“Tôi vội về Hồ Châu, dọc đường gửi tin nhắn thoại với Chu Hân Vũ, trò chuyện, xác nhận cô ta sẽ nấu nước vỏ bưởi, xác nhận tối nay cô ta sẽ không có sắp xếp khác, xác nhận cô ta đã uống sữa, xác nhận cô ta không phát hiện sữa có gì khác thường. Sau đó đợi Weibo hẹn giờ đăng bài lên, tôi định dạng chiếc laptop đó từ xa. Sáng hôm sau, tôi thấy thông báo của cảnh sát, tôi biết mình đã thành công.”
Tôn Phương Phương mỉm cười, trên gương mặt bình thản không còn thấy nỗi hận và cơn giận như trước, cũng không có hối hận hay thương tâm.
Đến đây, vụ “thư tuyệt mệnh trên Weibo” làm nổ tung mạng xã hội cuối cùng cũng đã sáng tỏ chân tướng.
Nghe xong những lời Tôn Phương Phương nói, ánh mắt Lâm Triệt càng thêm thâm trầm, trong lòng thoáng rùng mình, toàn bộ kế hoạch của Tôn Phương Phương thiết kế quá chặt chẽ, mắt xích nối liền, dưới áp lực dư luận khổng lồ, chỉ cần sơ sẩy bất kỳ chi tiết nào cũng sẽ khiến cảnh sát kết án tự sát.
Nếu là như vậy, chân tướng Chu Hân Vũ bị hại sẽ vĩnh viễn không ai biết.
Tôn Phương Phương thở hắt ra một hơi thật sâu, mỉm cười hỏi Lâm Triệt: “Cảnh sát Lâm, sắp sáng rồi phải không?”
Lâm Triệt liếc điện thoại, còn hơn mười phút nữa thành phố này sẽ đón bình minh.
“Ừ.” Lâm Triệt gật đầu.
Những điều chủ yếu Tôn Phương Phương đều đã khai, đợi sắp xếp xong thì sẽ báo cáo với lãnh đạo cục, nếu còn vấn đề chi tiết khác thì bổ sung thẩm vấn một hai lần nữa là có thể kết án.
Lâm Triệt liếc mắt với Hạ Kiệt, bảo anh ta thu dọn kết thúc thẩm vấn. Thức trắng một đêm, ai nấy đều mệt mỏi.
Lâm Triệt đứng dậy, gập cuốn sổ trên bàn lại, Tôn Phương Phương nhàn nhạt cất lời: “Cảm ơn hai vị cảnh sát đã nghe tôi nói những điều này, hình như đã nhiều năm rồi không có ai chịu nghiêm túc nghe tôi nói. Những bí mật này tôi giấu quá lâu, quá mệt mỏi… À đúng rồi, Cảnh sát Lâm, nếu chai sữa kia không có vấn đề, thì kế hoạch của tôi có phải là hoàn mỹ kín kẽ không?”
“Không có nếu như.”
Giọng Lâm Triệt kiên định dứt khoát: “Lưới trời l*иg lộng tuy thưa nhưng khó thoát, bóng đêm vĩnh viễn không thể cản nổi bình minh, mọi tội ác cuối cùng đều sẽ phơi bày dưới ánh mặt trời để chịu phán xét!”
Tôn Phương Phương sững lại rồi khẽ cười: “Nhưng tôi không hối hận. Với tôi mà nói, chỉ cần Chu Hân Vũ còn sống, ánh nắng mặt trời vĩnh viễn sẽ không chiếu tới tôi, tôi chỉ có thể sống trong cái bóng của cô ta.”
Những ngón tay gân guốc của Lâm Triệt đặt lên cuốn sổ, do dự không biết có nên mở ra hay không.
Nghĩ vài giây, Lâm Triệt vẫn mở một trang, phía trên là một bản ghi chép tay về cuộc điện thoại: “Tôn Phương Phương, hôm nay khi chúng tôi gọi điện cho Quách Duy, cậu ta nhờ chúng tôi nói hộ với cô một tiếng xin lỗi.”
Nghe cái tên này, nụ cười trên mặt Tôn Phương Phương đông cứng.
Quách Duy chính là “con gái người thợ làm vườn” trong truyện tranh của Tiểu Vũ Mao, chàng trai vì một câu “con nhà quê” mà khiến tâm lý của Tôn Phương Phương trượt vào vặn vẹo.
“Cậu ta nói chỉ vì tỏ tình thất bại nên buột miệng nói bừa, nhưng trong lòng cậu ta chưa bao giờ coi cô là con nhà quê, cậu ta luôn thấy cô là người nghiêm túc nỗ lực. Về sau cậu ta muốn xin lỗi cô, nhưng cô lại không cho cậu ta cơ hội.”
Tôn Phương Phương ngẩn ngơ mở miệng: “Sau đêm hôm đó, tôi chưa từng nói với cậu ta một câu nào nữa, gặp thì cũng tránh, tôi tưởng cậu ta muốn thông qua tôi để tiếp tục theo đuổi Chu Hân Vũ…”
Đã mở lời, Lâm Triệt quyết định nói hết.
“Ngô Viễn Sướиɠ hỏi thăm tình hình Chu Hân Vũ là để giới thiệu cô ấy cho cậu bạn chí cốt của mình. Còn vào buổi chiều ngày các người mua xong vé bay New Zealand, cậu ta một mình tới cửa hàng chọn một chiếc nhẫn, tại khách sạn các người đã đặt, cậu ta đã lên kế hoạch cho một màn cầu hôn.”
