Chương 36: Thừa nhận gϊếŧ người, tha thứ ngắn ngủi

So với cảm xúc kịch liệt của những người khác, trên mặt Lâm Triệt không có bất kỳ biểu cảm nào, chỉ ngồi đó, nhìn chằm chằm Tôn Phương Phương, không bỏ sót bất cứ biểu hiện nào của cô ta.

“Đúng rồi Cảnh sát Lâm, anh có biết vì sao lúc Chu Hân Vũ nằm viện, ngày nào tôi cũng đến không?”

Trên mặt Tôn Phương Phương lại xuất hiện nụ cười điên cuồng: “Mọi người đều tưởng chúng tôi là chị em thâm tình, tôi là tới để cùng cô ta vượt qua khó khăn, nhưng căn bản không phải, tôi là để tới xem cái dáng vẻ sống dở chết dở của cô ta. Anh không biết đâu, cảnh ấy thật sự là đẹp mắt biết bao, ha ha ha ha ha! Trong ổ đĩa mạng còn có video nữa đấy, Cảnh sát Lâm các anh có thể cùng thưởng thức!”

“Cô ta càng đau khổ tôi càng vui sướиɠ. Chỉ tiếc hai ông bà nội sống dai của Chu Hân Vũ quá vướng víu, canh giữ một tấc không rời, nếu không ám thị tâm lý của tôi đã thành công rồi, trên đời đã sớm không còn người tên Chu Hân Vũ, càng sẽ không có Tiểu Vũ Mao sau này. Dựa vào cái gì mà cô ta trải qua từng ấy rồi vẫn có thể vực dậy lần nữa, dựa vào cái gì? Hả? Các người nói xem dựa vào cái gì! Dựa vào cái gì hả! Hả!”

Tôn Phương Phương thét lên the thé.

Trong mọi phân tích của Mục Dương, có một điểm lệch, người đã tiến hành ám thị tự sát với Chu Hân Vũ khi cô ấy ở giai đoạn trầm cảm nặng không phải Triệu Vũ Hạo, mà là người bạn vẫn luôn ở trong phòng bệnh, Tôn Phương Phương!

Những điều Tôn Phương Phương vừa nói đã đủ để làm động cơ gϊếŧ người. Bây giờ điều Lâm Triệt cần thẩm rõ chính là thủ pháp gϊếŧ người của Tôn Phương Phương.

Tuy dưới sự giúp đỡ của Mục Dương và nỗ lực của mọi người, quá trình gây án của Tôn Phương Phương về cơ bản đã được phục dựng, nhưng bởi quan hệ bề ngoài thân thiết như bạn bè giữa hai người, sức nặng của rất nhiều chứng cứ hơi thiếu, điều đó có nghĩa là khẩu cung của Tôn Phương Phương có ý nghĩa then chốt trong vụ án này.

Hiện giờ Tôn Phương Phương hoàn toàn ở trong trạng thái tâm lý sẵn sàng mở miệng, cực kỳ phối hợp, Lâm Triệt dự định thừa thắng xông lên.

“Tôn Phương Phương, cô thừa nhận vào tối ngày 28 tháng 11, thông qua việc để Chu Hân Vũ uống sữa đã pha thuốc ngủ với liều lượng gây chết, dẫn đến cái chết của cô ấy chứ?”

Tôn Phương Phương gật đầu, khi cười vai rung lên hai cái.

“Chu Hân Vũ nhiều lần tự sát nhưng đều được cứu về. Sau khi cô ta xuất viện về nhà dưỡng bệnh, cô đã nộp đơn điều chuyển công tác cho công ty. Vì sao lúc đó cô không thực thi kế hoạch gϊếŧ người?”

Tôn Phương Phương liếc nhìn Lâm Triệt, dời mắt đi, không trả lời.

Đợi vài phút mà Tôn Phương Phương vẫn không mở miệng, Hạ Kiệt hơi sốt ruột, nhưng ngoảnh lại nhìn Lâm Triệt đang ngồi bên cạnh. Vẻ thản nhiên, kiên nhẫn của đội trưởng khiến Hạ Kiệt an tâm.

Lại mấy phút nữa trôi qua.

Tôn Phương Phương khẽ thở dài: “Bởi vì tôi đã tha thứ cho cô ta trong một thời gian ngắn.”

“Tha thứ?” Lâm Triệt hỏi.

Tôn Phương Phương gật đầu: “Thời gian cô ta phát bệnh, rất nhếch nhác, trạng thái tinh thần lúc tốt lúc xấu. Lúc không tốt thì cô ta tự nhốt mình trong phòng khóc, lúc tốt thì sẽ cùng tôi ra ngoài tản bộ nói chuyện. Cùng một chuyện, đối với tôi thì là thống khổ không chịu nổi, còn đối với cô ta lại là hồi ức đẹp đẽ. Có lẽ thời gian ấy quan hệ giữa chúng tôi có chút chuyển đổi, cô ta trở thành bên yếu thế, còn tôi cuối cùng có thể quan tâm cô ta giống như cách cô ta từng ban phát cho tôi. Tôi trở thành người có tình có nghĩa, vô tư cống hiến trong miệng mọi người, có lẽ điều này khiến oán hận của tôi với cô ta vơi đi đôi chút.”

