Chương 33: Ký ức trung học, nguồn gốc nỗi khổ đau

Tôn Phương Phương chìm vào hồi ức.

“Mùa hè năm tốt nghiệp cấp hai, có lẽ đó là mấy tháng vui vẻ nhất cuộc đời tôi. Nhận được mấy nghìn tệ học bổng, trong mắt ba mẹ cũng không còn chỉ có em trai nữa, gặp ai cũng khen đã sinh được một cô con gái tốt. Lúc ấy “Vườn Sao Băng” rất hot, cả kỳ nghỉ tôi đều xem, tôi cảm thấy mình chính là Geum Jan Di chưa gặp F4, tôi xuất thân nghèo hèn, nhưng tôi nỗ lực không chịu thua, tôi thấy tương lai tràn đầy vô số khả năng.”

“Ha…” Tôn Phương Phương cười khổ một tiếng.

“Nhưng mà, tất cả những ảo tưởng của tôi về tương lai, bắt đầu từ ngày bước vào Dục Anh, nó đã vỡ vụn từng chút một. Đến giờ tôi vẫn nhớ vẻ mặt chê bai của mấy người đó khi tôi ôm cái đệm bông ố vàng bước vào ký túc xá. Tối hôm ấy tôi liền vứt cái đệm đi, suốt ba năm cấp ba, tôi ngủ trên tấm ván giường chỉ trải một tấm ga.”

“Không biết các anh đã từng thấy loại ga giường ấy chưa, vào ngày họp chợ ở thị trấn, người ta bày một sạp ở chợ, bán vài món quần áo mười mấy tệ. Tấm ga đó 12 tệ, màu hồng, họa tiết hoạt hình rất xấu, mới giặt hai lần đã xù lông, phai màu. Cuối năm lớp 11, giữa tấm ga rách một cái lỗ, ngày nào tôi cũng là người dậy sớm nhất, ngủ muộn nhất, bởi tôi sợ hễ vén chăn lên là họ sẽ phát hiện cái lỗ trên ga giường. Dần dần, cái lỗ ấy như mọc vào trong tim tôi, càng lúc càng lớn…”

“Tôi sợ ăn ở căn tin, tôi cảm giác mỗi bạn học đi ngang qua tôi đều dán mắt vào đĩa cơm chỉ gắp rau của tôi. Tôi sợ tháng đầu tiên sau khai giảng, vì lúc nào cũng phải mua hết tài liệu tham khảo chỉ định này đến cái khác. Tôi không thích học thể dục, tiết thể dục của Dục Anh rất phong phú, nhưng bóng đá, bóng rổ thì phải tự chuẩn bị giày chuyên dụng, quần vợt, cầu lông thì phải tự mua vợt. Tôi chỉ có thể chọn chạy bền chi phí thấp nhất, nhưng ngay cả vậy tôi vẫn không mua nổi một đôi giày thể thao rẻ nhất, tôi đi giày vải mà đoạt quán quân chạy bền nữ ở đại hội thể thao ba năm liền. Nhưng điều tôi sợ nhất vẫn là tiết nói tiếng Anh, nghe bọn họ bắt chước tôi đọc bài, tôi muốn khóc, muốn chửi, muốn lao khỏi lớp, cho đến bây giờ, tôi vẫn còn bừng tỉnh giữa những cơn ác mộng về tiết nói.”

Tôn Phương Phương nhìn Lâm Triệt, nhíu mày: “Cảnh sát Lâm, anh đã từng nếm mùi nghèo chưa? Chính là cái nghèo cách người xung quanh mười vạn tám nghìn dặm ấy.”

“Đến Dục Anh tôi mới biết, thì ra một đôi giày mấy nghìn tệ còn phải tranh cướp, một cây kem nhỏ hơn nắm tay cũng mấy chục tệ, một thanh socola đủ để tôi ăn ở nhà ăn cả một tuần… Tôi nhìn họ học đủ thứ lớp năng khiếu, múa, nhạc cụ, thư pháp, tôi nghe họ kể chuyện thú vị khi đi du lịch kỳ nghỉ đông hè, Hàn Quốc, Hà Lan, Úc, ồ đúng rồi, còn có New Zealand nữa.”

Có lẽ nhớ tới chuyến đi New Zealand chưa thành với Chu Hân Vũ, Tôn Phương Phương cười mỉa một cái.

“Tôi nhịn ăn sáng hai tuần, dành dụm mua vé xem bộ phim điện ảnh đầu tiên “Vô Gian Đạo” trong đời tôi. Sau khi tốt nghiệp, mỗi khi tâm trạng không tốt tôi đều xem lại “Vô Gian Đạo” một lần, tự an ủi mình rằng ít nhất bây giờ tôi không cần vì một tấm vé xem phim mà phải nhịn đói nữa. Khi ấy nghe các bạn nói về kịch nói, kịch sân khấu, nhạc kịch, tôi cũng rất muốn đi xem, nhưng tôi thật sự không thể làm được chuyện nhịn ăn sáng cả một học kỳ.”

Vừa nói, nước mắt Tôn Phương Phương vừa trượt xuống gò má, nhưng dường như cô ta hoàn toàn không nhận ra, chỉ để mặc nước mắt chảy ướt mặt.

“Có phải các người thấy tôi rất vật chất không?”

Tôn Phương Phương nhìn Lâm Triệt và Hạ Kiệt, mỉm cười lắc đầu, tuy là câu hỏi, nhưng hình như cô ta không cần câu trả lời.

“Những khác biệt này khiến tôi tự ti, cũng đôi khi khiến tôi oán trời vì tôi không được sinh ra trong một gia đình tốt, nhưng tôi thật sự không quá để tâm, thật đấy!”

