“Câu đầu tiên cô ta nói với tôi là Phương Phương, lần này bài điền vào chỗ trống tiếng Anh cậu là người duy nhất trong cả lớp làm đúng hết, phần điền chỗ trống tớ luôn bị mất điểm, cậu có thể dạy tớ không, tớ dạy cậu khẩu ngữ, chúng ta cùng nhau tiến bộ!”
“I have not failed. I’ve just found ten thousand ways that won’t work.”
Tôn Phương Phương nói một câu tiếng Anh, đó là danh ngôn của Edison, phát âm rất chuẩn, giọng Anh bản địa.
Tôn Phương Phương cười khổ: “Các anh nghe đi, cô ta dạy giỏi đến thế mà.”
“Lúc đó tôi nghĩ, nhất định cô ta đến trước mặt tôi để khoe khoang, để xem tôi làm trò cười. Cô ta là cán sự bộ môn tiếng Anh, còn mời gia sư tiếng Anh từng du học, cần gì tôi dạy cô ấy phần điền vào chỗ trống chứ?”
“Nhưng từ sau tiết chạy bền hôm ấy, ngày nào tan học cô ta cũng không vội về nhà, ở lại lớp hỏi tôi về phần điền vào chỗ trống. Cô ta cùng tôi đối thoại bằng tiếng Anh, ban đầu chúng tôi chỉ đọc đề, rồi bắt đầu trò chuyện bằng tiếng Anh, nội dung nói chuyện ngày càng phong phú, cô ta dạy tôi ngữ pháp, chỉnh phát âm, dạy tôi logic ngôn ngữ… Lần đầu tiên tôi được thầy cô khen ngợi ở trường Dục Anh chính là vì khẩu ngữ tiến bộ rất nhanh.”
“Sau đó, chúng tôi trở thành bạn bè. Chúng tôi cùng khóa cửa lớp khi tan học, cùng đi thư viện tự học, cô ta đi mua đồ ăn vặt sẽ mua cho tôi một phần, đi xem phim cũng giúp tôi mua một tấm vé, du lịch kỳ nghỉ sẽ mang quà về cho tôi, thỉnh thoảng còn tặng tôi đồ đôi chị em. Cô ta không chê mấy miếng khoai lang phơi khô tôi mang từ nhà cho, còn rất thích món cá muối mẹ tôi làm.”
“Cô ta là lớp phó học tập, phụ trách đặt đủ loại tài liệu tham khảo cho lớp, mỗi lần đi đều kỳ kèo mặc cả với ông chủ nửa ngày, để ông chủ tặng mấy quyển sách, mấy quyển bài tập rồi lại đưa cho tôi. Cuối tuần cô ta sẽ dẫn tôi về nhà, học cùng gia sư, bà nội Chu nấu ăn rất ngon, giường của cô ta vừa to vừa mềm, bộ chăn ga gối đều là hoa nhí, rất thơm. Chúng tôi sẽ cùng đi công viên, đi bảo tàng, đi dạo phố, đi chạy bộ, đọc chung một tạp chí, thậm chí đi vệ sinh cũng đi cùng nhau… Những ngày tháng ấy, thật sự rất vui, rất vui…”
Tôn Phương Phương thì thào, nước mắt lại tràn khắp mặt.
“Mới đầu, từ tận đáy lòng tôi thật sự biết ơn Hân Vũ. Tôi cảm thấy cô ta là tiên nữ ông trời đưa đến bên tôi, còn tốt với tôi hơn cả ba mẹ tôi, thân thiết với tôi còn hơn cả em trai tôi, chính cô ta đã giúp tôi có bạn ở Dục Anh. Tuy cô ta kéo tôi vào cái vòng tròn đó, khiến tôi càng tự ti, nhưng tôi cũng mở mang được không ít, lại một lần nữa kiên định mục tiêu muốn thay đổi số phận.”
Khi nói những điều này, ánh mắt Tôn Phương Phương dịu lại, khóe môi cũng mang nụ cười nhạt, những ký ức ấy, đối với cô ta có lẽ không thể gọi là đẹp đẽ, nhưng nhất định là ấm áp.
Nói đến đây, cô ta không nói tiếp nữa, nước mắt trên mặt cũng gần khô rồi.
Về sau, khi đã biết toàn bộ câu chuyện, Lâm Triệt hiểu ra, lời của Tôn Phương Phương dừng ở đây, đại khái là vì cô ta hy vọng mối quan hệ giữa mình và Chu Hân Vũ dừng lại ở giai đoạn này.
Thấy Tôn Phương Phương im lặng mấy phút vẫn không có ý định nói tiếp, Lâm Triệt lo cô ta sẽ thay đổi trạng thái hợp tác thẩm vấn hiện tại. Kinh nghiệm chứng minh, đột phá tâm lý lần đầu là hiệu quả nhất, nếu nghi phạm lần đầu không hoàn toàn khai báo, vượt qua được lần đấu tranh tâm lý thứ nhất thì muốn đột phá lần nữa sẽ rất khó.
Vì thế Lâm Triệt chủ động lên tiếng: “Câu chuyện tiếp theo, góc nhìn của tiểu hòa thượng và công tử, có phải sẽ bắt đầu phát triển theo hướng ngược lại rồi không?”