“Những ngày đó, tôi cảm thấy mình sắp phân liệt thêm nhân cách thứ hai. Tôi hận Chu Hân Vũ, tôi cũng yêu cô ta, nhưng tôi không phân rõ là tôi yêu thảm trạng của cô ta, hay là tìm lại được cảm giác biết ơn với cô ta khi mới quen. Tôi đi hỏi bác sĩ, bác sĩ nói với tôi, trong tất cả những chuyện tôi không thể buông bỏ, cô ta không phải bên sai, sai là những người lấy chúng tôi ra so sánh với nhau. Tôi cảm thấy rất có lý. Tôi nhớ lại từng chút ký ức của nhiều năm qua một lượt, phát hiện Chu Hân Vũ ngoài chuyện kéo tôi vào vòng tròn không thuộc về tôi ra, kỳ thực chưa từng thật sự làm tổn thương tôi. Cộng thêm mấy lần cô ta tự sát ấy, tôi coi như cô ta đã chết rồi, cho nên tôi quyết định tha thứ cho cô ta, tha thứ cho tất cả tổn thương mà vì cô ta đã mang đến cho tôi.”

“Tuy đã tha thứ cho cô ta, nhưng tôi không muốn đối mặt với gương mặt ấy nữa, không muốn tiếp tục giả vờ làm bạn tốt với cô ta nữa, nên tôi lựa chọn rời đi.”

Lâm Triệt cụp mắt, tuy anh không nghiên cứu chuyên ngành tâm lý học, nhưng anh biết khúc ngoặt này là cơ hội để Tôn Phương Phương quay lại quỹ đạo đời sống bình thường. Chỉ tiếc, cô ta không nắm lấy, bánh răng cuộc đời quay về phía trước mấy vòng, cuối cùng vẫn quay lại chỗ cũ.

“Đã quyết định tha thứ rồi, sau đó vì sao lại hận trở lại?” Lâm Triệt hỏi.

Tôn Phương Phương nghiêng đầu nhìn Lâm Triệt: “Bởi tôi phát hiện lý do tha thứ trước đây thật nực cười. Những việc tổn thương tôi, nhìn bề ngoài thì không liên quan tới cô ta, nhưng truy tận gốc rễ, vẫn là vì sự tồn tại của cô ta! Nếu không có cô ta, tôi sẽ không bị người khác đem ra so với cô ta! Chỉ có cô ta biến mất, tôi mới có thể hoàn toàn bước ra khỏi cái bóng mà cô ta mang đến cho tôi!”

Thấy Tôn Phương Phương lại kích động, chỉ một câu của Lâm Triệt như một gáo nước dội xuống: “Là vì Ngô Viễn Sướиɠ phải không?”

Biểu cảm của Tôn Phương Phương đông cứng trong thoáng chốc, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc, có lẽ không ngờ tâm tư kín đáo vậy lại bị cảnh sát nhìn thấu.

Tôn Phương Phương cười lạnh: “Ha, đúng thế. Vốn dĩ là muốn khoe khoang trước mặt cô ta một chút, không ngờ ác mộng lại tái diễn. Ngô Viễn Sướиɠ vừa thấy cô ta, con ngươi như sắp không thèm chuyển nữa!”

“Trên đường về Hồ Châu, Ngô Viễn Sướиɠ cứ hỏi tôi chuyện của Chu Hân Vũ, gia đình, sở thích, trải nghiệm yêu đương. Đặc biệt sau khi biết Chu Hân Vũ chính là Tiểu Vũ Mao, ngữ khí kinh ngạc tán dương của Ngô Viễn Sướиɠ y như hệt đám người trước kia!”

“Chính từ khi đó, cô quyết định gϊếŧ Chu Hân Vũ, đúng không?” Lâm Triệt cất lời, ánh mắt tràn đầy áp chế.

“Đúng thế!”

Ánh mắt Tôn Phương Phương ác độc, cho tới bây giờ vẫn hoàn toàn không thấy chút hối hận nào.

“Nói xem cô ra tay thế nào đi.”

Tôn Phương Phương mỉm cười: “Lúc đầu, tôi muốn làm như mấy năm trước, dùng ám thị tâm lý để khiến cô ta tự sát. Nhưng liên hệ mấy ngày, tôi phát hiện trầm cảm của cô ta thế mà lại khỏi rồi? Không sao cả. Tôi nghĩ lại, tôi có thể giúp cô ta tạo dựng vụ tự sát mà! Dù sao cũng chẳng phải cô ta đã sớm muốn chết rồi sao, coi như tôi giúp cô ta thôi!”

Vừa nói, đôi mắt trợn to của Tôn Phương Phương vừa phối hợp đảo qua đảo lại, giống như đang động não theo kiểu diễn khoa trương trong kịch sân khấu: “Tôi hỏi thăm tình hình của Triệu Hạo Vũ trong nhóm cựu học sinh, biết được giờ hắn sống rất thê thảm, thế là nhân dịp nghỉ lễ Quốc khánh đi tới thành phố Bắc Đảo, nhờ sư huynh quen biết tổ chức một buổi họp lớp, thành công gặp được Triệu Vũ Hạo. Tôi chỉ vô tình nhắc tới Chu Hân Vũ hai lần trước mặt hắn, cũng không nói Chu Hân Vũ chính là họa sĩ truyện tranh nổi tiếng Tiểu Vũ Mao, con cóc ghẻ Triệu Vũ Hạo liền sập bẫy, quả nhiên moi ảnh cũ ra bắt đầu quấy rối, tống tiền Chu Hân Vũ.”

Lâm Triệt cau mày: “Nếu Triệu Vũ Hạo không liên hệ thì sao?”

“Thì đã làm sao, lần này không được tôi đổi cách khác. Tôi có thể kết bạn WeChat rồi đăng lên vòng bạn bè chỉ mình hắn xem, tôi có thể dẫn Chu Hân Vũ đi Bắc Đảo du lịch để tạo tình huống tình cờ gặp. Hạng người tham lam như Triệu Vũ Hạo, ngửi thấy mùi tiền thì như đỉa ngửi thấy máu, nhất định sẽ bám chặt, không hút no máu thì không nhả.”