Chương 35: Vặn vẹo cực độ, hành vi biếи ŧɦái

Lâm Triệt lật hồ sơ thẩm vấn: “Có thể cô không biết, chúng tôi đã hỏi người mà cô nói. Cậu ta nói lúc đó Chu Hân Vũ không chỉ từ chối cậu ta, mà còn vì chuyện cậu ta gọi cô là con nhà quê mà cãi nhau một trận ầm ĩ, hai người họ suýt tuyệt giao.”

“Ha, tôi biết chứ.”

Tôn Phương Phương cười mỉa: “Nhưng vậy thì sao? Cô ta vì tôi mà từ chối một người theo đuổi thì cao thượng lắm à? Tôi cần phải biết ơn đội ơn sao? Cậu con trai mà tôi ngẩng đầu, kiễng chân cũng với không tới, bị cô ta mắng cho một trận rồi từ chối, chẳng phải cô ta đang muốn nói cho tôi biết, thứ mà tôi liều mạng muốn có, thì Chu Hân Vũ cô ta đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn hay sao!”

Nghe vậy, Lâm Triệt và Hạ Kiệt đều nhíu mày, có lẽ bắt đầu từ đây, tâm lý của Tôn Phương Phương đã vặn vẹo rồi.

Lâm Triệt nhìn Tôn Phương Phương, lên tiếng: “Đó đều là cô tự suy đoán. Biết đâu Chu Hân Vũ vốn không hề có suy nghĩ đó, cô ấy chỉ là coi trọng tình bạn với cô hơn mà thôi.”

Tôn Phương Phương lắc đầu: “Cô ta nghĩ gì vốn không quan trọng, quan trọng là cô ta làm gì. Cô ta dùng tình bạn tự cho là đúng của mình kéo tôi vào thế giới của cô ta, dùng bộ dạng lấm lem của tôi để tôn lên sự rực rỡ chói mắt của cô ta! Cô ta giẫm lên vết thương của tôi mà đút kẹo cho tôi, cô ta chính là một con ác ma giỏi bày mưu tính kế!”

Trước đó, khi hồi tưởng, tuy Tôn Phương Phương lộ vẻ chua xót, nhưng giọng vẫn bình thản, cảm xúc coi như ổn định.

Nhưng càng nói tiếp, cô ta càng vặn vẹo, cảm xúc cũng càng lúc càng dâng trào.

“Sau chuyện đó, tôi mới phát hiện những đổi thay mà tôi mơ tưởng đều chỉ là Chu Hân Vũ ban phát cho tôi. Người mà tôi tưởng là bạn, nói chuyện với tôi đề tài nào cũng không tránh được Chu Hân Vũ. Tôi học hành tiến bộ, họ không thấy tôi dậy sớm ngủ muộn, ra sức luyện đề, họ chỉ cho rằng là Chu Hân Vũ giúp tôi ôn bài. Trong mắt họ, tôi chơi piano tiến bộ chẳng dính dáng gì đến khổ luyện của bản thân tôi, tất cả đều là do Chu Hân Vũ dạy giỏi… Mọi thứ của tôi dường như đều không rời ba chữ Chu Hân Vũ!”

“Chu Hân Vũ như một mặt trời biết phát sáng, còn tôi là một đốm đen dưới ánh sáng của cô ta. Nỗ lực và siêng năng của tôi tôn lên thiên phú khác thường của cô ta, túng quẫn và tự ti của tôi tôn lên sự cao nhã và tự tin của cô ta. Ở Dục Anh người xuất sắc rất nhiều, nhưng tại sao cứ Chu Hân Vũ lại nổi bật nhất? Vì bên cạnh cô ta có tôi!”

Ánh mắt và giọng nói của Tôn Phương Phương đều hung dữ: “Khuyết điểm của tôi là ưu điểm của cô ta, ưu điểm của tôi là ưu điểm còn vượt trội hơn của cô ta! So với tôi, cô ta vĩnh viễn sẽ không thua! Còn tôi, thua tan tác! Tôi có tên, tôi không phải tên bạn tốt của Chu Hân Vũ! Cô ta căn bản không phải bạn tốt của tôi!”

“Cảnh sát Lâm, anh biết Chu Hân Vũ đáng hận nhất ở chỗ nào không?”

Lâm Triệt phối hợp đón lời: “Ở chỗ nào?”

“Tôi hận nhất là cô ta vừa làm đĩ vừa còn muốn dựng bia trinh tiết!”

Hai bàn tay đang nắm chặt của Tôn Phương Phương đặt lên mặt bàn, cả người cô ta run rẩy vì phẫn nộ và căm hờn, ánh mắt như dã thú phát cuồng hận không thể xé xác nuốt sống Lâm Triệt.

“Rõ ràng cô ta chính là thủ phạm gây ra tất cả bi kịch của tôi, vậy mà còn phải làm ra vẻ muốn cứu rỗi tôi, ban phát sự đồng tình của cô ta, để lòng nhân ái của cô ta tràn lan! Tôi thà cô ta bắt nạt tôi, chế giễu tôi, coi thường tôi, để tôi có thể hận cô ta cho sướиɠ, chứ không muốn nhận cái tình bạn diễn trò của cô ta, dùng lòng dạ xấu xí của tôi để tôn lên sự ngây thơ lương thiện của cô ta!”

“Trước mặt cô ta, ngay cả cơ hội nỗ lực tôi cũng không có, bởi dù tôi có cố gắng thế nào đi nữa cũng không thể che lấp được hào quang của cô ta, tôi vĩnh viễn chỉ có thể đứng trong góc, dùng sự lạnh lẽo tăm tối của mình để tôn lên sự ấm áp rạng rỡ của cô ta!”