“Sao, sao có thể…”
Tôn Phương Phương liên tục lắc đầu, nước mắt tuôn xuống, căn bản không dám tin sự thật này: “Nhất định là anh lừa tôi, đúng không?”
“Vụ án đã có kết quả, tôi không có lý do gì để lừa cô.” Lâm Triệt nhạt giọng.
Hạ Kiệt gập máy tính lại, không nhịn được bổ sung: “Tôn Phương Phương, thật ra cô cũng có rất nhiều ưu điểm, Chu Hân Vũ không hề che mất ánh mặt trời của cô, mà là tự cô đứng trong bóng tối không chịu bước ra.”
“À đúng rồi, còn bản thảo truyện tranh mà cô ghét này.”
Lâm Triệt vỗ vỗ bản thảo đặt trên bàn: “Người đăng ký bản quyền, ngoài cô ấy ra, còn có cả cô nữa.”
Tôn Phương Phương hoàn toàn chết lặng, trừng mắt khó tin: “Gì… Gì chứ?”
“Đăng ký bản quyền là Du Hoan giúp cô ấy hoàn thành. Du Hoan hỏi lý do Chu Hân Vũ đăng ký đồng sở hữu bản quyền hai người, Chu Hân Vũ nói vì đây là câu chuyện của hai người các cô, còn cô là người bạn tốt nhất của cô ấy. Cô ấy hy vọng bộ truyện tranh hay nhất cô ấy vẽ có thể cùng sở hữu với cô.”
Nghe xong, Tôn Phương Phương ngồi phịch đó, như thể hồn lìa khỏi xác.
“Đi thôi.”
Lâm Triệt liếc mắt ra hiệu với Hạ Kiệt, hai người lần lượt rời khỏi phòng thẩm vấn.
Vừa khép cửa, phía sau vang lên tiếng khóc xé lòng. Bất kể là Quách Duy hay Ngô Viễn Sướиɠ cũng chưa từng khiến Tôn Phương Phương khóc đến vậy, chính Chu Hân Vũ, người bị cô ta tự tay hại chết mới khiến cô ta hoàn toàn sụp đổ.
Trong tiếng khóc của Tôn Phương Phương, cô ta không ngừng lặp lại một câu: “Hân Vũ, xin lỗi.”
Đáng tiếc, lời xin lỗi này Chu Hân Vũ vĩnh viễn không thể nghe thấy nữa.
Văn phòng lớn.
Không hề có bầu không khí hân hoan vì phá án.
Mọi người đồng loạt im lặng, không biết nên mở lời thế nào, vụ án này thực sự khiến người ta ngột ngạt.
Quá trình tâm lý của Tôn Phương Phương vặn vẹo, khiến người ta vừa xót xa vừa đau đớn, vừa đáng thương lại vừa đáng hận.
Còn Chu Hân Vũ lương thiện, xuất sắc, thông minh, lạc quan, vất vả lắm mới bước ra khỏi cái bóng của trầm cảm, dùng truyện tranh ấm áp chữa lành biết bao người, vậy mà chết dưới lòng ghen tị của người bạn tốt!
Thang máy tầng 12 vang lên một tiếng, ông bà nội của Chu Hân Vũ dìu nhau bước tới.
Từ Dương trông thấy hai cụ đầu tiên, vội chạy lại: “Ông nội Chu, bà nội Chu, sao hai người lại đến ạ?”
Bà cụ gắng gượng nở nụ cười: “Nghĩ tối qua chắc các vị cảnh sát thức trắng đêm, tôi già rồi cũng chẳng buồn ngủ mấy, nên dậy sớm làm ít bữa sáng cho mọi người. Chuyện của Hân Vũ thật sự khiến mọi người vất vả rồi.”
Lý Lễ vội đỡ lấy túi trong tay ông nội Chu. Túi rất nặng, mùi bánh bao thơm phưng phức tỏa ra từ bên trong.
Sau khi biết chân tướng cái chết của Chu Hân Vũ, mọi người đều không đành lòng đối diện với hai người già vẫn đang cố gắng giữ vẻ lịch sự giữa nỗi bi thương to lớn.
“Cảnh sát Tiểu Lâm, Phương Phương thế nào rồi?”
Bà cụ quan tâm hỏi: “Nó cả đêm không về, gọi điện cũng không bắt máy, tôi hơi lo.”
“Cô ấy vẫn ở trong cục, đừng lo ạ.”
“Vậy à…” Bà cụ đầy xót xa: “Vậy có thể để nó ăn chút gì không? Cái bánh bao miến này là món nó thích nhất.”
Mọi người nhìn chiếc túi trong tay Lý Lễ, chẳng ai biết nên đáp lời thế nào.
Với mối quan hệ trước đây giữa Chu Hân Vũ và Tôn Phương Phương, e là ông bà nội Chu sớm đã coi Tôn Phương Phương là nửa đứa cháu gái.
Là Tôn Phương Phương đã gϊếŧ Chu Hân Vũ, chân tướng tàn khốc như vậy, mọi người thực sự không nỡ mở miệng. Với trạng thái hiện giờ của hai cụ, căn bản không thể chịu nổi đòn giáng này.