Chương 28: Nghi vấn then chốt, nước vỏ bưởi

Lý Lễ đặt điện thoại xuống, lại đưa cho Mục Dương mấy xiên thịt bò nướng: “Tiếc là lại uổng công rồi, cũng chẳng hỏi ra được gì từ miệng Ngô Viễn Sướиɠ.”

“Ai nói vậy?”

Mục Dương xoay máy tính về phía Lý Lễ, chỉ lên màn hình mở miệng: “Tâm lý ghen tị của Tôn Phương Phương đã tồn tại nhiều năm rồi, nhưng vì sao lúc này lại không khống chế nổi mà muốn trừ khử vật tham chiếu Chu Hân Vũ chứ? Cần có một tác nhân kí©h thí©ɧ, lời của Ngô Viễn Sướиɠ đã giúp chúng ta tìm được tác nhân đó.”

Lý Lễ cầm xiên nướng suy nghĩ kỹ, thật sự không nghĩ ra được gì, lông mày nhíu đến mức như muốn kẹp chết con muỗi: “Ngô Viễn Sướиɠ đã nói gì? Chẳng phải các người chỉ vừa chơi game vừa nói vài chuyện lặt vặt thôi à?”

“Đây là một phương pháp thường dùng khi chẩn đoán bệnh tâm lý, tức trò chuyện có mục tiêu. Bệnh nhân sẽ cảm thấy chỉ là tán gẫu bình thường, từ đó hạ thấp cảnh giác, nhưng thực ra trong đối thoại, bác sĩ tâm lý đã thu được rất nhiều thông tin hữu ích. Sáng nay Ngô Viễn Sướиɠ nói…”

“Khoan đã!”

Lý Lễ cắt lời Mục Dương: “Tôi gọi cả Hỉ Dương Dương vào nữa!”

Lý Lễ phấn khích chạy ra ngoài, phía sau là Từ Dương lon ton theo vào cùng.

Từ Dương ngồi xuống bên còn lại của Mục Dương, hai người trái phải kẹp cô ở giữa, dáng vẻ hoàn toàn xứng với biệt danh “Nhị Tướng Hừm Ha” của bọn họ.

Mục Dương thừa lúc trống thoát khỏi vòng vây của hai người, kéo một chiếc ghế ngồi đối diện họ, giải thích ngắn gọn rõ ràng.

“Quá trình hình thành tâm lý phạm tội rất phức tạp, nhưng xét từ tình huống thực tế của cá thể phạm tội, có thể chia thành ba loại lớn: kiểu tiệm biến, kiểu đột biến và kiểu cơ hội. Sự biến hóa tâm lý của Tôn Phương Phương là điển hình của kiểu tiệm biến.”

“Lòng ghen tị của Tôn Phương Phương bắt đầu từ thời cấp ba, tích lũy dần dần từ từng chuyện nhỏ, thời gian càng dài, tích lũy càng nhiều, cũng càng bệnh hoạn, càng khó điều chỉnh, đây là một quá trình lượng biến không ngừng tích lũy.”

“Cấp hai ai cũng học rồi, lượng biến là sự chuẩn bị tất yếu cho chất biến, nhưng không phải cứ lượng biến là nhất định dẫn đến chất biến. Trong quá trình lòng ghen tị của Tôn Phương Phương không ngừng lượng biến, cần có một cơ hội mới có thể dẫn đến chất biến, mà Ngô Viễn Sướиɠ, chính là cái cơ hội chất biến này!”

Lý Lễ và Từ Dương ngồi ngay ngắn, trên gương mặt nghi hoặc tràn đầy khát vọng tri thức.

“Không phải Ngô Viễn Sướиɠ gặp Chu Hân Vũ chẳng được mấy lần sao, sao anh ta lại có thể gây ra chất biến?”

“Đúng đúng.”