Lời của Lâm Triệt khiến ánh mắt mất tiêu điểm của Tôn Phương Phương lần nữa tụ lại, cô ta chăm chú quan sát Lâm Triệt, hỏi: “Cảnh sát Lâm, hồi còn đi học, chắc hẳn có rất nhiều cô gái thích anh phải không?”
Lâm Triệt khựng lại một chút, gật đầu: “Coi là vậy đi.”
Trước khi vào trường cảnh sát, Lâm Triệt đúng là thường xuyên nhận được thư tình, chỉ là cái chết của người cậu đã ảnh hưởng đến anh quá lớn, những rung động mơ hồ lẽ ra nên có vào tuổi thiếu niên đều bị ngăn cách bên kia bức tường đổ nát nơi đóng đinh thi thể của cậu anh rồi.
Thấy mình đoán đúng, Tôn Phương Phương mỉm cười: “Chắc chắn là thế. Cảnh sát Lâm đẹp trai như vậy, chắc có không ít cô gái thích anh.”
“Tôi đoán mỗi cô gái khi còn đi học, trong lòng đều có một chàng trai giống như ánh trăng. Cậu ấy có thể học rất giỏi, cũng có thể chơi bóng rổ rất giỏi, hoặc đặc biệt rực rỡ trên đại hội thể thao, cũng có thể chỉ vì cậu ấy nói một câu, cười một cái, hoặc là chiếc sơ mi trắng trên người cậu ấy, bất cứ lý do nào cũng có thể khiến cậu ấy chiếm trọn trái tim thiếu nữ của một cô gái.”
“Trong lòng tôi cũng có một người như vậy, cậu ấy hoàn hảo đến mức khiến tôi không dám có chút mong mỏi hay mộng tưởng nào. Nhưng bỗng một ngày cậu ấy lại chủ động nói chuyện với tôi, đưa sữa cho tôi trước ánh mắt ghen tị của một đám con gái, sự xuất hiện của cậu ấy khiến tôi cảm thấy Geum Jan Di dường như cuối cùng cũng đợi được Goo Jun Pyo rồi. Chu Hân Vũ nhìn ra tâm tư của tôi, cậu con trai đó quen biết với cô ấy từ nhỏ, hai nhà ở cùng một khu, vậy nên Chu Hân Vũ luôn giúp tôi tạo cơ hội, hẹn cậu ấy cùng làm bài, cùng đi công viên. Thời gian ấy, trong khuôn viên trường và trong khu dân cư luôn có bóng dáng ba chúng tôi đi cùng nhau.”
“Lúc đó tôi sẽ mơ về cuộc sống khi trưởng thành, tôi sẽ trở thành nữ cường nhân sự nghiệp thành công, kết hôn lập gia đình với cậu ấy, cũng dọn vào khu này, người mình yêu ở bên cạnh, người bạn tốt nhất ở ngay sát vách, đẹp biết bao nhiêu, đúng không?”
“Lần ấy tôi đi tìm Chu Hân Vũ đột xuất, ở cửa nhà cô ấy, tôi thấy cậu con trai kia cầm gấu bông và hoa hồng. Tôi tựa vào sau bức tường, nghe cậu ấy nói, tớ thích cậu, thích cậu đã lâu lắm rồi. Tớ biết bây giờ cậu không muốn yêu đương, thế nên tớ chỉ muốn xin trước một số thứ tự, đợi sau khi thi đại học xong, tớ có thể có được quyền ưu tiên theo đuổi cậu.’”
Tôn Phương Phương nhắm mắt lại: “Lúc ấy tôi buồn lắm, tôi tựa vào tường, nhắm mắt, tưởng tượng những lời ấy là nói với tôi…”
“Không nhớ Chu Hân Vũ từ chối thế nào, nhưng tôi nhớ rất rõ từng câu nói tiếp theo của cậu ấy!”
Tôn Phương Phương bỗng mở bừng mắt, siết những ngón tay bị gãy móng, như hoàn toàn không cảm thấy đau, trên mặt ngoài hận ra thì chẳng còn gì khác.
“Cậu ta nói, tớ mang sữa cho cậu, cùng cậu làm bài, chỉ cần là việc cậu mở miệng, tớ đều sẵn lòng làm. Để hiểu về cậu nhiều hơn một chút, tớ thậm chí sẵn lòng đi làm thân với con nhà quê kia, sự hy sinh như vậy mà cậu còn không cảm động ư?’”
Tôn Phương Phương vừa nói vừa cười, cười rồi nước mắt lại trào ra: “Cảnh sát Lâm, anh nói xem có buồn cười không, thứ cậu ta đưa cho tôi là hộp sữa Chu Hân Vũ không uống, cậu ta xuất hiện bên cạnh tôi, chỉ là để đến gần Chu Hân Vũ hơn! Chu Hân Vũ trong mắt cậu ta là nữ thần, còn tôi, trong mắt cậu ta là con nhà quê, phải làm ra cái gọi là hy sinh to lớn lắm mới miễn cưỡng chịu đựng được!”
Tôn Phương Phương đập mạnh xuống bàn, gầm lên: “Tôi tự biết mình mấy cân mấy lạng! Tôi căn bản không cần Chu Hân Vũ giúp tôi tạo cơ hội! Chính vì Chu Hân Vũ, tôi mới có những ảo tưởng không thực tế ấy, mới phải chịu nỗi nhục như thế này! Vậy anh còn cho rằng tiểu hòa thượng sẽ biết ơn vị công tử ăn chơi kia sao? Tiểu hòa thượng hận hắn đến chết!”