Chương 37: Thủ pháp gϊếŧ người được thiết kế tỉ mỉ

Tôn Phương Phương vừa nói vừa rướn người, thò đầu nhìn Lâm Triệt, trên mặt nở nụ cười quái dị, hạ giọng như nói thầm: “Cảnh sát Lâm, anh có muốn ai nhất định phải chết không? Nếu anh có ý nghĩ này, anh sẽ hiểu, khi anh muốn gϊếŧ một người, bộ não thông minh của anh sẽ cung cấp vô số ý tưởng để anh lựa chọn từng cái một, loại bỏ từng cái một, cho đến khi hình thành phương án tối ưu!”

Trong phòng quan sát, Lý Lễ rùng mình: “Người phụ nữ Tôn Phương Phương này đáng sợ quá!”

Từ Dương cũng bị ý nghĩ điên cuồng ấy của Tôn Phương Phương dọa cho sợ: “Thật sự coi ai cũng tâm lý vặn vẹo như cô ta chắc…”

“Vì thế lời tổ tiên là có lý, trêu ai cũng đừng trêu phụ nữ, cái tâm tư này, đúng là còn đáng sợ hơn cả gϊếŧ người phân xác!”

Từ Dương đẩy Lý Lễ một cái, trừng mắt: “Tổ tiên nhà cậu nói cái lời vớ vẩn đó à? Tội phạm không liên quan đến giới tính, bớt giở trò phân biệt giới tính đi!”

Lý Lễ chắp tay vái Từ Dương: “Tiểu tổ tông, tôi chỉ tiện miệng nói một câu thôi, không có ý đó, đừng đội cái mũ này lên đầu tôi, tôi là người kiên quyết bảo vệ quyền lợi phụ nữ mà, được chưa!”

“Hai cốc trà sữa thì tha cho cậu.”

Từ Dương vừa nói vừa giơ tay làm dấu chữ V.

“Được được được, cô là tiểu tổ tông, cô nói mấy cốc thì là mấy cốc.”

Lý Lễ ấn ngón tay Từ Dương xuống: “Đừng chen ngang nữa, mau nhìn Đội trưởng Lâm đi, thẩm vấn đến chỗ mấu chốt rồi.”

Trong phòng thẩm vấn, Lâm Triệt liếc khóe mắt nhìn tiếm độ ghi chép của Hạ Kiệt, tiếp tục hỏi.

“Giải quyết xong Triệu Hạo Vũ rồi, kế hoạch bước tiếp theo của cô là gì?”

“Tiếp theo thì rất đơn giản thôi mà. Tôi chạy tới chạy lui giữa Hồ Châu và Giang Châu, chuẩn bị đủ thuốc ngủ, điều chỉnh kế hoạch, tìm thời cơ ra tay thích hợp, ngày 28 tháng 11 chính là cơ hội tốt nhất.”

Giọng điệu của Tôn Phương Phương nhẹ tênh, vẻ mặt cũng rất đắc ý, như thể thứ cô ta tiến hành chỉ là một thí nghiệm thú vị, chứ không phải một kế hoạch gϊếŧ người mất nhân tính.

“Những chuyến cô đi đi về về đó, nói chi tiết hết đi.”

Phần trước đã kể nhiều như vậy, Tôn Phương Phương cũng chẳng còn gì để giấu, cuộc thẩm vấn tiếp theo diễn ra rất thuận lợi.

Sau khi nảy sinh ý định gϊếŧ người, Tôn Phương Phương bắt đầu thường xuyên liên lạc với Chu Hân Vũ. Chu Hân Vũ không hề có chút cảnh giác nào với cô ta, vì vậy chỉ mấy ngày, Tôn Phương Phương đã nắm rõ rành rành trạng thái sinh hoạt gần đây của Chu Hân Vũ.

Tôn Phương Phương biết được thói quen Chu Hân Vũ đến cửa hàng tiện lợi A Hoa mua sữa, bản thân cô ta cũng âm thầm đi vài lần. Cô ta tìm các cửa hàng hai bên đường, lấy lý do bị kẻ trộm lấy mất điện thoại để xin xem camera, cuối cùng xác định một tuyến đường từ con hẻm khu dân cư cũ đến cửa hàng tiện lợi A Hoa, rất ít người và không có camera giám sát.

Sau khi xác định lộ tuyến, Tôn Phương Phương bắt đầu chuẩn bị thuốc ngủ, gửi chuyển phát nhanh cho Chu Hân Vũ một số đồ ăn vặt dễ gây nhiệt, đặt đồ ăn ngoài vị cay nặng cho cô ấy, đêm muộn còn gọi điện, ảnh hưởng đến nghỉ ngơi của Chu Hân Vũ. Mục đích chính là khiến Chu Hân Vũ bị nhiệt, nóng trong người! Bởi Tôn Phương Phương hiểu rõ Chu Hân Vũ, khi bị nóng trong người, cô ấy sẽ không uống thuốc, mà sẽ nấu nước vỏ bưởi rất đắng, đây là bài thuốc dân gian của bà nội Chu, từ nhỏ Chu Hân Vũ đã như vậy, là thói quen sẽ không dễ dàng thay đổi.

Ngày 29 tháng 10, Tôn Phương Phương đợi được cơ hội đầu tiên. Qua trò chuyện, cô ta biết Chu Hân Vũ đã mua bưởi, chuẩn bị nấu nước, vì vậy cô ta vội đến Giang Châu trong ngày, cài đặt bài Weibo hẹn giờ trên máy tính của Chu Hân Vũ.

