“Vậy thói quen sinh hoạt này có ý nghĩa gì?” Lý Lễ hỏi.
Lâm Triệt mở lời trả lời: “Nếu Chu Hân Vũ là bị sát hại, thì hung thủ phải hiểu rõ thói quen sinh hoạt của cô ấy, biết cô ấy có thói quen đi vòng qua tạp hoá A Hoa mua sữa, và Tôn Phương Phương chính là một trong những người đó.”
Mục Dương gật đầu, giải thích từ thứ ba: “Tiền sử bệnh tật cũng vậy, có thể nghĩ ra việc dùng liều quá mức thuốc an thần tự tử, lợi dụng bệnh trầm cảm để che giấu thoát tội, phải là người rất hiểu tình trạng bệnh của Chu Hân Vũ, Tôn Phương Phương cũng đáp ứng điều kiện này.”
“Bằng chứng ngoại phạm cũng có vấn đề sao?”
Từ Dương chỉ vào màn hình: “Ngày xảy ra án, Tôn Phương Phương xin nghỉ ở nhà vì bệnh, camera thang máy có thể chứng minh hôm đó cô ta không rời khu, tôi kiểm tra hệ thống giao thông thì không thấy hồ sơ hành trình máy bay hay tàu cao tốc nào của Tôn Phương Phương.”
Mục Dương lục trong điện thoại lấy ra một tấm ảnh: “Đây là mặt bằng toà nhà nơi Tôn Phương Phương ở mà tôi nhờ bạn bên Cục Quản lý Nhà ở và Xây dựng tra giúp, ngoài thang máy công cộng và lối thoát hiểm còn có một thang máy riêng, bên trong không có camera. Tôi đã xác nhận với ban quản lý, Ngô Viễn Sướиɠ với tư cách là cư dân hạng sao, thẻ kiểm soát của nhà anh ta có thể sử dụng thang máy riêng đó.”
“Từ Dương, kiểm tra các lối ra vào đường cao tốc Hồ Châu và Giang Châu.”
Lâm Triệt vừa nói xong, Mục Dương liền bổ sung: “Tốt nhất kiểm tra luôn cả xe đứng tên Ngô Viễn Sướиɠ!”
Lý Lễ không nhịn được vỗ tay, khác với lúc trêu đùa nãy giờ, lúc này giọng cậu ta nghiêm túc: “Đội trưởng Lâm, anh và bác sĩ Tiểu Mục cân nhắc đi, huyền thoại của đội cảnh sát và cô gái đọc tâm, tổ hợp này, đúng là tuyệt!”
Đang đăng nhập hệ thống giám sát, Từ Dương ngẩng đầu, nhìn hai người đứng cạnh nhau, chớp chớp mắt, càng nhìn càng ánh mắt lấp lánh, khung cảnh này, có hơi dễ để người ta “ship”!
Mục Dương không quan tâm lời Lý Lễ, chỉ cau mày suy nghĩ: “Bây giờ chỉ còn một chỗ tôi vẫn chưa hiểu.”
“Vị đắng của thuốc barbiturat?” Lâm Triệt lại khớp ý với câu của Mục Dương.
“Đúng, lượng thuốc barbiturat gây chết người đặt trong một cốc sữa thì không thể nếm không ra, vậy mà Chu Hân Vũ vẫn uống hết. Nghi vấn này, ngoài tự sát ra, hiện tại tôi tạm thời không thể lý giải.”
“Ừ.”
Lâm Triệt gật đầu, đây cũng là vấn đề anh vẫn luôn nghĩ không thông.
“Không sao, chuyện thuốc an thần tạm thời gác lại, Tôn Phương Phương nhất định phải thẩm vấn lại, các nghi vấn khác làm rõ rồi, biết đâu vấn đề này cũng có lời đáp.” Lâm Triệt nói, đặt tài liệu xuống, đứng thẳng người, liếc nhìn mọi người trong văn phòng rồi phân công nhiệm vụ tiếp theo.
“Tôi và Hạ Kiệt đi triệu tập Tôn Phương Phương, Từ Dương kiểm tra kỹ lại mấy điểm vừa nêu, Lý Lễ liên hệ Chu Vân và Đại Tráng, thẩm vấn Triệu Vũ Hạo ngay trong đêm, cố gắng mở được đột phá từ hắn, Lão Đỗ làm thủ tục triệu tập, chuẩn bị cho lần thẩm vấn thứ ba với Tôn Phương Phương! Trước khi trời sáng mai, vụ lá thư tuyệt mệnh trên Weibo phải có kết quả!”
“Rõ!”
