Chương 29: Lâm Triệt đã dùng cốc của Mục Dương

Trong một căn nhà nhỏ kiểu Tây giữa thành phố.

Không biết là vì mùa đông vạn vật suy tàn, hay vì sơ ý chăm sóc, khu vườn vốn tinh xảo kia trông có phần ảm đạm lẻ loi.

Bà lão tóc bạc ngồi giữa sân, dưới ánh trăng lạnh lẽo, lật xem một cuốn album ảnh bìa đã ngả vàng, đầu ngón tay nhăn nheo run run vuốt qua từng tấm ảnh, đôi mắt đầy nước mắt mờ đυ.c ngả vàng.

“Bà ơi, bên ngoài lạnh lắm, về phòng đi.”

Tôn Phương Phương mở cửa sân, tay cầm một cái áo choàng khoác lên người bà: “Ông nội uống thuốc xong đã ngủ rồi ạ.”

Bà lão gật đầu, kéo tay Tôn Phương Phương, bắt cô ta ngồi xuống bên cạnh, vừa mở miệng thì nước mắt lại tuôn: “Thấy cháu là bà lại nhớ đến Hân Vũ…”

Bà lão nhìn quanh sân nhỏ: “Ngồi ở đây là bà lại nhớ hồi hai đứa học bài, ngồi ở sân làm bài tập, bà còn cắt dưa cho hai đứa ăn…”

Tôn Phương Phương cũng đỏ mắt, vỗ nhẹ tay bà an ủi: “Bà nội, bà đừng buồn, bà và ông nội phải giữ sức khỏe, Hân Vũ chắc cũng không muốn thấy hai ông bà buồn vì cô ấy đâu.”

Bà lão gật gù, lấy tay áo lau nước mắt: “Cháu nói đúng, nói đúng…”

“Bà cứ yên tâm, Hân Vũ không còn thì còn có cháu, cháu sẽ thường xuyên về thăm, có chuyện gì bà cứ gọi cháu.”

Bà lão nắm chặt tay Tôn Phương Phương: “Đứa bé ngoan, cảm ơn cháu, cảm ơn cháu…”

Hai người trò chuyện một lúc, Tôn Phương Phương lấy thuốc cho bà, thấy bà lão vào phòng nghỉ thì quay người lên lầu hai.

Gác mái tầng hai là phòng của Chu Hân Vũ, hồi học cấp ba, cuối tuần Tôn Phương Phương thường xuyên tới, hai người ngủ chung một giường, chia sẻ tâm sự, ngắm sao, tám chuyện.

Tôn Phương Phương đóng cửa phòng, quay lại, đưa tay lau vệt nước mắt chưa khô ở khóe mắt, lạnh lùng nhìn quanh căn phòng.

Nội thất ấm áp, chiếc giường to mềm êm, cửa sổ vòm, rèm ren, đèn chùm pha lê mơ mộng, thảm lông mềm đắt tiền, tủ quần áo đầy đồ hiệu, một bức tường đầy sách…

Lần đầu bước vào căn phòng này, Tôn Phương Phương cảm thấy mình như kẻ ăn mày vô tình đột nhập vào lâu đài công chúa, ghen tị, bẽn lẽn, lúng túng, cảm xúc ấy cô ta đã hơi quên mất rồi.

Trên tủ kiểu Âu đặt ở cửa có vài món đồ nhỏ xinh tinh tế, còn một khung ảnh.

Trong khung ảnh là hai cô gái mặc đồng phục xanh trắng, tay cầm kem Haagen-Dazs, một người cười rạng rỡ nhìn vào máy ảnh, vệt kem dính ở khóe miệng làm cô trông nghịch ngợm dễ thương, người kia thì cúi đầu chăm chú ăn kem.

Tôn Phương Phương nhớ rất rõ, đó là lần đầu cô ta ăn Haagen-Dazs, lần đầu biết trên đời còn có loại kem đắt như vậy.

Tôn Phương Phương cầm tấm ảnh lên ngắm một lát rồi đặt xuống, không biết là cố ý hay đặt chưa vững mà tấm ảnh bị úp xuống trên tủ.

Tôn Phương Phương bước trên tấm thảm, ngồi vào bàn học, nhắm mắt lại, khóe miệng thoáng nở nụ cười, không biết cô ta đang nghĩ về kỷ niệm đẹp với Chu Hân Vũ, hay đang tưởng tượng mình là chủ nhân của căn phòng này.

Ánh đèn xe lướt qua ngoài cửa sổ bất chợt phá vỡ cảnh trong đầu Tôn Phương Phương.

Cô ta đứng dậy mở cửa sổ, thấy hai người bước xuống từ xe thì sắc mặt hơi biến đổi, tay nắm rèm vô thức siết chặt, làm rèm ren nhăn nheo.

Lão Đỗ bấm chuông hai lần mới có người ra mở cửa.

Bà nội Chu Hân Vũ khoác áo ngoài, thấy người ngoài cửa hơi ngạc nhiên: “Cảnh sát Tiểu Lâm? Sao hai người lại đến đây? Có phát hiện gì về cái chết của Hân Vũ sao?”

“Không phải, bà ơi, bọn cháu muốn hỏi Tôn Phương Phương một vài chuyện.”