Mục Dương uống một ngụm cà phê, ôm chiếc cốc ấm trong tay để sưởi, giải thích: “Tôn Phương Phương chủ động rời Hồ Châu, thực chất là để không còn so sánh với Chu Hân Vũ nữa. Nhưng cảnh sát Lý còn nhớ sáng nay Ngô Viễn Sướиɠ đã nói thế nào không?”

Lý Lễ ngẩn ngơ lắc đầu. Từ lúc hai người lập đội chơi game, cậu ta đã không chăm chú nghe nữa, sớm biết trong đối thoại có thông tin quan trọng, có chết cậu ta cũng không chỉ dán mắt vào cái game vớ vẩn đó!

Lát nữa gỡ nó luôn!

“Anh ta nói vốn không muốn gặp Chu Hân Vũ, là Tôn Phương Phương kéo anh ta đi cho bằng được. Hai người thử nghĩ xem, so sánh với Chu Hân Vũ bao năm mà chưa từng thắng, vậy Tôn Phương Phương làm thế là vì cái gì?”

Lý Lễ và Từ Dương nhìn nhau, ánh mắt từ mù mờ lúc đầu bỗng chốc sáng rõ!

“Bởi vì cô ta cảm thấy mình có thể thắng!”

Từ Dương phấn khích lên tiếng.

Mục Dương gật đầu, nhìn sang Lý Lễ.

Lý Lễ như học sinh bị cô giáo gọi tên, nghiêm túc nghĩ một lúc rồi phân tích: “Chu Hân Vũ chỉ yêu một lần, lại gặp phải gã cặn bã Triệu Vũ Hạo chuyên thao túng tình cảm. Còn Ngô Viễn Sướиɠ tuy ngoại hình bình thường, nhưng là tiểu phú nhị đại, đối xử với Tôn Phương Phương cũng không tệ. So sánh tổng thể là Ngô Viễn Sướиɠ thắng, cũng tương đương với Tôn Phương Phương thắng.”

Mục Dương gật đầu, lại cầm một xiên tôm nướng, vừa ăn vừa nói: “Đúng vậy! Tôn Phương Phương cố ý dẫn Ngô Viễn Sướиɠ đến gặp Chu Hân Vũ, nhằm thắng một ván trước mặt Chu Hân Vũ. Tuy cách làm này là một dạng “điều chỉnh bệnh lý”, nhưng ở mức độ nhất định có thể làm dịu đi lòng ghen tị méo mó của cô ta.”

Lý Lễ lại không hiểu: “Đã dịu rồi thì Tôn Phương Phương đâu cần gϊếŧ người nữa?”

“Theo lý là vậy, nhưng tiền đề là Ngô Viễn Sướиɠ không được bộc lộ bất cứ thiện cảm hay lời khen nào đối với Chu Hân Vũ. Ấn tượng của Ngô Viễn Sướиɠ về Chu Hân Vũ là xinh đẹp, dáng đẹp, khí chất tốt, anh ta còn xin Tôn Phương Phương số liên lạc của Chu Hân Vũ, muốn tác hợp Chu Hân Vũ với cậu bạn chí cốt của mình.”

“Ừ, cái này tôi nhớ.” Lý Lễ cuối cùng cũng có chút ấn tượng.

“Trong khẩu cung của Tôn Phương Phương, cô ta nói mình và Chu Hân Vũ đã hẹn đi New Zealand chơi, nhưng không hề nhắc đến việc đi cùng còn có Ngô Viễn Sướиɠ và cậu bạn chí cốt kia. Tôi tra rồi, cậu bạn chí cốt của Ngô Viễn Sướиɠ cũng là phú nhị đại. Sau đó tôi dùng phương pháp phân tích thứ bậc AHP, lượng hóa hai người từ vài phương diện, điều kiện tổng hợp của cậu bạn chí cốt này vượt trội hơn hẳn bản thân Ngô Viễn Sướиɠ.”

Lý Lễ và Từ Dương chụm đầu vào trước máy tính của Mục Dương, nhìn kết luận sau những phép tính phức tạp mà thấy hơi cạn lời.