Tôn Phương Phương nghiêm túc: “Từ rất nhỏ tôi đã biết, muốn thay đổi số phận, chỉ có một con đường chính là học. Tôi từng tin chắc mình sẽ không nghèo cả đời, đợi khi tôi thi đỗ một trường đại học tốt, sau khi tốt nghiệp tìm được một công việc tốt, tôi nhất định có thể trở thành kiểu người mà tôi muốn trở thành, thậm chí còn có thể giúp đỡ những cô gái khao khát đổi đời giống tôi.”

“Kỳ thi giữa kỳ học kỳ I lớp 10, tôi từ hạng 9 lúc nhập học tụt xuống hạng 17. Tôi tự an ủi mình rằng vì chưa thích nghi trường mới thầy cô mới nên mới phát huy thất thường. Vì thế tôi càng nỗ lực hơn, người khác sáu giờ dậy đọc bài sớm, tôi năm giờ rưỡi đã dậy, người khác mười một giờ tắt đèn ngủ, tôi co trong chăn bật đèn bàn cày bài tới mười hai giờ. Sách bài tập mua về làm xong rồi, tôi liền ra nhà sách chép, tan học là đi, chép đến lúc nhà sách đóng cửa, rồi về ký túc xá làm lại những bài đã chép, hôm sau đi đối chiếu đáp án. Tôi thực sự đã rất cố gắng, tôi tưởng mình có thể tiến bộ, tiếc là trái với mong muốn, thi cuối kỳ, tôi đứng thứ 23 của lớp, lớp chúng tôi chỉ có 30 học sinh.”

Trên mặt Tôn Phương Phương đầy vị đắng chát, nỗi đau trong mắt quá rõ ràng, giấu cũng không nổi: “Sau đó tôi hiểu ra, không phải tôi không nỗ lực, mà là tư chất của tôi không đủ, điều kiện sau này cũng không có. Tôi có thể nổi bật ở cái huyện nhỏ đó, nhưng chỉ đến thế mà thôi. Ở Dục Anh, khoảng cách bắt đầu kéo giãn từ lúc mới sinh, khiến tôi vĩnh viễn không thể đuổi kịp họ trên đường đua của đời người.”

“Thành tích là lòng tự tôn cuối cùng của tôi. Thế mà ngay cả chút tự tôn cuối cùng ấy tôi cũng không còn, khi ấy tôi thấy mình vừa đáng thương vừa nực cười, rõ ràng nghèo đến chết, vậy mà lại khinh thường những bạn có điều kiện gia đình tốt, sợ thành tích đội sổ, tôi ngay cả vở ghi bài trên lớp cũng không dám cho bạn khác mượn, sợ người ta học được nhiều hơn tôi một chút…”

“Ảo tưởng về tương lai tươi đẹp tan vỡ khiến mỗi ngày của tôi đều rất đau khổ, tôi càng muốn thi tốt, lúc thi lại càng căng thẳng, vì vậy luôn phát huy thất thường, như một vòng luẩn quẩn ác tính, tôi bị mắc kẹt trong đó, không tìm thấy lối ra.”

“Kỳ nghỉ về nhà, tôi muốn bàn với ba mẹ chuyện chuyển về học trường cấp ba ở huyện, nhưng họ chưa bao giờ chịu nghe tôi nói hết, mở miệng chỉ hỏi điểm dạo này sao tệ thế? Có phải lên thành phố thì tâm trí bay bướm không muốn học cho tử tế nữa không? Cả nhà đang trông chờ con làm rạng danh, sau này em trai còn phải trông vào con, cứ thế này thì chi bằng sớm bỏ học đi làm, cũng có thể đỡ đần chi tiêu cho gia đình.”

“Tôi muốn thổ lộ với bạn bè, nhưng bạn cấp hai đều tưởng tôi sống rất tốt, tôi muốn giữ hình tượng xuất sắc kiêu ngạo ấy trước mặt họ. Còn ở cấp ba, bởi tôi lúc thì tự tôn lúc thì tự ti thất thường, nên tôi không chủ động kết giao một người bạn nào, có lẽ họ cũng thấy tính cách tôi kỳ quặc, vì thế chẳng ai muốn nghe tôi nói.”

“Mãi cho đến…”

Khóe môi Tôn Phương Phương vô thức cong lên, như thể nhớ tới điều gì đó đẹp đẽ.

“Cho đến buổi chiều hôm ấy, lần đầu tiên chọn tiết chạy bền, Hân Vũ chạy song song bên cạnh tôi.”

“Cô ta cao, lại xinh, thứ hạng chưa từng rơi khỏi top ba khối. Biết chơi piano, chữ viết cũng đẹp, thường giúp thầy cô chép đề lên bảng, cô ta là đội trưởng đội cổ vũ của trường, là thành viên đội biện luận, bất kể cuộc thi gì, chỉ cần cô ta tham gia là nhất định giành thứ hạng. Các bạn nữ hễ biết tin đồn gì là tám với cô ta đầu tiên, các bạn nam thì thầm mến cô ta, hoặc chơi với cô ta như anh em, lúc ra chơi thường có con trai lớp khác chạy đến trước cửa lớp chúng tôi, chỉ để xem Chu Hân Vũ trong truyền thuyết trông như thế nào.”

“Chu Hân Vũ ở Dục Anh, cũng giống như Tôn Phương Phương ở Nhất Trung Trường Nguyên vậy. Có điều cô ta là so trong ổ phượng hoàng, còn tôi là so trong ổ gà, dẫu tôi từng rực rỡ đến đâu, trước mặt cô ta cũng chỉ là một con gà rừng lông chỉ đẹp hơn chút, làm sao sánh nổi với bộ lông phượng ngũ sắc rực rỡ của cô ta.”