“Cô ta như một cơn ác mộng, một cơn ác mộng mà tôi không thể thoát! Vốn dĩ tôi tưởng thi đại học xong, cơn ác mộng này cuối cùng có thể tỉnh lại, dù sao Chu Hân Vũ cũng xuất sắc như thế, nhất định sẽ vào trường học tốt nhất để tiếp tục cuộc đời rực rỡ của cô ta. Tôi tưởng cuối cùng tôi cũng có thể thoát khỏi quầng sáng của cô ta, cuối cùng cũng có thể bắt đầu lại, nhưng tại sao, tại sao cô ta cũng nộp vào Đại học Trung Nam? Hủy hoại ba năm cấp ba của tôi chưa đủ, còn muốn hủy hoại đại học của tôi, hủy hoại cả đời tôi hay sao!”

“Tiểu công tử kia làm trái thánh chỉ cũng muốn ở bên tiểu hòa thượng? Phi! Hắn không phải vì tiểu hòa thượng, hắn là vì chính hắn! Điều cô ta không nỡ bỏ là cảm giác ưu thế có được ở chỗ tôi!”

Tiếng “phi” của Tôn Phương Phương chan chứa hận ý, Hạ Kiệt theo bản năng nhắm mắt lại, cảm giác trên mặt mình bị bắn mấy giọt nước bọt.

“Tiếc là cô ta tính sai rồi! Tôn Phương Phương tôi dẫu có làm lá xanh cũng phải làm một chiếc lá xanh có độc!”

“Cho dù có phải cắn nát chính rễ lá của mình, tôi cũng phải làm cho bông hồng kiều diễm mềm mại Chu Hân Vũ độc đến mục rữa bốc mùi!”

Nói rồi, trên gương mặt hệt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của Tôn Phương Phương bỗng hiện lên một nụ cười quái dị, cô ta rướn đầu lên mấy phân, thần thần bí bí mở miệng: “Cảnh sát Lâm, anh từng uống cà phê nước bọt chưa? Từng dùng bàn chải đánh răng đã dùng để chà bồn cầu chưa? Có muốn làm một ly nước trái cây ngâm dây giày không? Còn nữa tôi nói cho anh biết, món đậu phụ thối mùi nặng, anh bỏ chút đất chút tro vào, hoàn toàn nếm không ra!”

Đồng tử Lâm Triệt co lại, lập tức hiểu ý của Tôn Phương Phương.

Những chuyện này như chạm vào điểm hưng phấn của Tôn Phương Phương, lúc cô ta nói, mắt cô ta sáng rực, nóng lòng muốn chia sẻ với người khác.

“Còn nữa, anh biết vì sao năm nhất đại học Chu Hân Vũ cứ dị ứng phải nhập viện mãi không? Vì giường của cô ta có rất nhiều mèo hoang đã ngủ ở đó! Ha ha ha ha ha! Anh chưa thấy bộ dạng lúc cô ta dị ứng đâu, khắp người nổi mẩn đỏ, mặt sưng như đầu heo! Còn video cô ta tắm bị tôi quay lén đưa lên trang web người lớn, lượng nhấp chuột tốt lắm!”

Tôn Phương Phương cười khúc khích, giơ tay lật qua lật lại, ngắm cái móng tay bị gãy của mình: “Nói ra thì lần đầu Chu Hân Vũ bị Triệu Vũ Hạo đánh, toàn bộ đều là do tôi đăng video đấy. Chỉ tiếc video đó không có sao lưu, không thì có thể cho hai vị cảnh sát xem, tin tôi đi, vóc dáng của Chu Hân Vũ sẽ không làm hai người thất vọng đâu.”

Bóng tối và những hành vi biếи ŧɦái của Tôn Phương Phương khiến Lâm Triệt, Hạ Kiệt, cùng mấy người trong phòng quan sát đều rúng động.

Những điều Tôn Phương Phương nói khớp với khẩu cung của Triệu Vũ Hạo, Lâm Triệt nắm đúng chỗ để hỏi: “Tôn Phương Phương, những chiêu mà Triệu Vũ Hạo theo đuổi Chu Hân Vũ là do cô dạy sao?”

Tôn Phương Phương cười lạnh, khinh khỉnh: “Đương nhiên là tôi rồi. Không thì chỉ dựa vào con cóc ghẻ đó, làm sao có thể theo đuổi được nữ thần?”

“Có điều con cóc ghẻ này cũng không làm tôi thất vọng, nhìn hắn giày vò Chu Hân Vũ thành ra như thế, thật sự quá hả giận!”

Tôn Phương Phương đọc một địa chỉ ổ đĩa mạng: “Thực ra hôm qua Triệu Vũ Hạo chỉ gửi cho tôi mấy tấm ảnh, còn lại là tôi tuyển chọn kỹ từ hơn vạn tấm ảnh. Chu Hân Vũ trần như nhộng, không còn chút tôn nghiêm nào như thế này tôi đã thưởng thức nhiều năm rồi, thật sự rất muốn chia sẻ với người khác ha ha ha ha ha!”

“Điên rồi, thật sự điên rồi…”

Hạ Kiệt vừa ghi chép vừa khẽ nói, vì phẫn nộ, tiếng gõ bàn phím rõ ràng to hơn lúc đầu.

Trong phòng quan sát, nhị tướng hừm ha thì trực tiếp bùng nổ, tức đến mức hận không thể lao vào đánh cho mộy trận, còn Lão Đỗ thì nghiêm mặt, không nói gì.

Bây giờ họ đã trăm phần trăm xác định, phân tích của Mục Dương hoàn toàn chính xác, Tôn Phương Phương này, tâm lý đã vặn vẹo biếи ŧɦái đến cực độ rồi!