“Tiểu Mục, cái đó… người sáng mắt cũng thấy điều kiện của cậu bạn chí cốt này đè bẹp Ngô Viễn Sướиɠ rồi, cô không cần làm phức tạp thế chứ?”

Mấu chốt là sao cô lại làm nhanh thế!

Mục Dương nhún vai: “Hết cách, kết luận trong báo cáo phân tích cần có bằng chứng hỗ trợ, tôi đâu thể viết thẳng trong báo cáo là ai cũng có thể thấy được?”

“Cũng phải, cô nói tiếp đi!”

“Thực ra đáp án đã quá rõ ràng rồi. Dù là việc Ngô Viễn Sướиɠ vô tình khen Chu Hân Vũ vài câu, hay việc Chu Hân Vũ có khả năng sẽ sớm có một người bạn trai xuất sắc hơn mình, hai thứ này đối với Tôn Phương Phương đều là kí©h thí©ɧ rất lớn. Suy cho cùng, so với việc thua mãi, điều khó chấp nhận hơn là tưởng mình chắc thắng rồi mà cuối cùng vẫn thua.”

Từ Dương bên cạnh gật đầu lia lịa, Lý Lễ còn khoa trương hơn, ánh mắt nhìn Mục Dương không chỉ là thừa nhận nữa, độ sùng bái suýt sánh ngang Lâm Triệt!

“Cho nên nói, chuyến đi New Zealand là một mốc thời gian then chốt. Nếu Tôn Phương Phương là hung thủ, cô ta nhất định sẽ lựa chọn ra tay trước mốc thời gian này!”

Còn một suy đoán nữa, vì không có chứng cứ hỗ trợ nên Mục Dương không nói ra, cô nghi ngờ việc Tôn Phương Phương thường xuyên qua lại giữa Giang Châu và Hồ Châu trong vòng một hai tháng dạo gần đây không phải để ở bên cạnh Chu Hân Vũ đang có tâm trạng tồi tệ, mà là đang liên tục điều chỉnh kế hoạch gϊếŧ người!

Nghi vấn này, chỉ có thể đợi Lâm Triệt và mọi người thẩm vấn Tôn Phương Phương lần ba xong mới biết đáp án.

“Hiểu hết rồi! Tiểu Mục, cô thật sự quá lợi hại!”

Từ Dương chân thành khen ngợi Mục Dương. Cô gái buộc tóc đuôi ngựa trước mắt nhỏ hơn cô ấy vài tuổi, nhưng tư duy linh hoạt, năng lực chuyên môn miễn chê, lúc bàn chuyện nghiêm túc thì tự mang theo khí chất, lúc tán gẫu lại vừa đáng yêu vừa dễ mến, thật khó mà không thích.

“Giáo sư Tạ giới thiệu tôi đến đây, tôi đâu thể làm thầy ấy mất mặt chứ?”

Mục Dương nhe răng cười, chỉ vào đồ nướng trên bàn: “Hai người ăn thêm đi, tôi ăn một mình không hết đâu.”

Từ Dương huých vai Lý Lễ: “Yên tâm, có cái thùng đựng cám heo này thì ngay cả vụn thịt cũng chẳng thừa lại đâu.”

“Xí!”

Lý Lễ trợn mắt: “Nói như thể cô ăn ít lắm ấy! Này, cánh gà nướng cô thích…”

Từ Dương cau mày, xua tay: “Thôi khỏi, hậu lực thứ nước vỏ bưởi hạ hỏa của bà nội Chu Hân Vũ mạnh quá, tôi chỉ uống một ly nhỏ mà đến giờ miệng vẫn đắng nghét, ăn bao nhiêu đường cũng vô dụng.”

Bàn tay đang cầm xiên tre của Mục Dương dừng lại trước miệng, trong mắt lóe lên tia sáng, trong đầu dấy lên một cơn bão, cô chắc chắn mình đã nắm được một điểm vô cùng quan trọng!