Lâm Triệt và Lão Đỗ trước đó đã đến khách sạn mà Ngô Viễn Sướиɠ đặt, không thấy người ở đâu, tra ra mới biết Ngô Viễn Sướиɠ đi bar, còn Tôn Phương Phương thì tới thăm ông bà Chu.

Bà lão nhíu mày: “Muộn thế này rồi, có chuyện gì không để ngày mai hỏi được à?”

“Bà ơi, chúng cháu…”

Lâm Triệt vừa mở miệng thì Tôn Phương Phương bước ra khỏi nhà, tự nhiên đứng cạnh bà cụ: “Bà ơi, không sao đâu, cảnh sát có việc gấp, cháu đi cùng họ một lát được mà.”

Nói xong nhìn về phía Lâm Triệt, nhíu mày lịch sự mở lời: “Cảnh sát Lâm, đợi tôi một chút, tôi dìu bà nội lên phòng rồi đi ngay.”

Lâm Triệt gật đầu, đồng thời thản nhiên quan sát quanh ngôi nhà nhỏ, đây là thói quen nghề nghiệp, anh đang nhìn xem Tôn Phương Phương có đường tẩu thoát nào không.

Tôn Phương Phương rất nhanh đã choàng thêm áo khoác, cầm túi lên xe.

Vừa ngồi lên xe, cô ta liếc Lão Đỗ ngồi cạnh, dò hỏi: “Cảnh sát, khi nào thi thể Hân Vũ mới được giao cho gia đình? Bà Chu hỏi tôi mấy lần rồi.”

Lão Đỗ nhắm mắt thư giãn: “Khi kết thúc điều tra thì có thể giao.”

“Vẫn chưa điều tra xong sao?”

Mặt Tôn Phương Phương hiện ngạc nhiên rồi nắm chặt tay, giận dữ nói: “Có phải tên quỷ Triệu Vũ Hạo không nhận tội không? Tôi có thể đối chất với hắn, chính hắn đã ép Hân Vũ đến mức phải chết!”

Không biết có phải bị ảnh hưởng bởi Mục Dương hay không, khi Tôn Phương Phương nói chuyện, Lâm Triệt vô thức quan sát biểu cảm của cô ta qua gương chiếu hậu.

Tôn Phương Phương cũng nhận ra, một đường chẳng nói thêm gì nữa.

Trụ sở Công an thành phố Giang Châu.

Cửa thang máy mở ra, Lâm Triệt đã ngửi thấy một mùi lạ phảng phất từ phía phòng làm việc lớn.

“Thế nào rồi?”

“Mẹ ơi, đắng còn hơn cả hoàng liên!”

“Cho tôi thử xem cho tôi thử xem!”

“Phi! Cái này mà người uống được à? Tôi thà bị nóng trong người ra chảy máu mũi cũng nhất quyết không muốn uống thứ này!”

Lâm Triệt đứng ở cửa, nhìn mấy người tụ quanh chỗ làm việc của Từ Dương, không hiểu họ đang làm gì.

“Không mau đi làm việc mà lại ở đây tổ chức tiệc trà à?”

Lâm Triệt vừa dứt lời thì mấy khuôn mặt vì đau khổ mà xoắn lại cùng quay qua nhìn anh.

Lâm Triệt ngẩn người: “Các người sao thế?”

“Đội trưởng Lâm!”

Lý Lễ phản ứng nhanh nhất, cầm một cốc chất lỏng màu vàng nhạt chạy đến: “Áp lực vụ án chắc làm anh nóng trong người lắm, thử cốc này đi! Thanh nhiệt giải độc!”

Chưa kịp để Lâm Triệt từ chối, Lý Lễ đã nửa ép nửa dụ đổ nửa cốc vào miệng Lâm Triệt.

“Khụ khụ khụ!”

Vị đắng nồng lan khắp đầu lưỡi, cảm giác đắng dọc xuống tận bụng, chỉ hai ngụm thôi, Lâm Triệt cũng làm ra vẻ mặt đau đớn như mọi người.

“Cái gì thế này? Từ Dương cô lại nghiên cứu thứ đồ ăn hắc ám gì ở văn phòng nữa vậy!”

Lần trước Từ Dương học được cái gì đó trên mạng về món ăn nhanh văn phòng, làm mọi người ăn một bát mì rồi phải vào viện rửa dạ dày, ngộ độc tập thể.

“Đội trưởng Lâm, lần này không phải em đâu!”

Từ Dương lập tức giơ hai tay, ra vẻ mình vô tội.

Lâm Triệt đi tới, thấy trên bàn có nửa cốc cà phê, liền cầm lên uống một hơi, vị ngọt nhân tạo của cà phê hòa tan rẻ tiền cũng không át được vị đắng, Lâm Triệt cảm thấy cả gốc lưỡi cũng đắng.

“Đội, đội trưởng Lâm… đó là cốc của Mục Dương Dương…”

Từ Dương tốt bụng nhắc nhở.

Tên ngốc Lý Lễ còn nói thêm: “Cà phê là cô ấy uống còn thừa nửa ly.”

Lâm Triệt ngẩn ra, liếc nhìn cốc trong tay, trên vành cốc có thứ gì lấp lánh, hình như là son môi.

“Xin lỗi.”

Không biết Lâm Triệt có áy náy hay không, lúc xin lỗi không nhìn thẳng vào Mục Dương mà chỉ vứt cái cốc giấy đã bị bóp méo vào thùng rác.