Lâm Triệt mặc chiếc áo da màu kaki đậm, hai người theo bậc đá bước vào nghĩa trang, để lại hai hàng dấu chân trên lớp tuyết mỏng.
Đi chừng mười phút, ở một góc nghĩa trang, bức ảnh đen trắng của Chu Hân Vũ dán trên bia mộ màu trắng.
Lâm Triệt nhận ra đó là ảnh thẻ nhập học đại học của Chu Hân Vũ, anh từng thấy trong hồ sơ.
Trong ảnh là thiếu nữ tuổi hoa, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt trong trẻo. Khi ấy Chu Hân Vũ còn chưa trải qua mối tình như luyện ngục, chưa bị trầm cảm dày vò đến tiều tụy, tràn đầy hy vọng, chan chứa điều tốt đẹp. Ông bà chọn tấm ảnh này, hẳn cũng mong nụ cười của cháu gái dừng lại ở khoảng thời gian vô ưu nhất.
Buổi sáng hẳn có người ghé qua, tuyết trên bia đã được quét, phía trước đặt hai bó cúc trắng còn tươi.
Chu Lạc Bình nhìn chằm chằm tấm bia mấy phút, kéo tay áo lau giọt lệ sắp rơi, rồi ngồi xuống lục trong balo, bánh kem, gà rán, kẹo mυ"ŧ, dưa lưới, kem, còn có hai cốc trà sữa.
Lâm Triệt hơi sững người rồi phản ứng lại, chắc cậu nhóc học được thói quen này khi thường đi cùng mợ thăm mộ cậu.
Khi cúng viếng, người ta thường mang ít đồ theo thói quen, nói là chuẩn bị cho người đã khuất, chi bằng nói là để an ủi người sống, người sống gửi gắm nỗi nhớ qua những món ấy.
Chu Lạc Bình chọc nắp hai cốc trà sữa, một cốc đặt trước mộ, một cốc cầm trong tay: “Chị, của chị ít đường không đá, em nhớ không nhầm chứ? À đúng rồi, hai cuốn lần trước chị không mua được, ông chủ nhập thêm rồi, em mang tới cho chị cả rồi này.”
Chu Lạc Bình mở một cuốn: “Đêm qua em đọc được một nửa, có mấy chỗ không hiểu, giá mà chị còn sống thì tốt biết mấy, chúng ta có thể cùng thảo luận…”
Nói rồi cậu hít hít mũi, quay đầu sang một bên, vùi mặt vào cánh tay lau nước mắt, không biết là cậu không muốn để Lâm Triệt thấy, hay là không muốn để Chu Hân Vũ thấy.
Lâm Triệt cúi lạy trước bia, xoa đầu Chu Lạc Bình: “Anh qua chỗ ba em đây.”
Mộ Chu Gia Quang cũng ở đây.
Mỗi khi có vụ án mới phá được, hoặc có tâm sự, Lâm Triệt đều sẽ tới, ngồi trước bia mộ nói chuyện với cậu như hồi còn nhỏ vậy.
Sau khi Chu Gia Quang hy sinh, theo ý của Sở thì vốn định an táng ở nghĩa trang liệt sĩ, nhưng Tống Oánh kịch liệt phản đối, bà bụng mang dạ chửa, khóc nói bà không cần vinh quang như thế, chỉ cần chồng mình thôi, nhìn mà thắt lòng.
Gia đình bàn bạc, mua một phần mộ nhỏ ở Nghĩa trang Thanh Sơn, tấm đá hoa cương đen bình dị đứng giữa hàng bia thẳng tắp, chẳng hề nổi bật. Ông là anh hùng bảo vệ nhân dân, nhưng ông cũng là chồng, là con, là một người bình thường còn hơn bốn tháng nữa sẽ được làm cha.
“Vâng, lát nữa em qua với anh.”
Chu Lạc Bình nói, đưa chiếc balo cho Lâm Triệt: “Mẹ bảo mang theo.”
Lâm Triệt khoác balo, giẫm lên tuyết mỏng, đi sâu hơn vào nghĩa trang, thân hình cao lớn thon dài hòa vào một mảng xanh trắng, như một dũng sĩ đeo ống tên, ôm ngực đơn thương độc mã, tiến vào khu rừng rậm đầy điều chưa biết.