Đến ngày 28, cô ta liên hệ mấy đồng nghiệp cũ ăn uống hát hò, địa điểm chọn ở trung tâm thương mại gần con hẻm khu dân cư cũ, dự tính giữa buổi tụ họp sẽ lén đến cửa hàng tiện lợi để đổi chai sữa có pha thuốc ngủ, qua đó hoàn thành chứng cứ ngoại phạm.

Nhưng hôm đó Du Hoan công tác trở về, hẹn gặp Chu Hân Vũ, làm rối loạn kế hoạch của Tôn Phương Phương, buộc cô ta phải quay về hủy bài Weibo hẹn giờ.

Cũng chính lần này khiến Tôn Phương Phương phát hiện sự bất định của hẹn giờ Weibo, cô ta phải đảm bảo địa chỉ IP gửi Weibo chính là máy tính của Chu Hân Vũ, còn phải đảm bảo thời gian đăng Weibo trùng khít với thời gian cô ta ra tay.

Tôn Phương Phương nhanh chóng nghĩ ra cách. Cô ta biết Chu Hân Vũ có một chiếc laptop bỏ không, nhân lúc đến nhà Chu Hân Vũ, cô ta nối chiếc laptop đó với máy của mình để thực hiện thao tác từ xa, sau đó giấu chiếc máy tính được cài đặt trạng thái chờ dài ở góc phòng chứa đồ. Như vậy cho dù cô ta ở Hồ Châu cũng có thể cài đăng hoặc hủy bài Weibo hẹn giờ. Ngày 18 tháng 11 vì cô ta tạm thời có việc không thể đến Giang Châu thay sữa, cô ta đã dùng cách này để hủy việc đăng Weibo hẹn giờ.

Đến ngày 28 tháng 11, cũng là ngày Chu Hân Vũ tử vong, cuối cùng Tôn Phương Phương cũng đã hoàn thành toàn bộ kế hoạch.

Buổi sáng thấy Chu Hân Vũ gửi WeChat nói tối qua bị nóng trong người chảy máu mũi, chuẩn bị đi mua bưởi nấu nước, Tôn Phương Phương lập tức xin nghỉ ốm với công ty, giả vờ ở nhà nghỉ ngơi. Cô ta cài đặt sẵn bài Weibo hẹn giờ từ xa, đợi Ngô Viễn Sướиɠ đi làm xong, Tôn Phương Phương hóa trang một chút, xuống từ thang máy riêng, lái xe của Ngô Viễn Sướиɠ, đi đường cũ từ Hồ Châu chạy tới Giang Châu.

Tôn Phương Phương không lái xe vào nội đô Giang Châu, mà đổi bảy tám chiếc “xe dù”, vòng vèo quanh khu dân cư cũ. Sau khi nhận được WeChat Chu Hân Vũ nói chuẩn bị ra ngoài, cô ta đi theo con hẻm đã chọn từ trước, đến cửa hàng tiện lợi A Hoa sớm hơn.

“Từ lúc tôi quyết định dùng kế hoạch này, ở Hồ Châu ngày nào tôi cũng mua loại sữa này. Ngày 28 hôm đó tôi không kịp mua, trong đống sữa tôi tích lại, ngày 20 là thích hợp nhất để sửa thành ngày 28.”

“Khoan đã.”

Lâm Triệt ngắt lời Tôn Phương Phương: “Chai sữa đó chúng tôi đã kiểm tra, trên mã phun có chữ cái LC đại diện địa điểm nhà máy sản xuất, là nhà máy ở Giang Châu, trùng với lô sữa mà cửa hàng tiện lợi Lưu A Hoa nhập về. Ở Hồ Châu cô mua kiểu gì?”

Tôn Phương Phương mỉm cười: “Đội trưởng Lâm không biết rồi. Ở Hồ Châu, sữa hãng này có hai phần ba đến từ nhà máy ở Hồ Châu, một phần ba còn lại vận chuyển từ Giang Châu sang. Tôi cố ý tìm một cửa hàng cũng bán sữa mã LC, hơn nữa khi tôi hoán đổi chai sữa trong tủ mát, còn cố ý đối chiếu toàn bộ thân chai và mã phun. Thế nào, có phải tôi rất cẩn thận không?”

Trong giọng Tôn Phương Phương lộ ra vài phần đắc ý.

Vấn đề ngày sản xuất sữa tươi từng làm Lâm Triệt băn khoăn, giờ đã có lời giải.

“Ban đầu tôi định giả vờ mua đồ rồi tiện tay đổi sữa, tôi còn sợ bà chủ nhận ra nên đeo khẩu trang đến. Không ngờ lúc tôi tới, bà chủ lại không ngồi trông cửa hàng, tôi nghĩ đây là ông trời giúp tôi rồi.”

“Thế cô không sợ chai sữa đó bị người khác mua mất sao?” Lâm Triệt hỏi.

“Sau khi đổi sữa xong, tôi nấp trong hẻm, xác nhận Chu Hân Vũ là người đầu tiên mua chai sữa. Sau đó thấy bà chủ lại vòng vào trong nhà, tôi còn quay lại cửa hàng xác nhận cô ta có mua đúng chai tôi chuẩn bị hay không.”

“Rồi sao nữa?”

“Trong toàn bộ kế hoạch của tôi, khâu rủi ro lớn nhất chính là đổi chai sữa. Khâu này qua rồi, những việc sau đó đều rất đơn giản.”

Tôn Phương Phương vừa nói vừa tựa lưng vào ghế, dáng ngồi tùy ý. Có lẽ vì đã không còn bí mật gì nữa, trông thần sắc cô ta rất thoải mái.