Mọi người đáp, tầng 12 sáng đèn rực rỡ.
Dù giờ đã là lúc nửa đêm, nhưng vì có hướng đi mới nên ai nấy đều hăng hái, bắt đầu hành động.
“Vậy… còn tôi thì sao?” Mục Dương nhẹ giọng hỏi.
“Cô nhanh chóng đưa ra báo cáo phân tích tâm lý về Chu Hân Vũ và Tôn Phương Phương, giờ có về trường không? Tôi sẽ bố trí người đưa cô về.”
Mục Dương lắc đầu: “Ký túc xá đã đóng cửa rồi, tôi sẽ ở đây viết, tối nay có thể viết xong được.”
“Được, cố gắng nhé.”
Lâm Triệt cầm chìa khóa xe, vừa bước ra cửa văn phòng lại quay lại: “Chỗ này nhiều người ra vào, qua phòng tôi mà viết, yên tĩnh hơn.”
“Ồ, được.”
Mục Dương ôm đống tài liệu cần dùng, hơi lúng túng lấy cái túi để trên ghế.
“Đưa đây tôi cầm cho.”
Lâm Triệt nhận lấy xấp tài liệu dày trong lòng Mục Dương, bước nhanh về phòng 1209, Mục Dương mang túi chạy theo.
Lâm Triệt vừa ra khỏi văn phòng, Lý Lễ lao tới: “Đội trưởng Lâm! Thế mà anh lại cho cô bé đó vào phòng anh ư!”
Lâm Triệt nhíu mày, quay đầu nhìn Lý Lễ như nhìn kẻ ngớ ngẩn, “Có vấn đề gì sao?”
“Đó là phòng 1209 mà!”
Đó là khu vực cấm của tầng 12!
“1209 thì sao, nếu cậu thích thì từ mai tôi nhường cho cậu đấy.”
“Không thích không thích!”
Lý Lễ vội vẫy tay phủ nhận, như thể phòng 1209 là hang rắn hang quỷ.
Đùa chứ, 1209 tượng trưng trách nhiệm, tượng trưng cho việc phải gánh vác áp lực phá mọi vụ án nghiêm trọng của thành phố! Tâm lý cậu ta không đủ mạnh, năng lực không đủ, mông không đủ to, không ngồi được đâu!
Lâm Triệt liếc đồng hồ treo tường, lôi ví ra: “Mua ít đồ ăn khuya cho mọi người, tôi đãi.”
“Có ngay!”
Tiền của đại ca, Lý Lễ hăng hái nhận!
“Được rồi, nếu phía Mục Dương cần gì thì cậu phải phối hợp hết mình.”
Lâm Triệt nói xong, trước khi rời đi không quên liếc Lý Lễ, ánh mắt nói rõ ý thằng nhãi cậu phải giữ đúng phong độ cho tôi!
*
Phòng 1209, Mục Dương đang ngồi xếp bằng trên sofa, ôm laptop, viết báo cáo phân tích tâm lý.
Lý Lễ gõ cửa bước vào, tay cầm một hộp đồ nướng: “Bác sĩ Tiểu Mục, ăn chút đi, đội trưởng đãi!”
“Cảm ơn! Đúng rồi, gọi tên tôi là được, tôi chỉ là trợ lý của bác sĩ Dương, chưa phải bác sĩ đâu.”
Mục Dương ngẩng lên, mỉm cười với Lý Lễ, lấy ly cà phê hòa tan bên cạnh uống một ngụm lớn.
“Vậy để tôi gọi cô là Mục Dương Dương nhé? Bên ngoài còn có một người gọi là Hỉ Dương Dương, từ nay tầng 12 mình đổi tên thành đồng cỏ xanh mượt!”
Lời nói của Lý Lễ làm Mục Dương cười, cả hai bỗng thân thiết hơn, không còn khách sáo nữa.
“Cô viết đến đâu rồi?”
Lý Lễ cắn miếng cá nướng, ngồi bệt xuống cạnh Mục Dương, cúi người xem nội dung trên máy tính của cô, thấy phân tích vừa nãy của Mục Dương rất có lí, cậu ta tò mò về báo cáo tâm lý, dù miệng không nói nhưng trong lòng đã thêm phần công nhận đối với Mục Dương.
Mục Dương thản nhiên khẽ dịch người ra, nới khoảng cách giữa hai người.
“Ăn cái này đi, tôm nướng vừa mới nướng.”
Lý Lễ đưa cho Mục Dương một xiên tôm nướng, lấy điện thoại mở trò “Trận chiến giữa các vì sao”, sáng nay cậu ta thấy Mục Dương và Ngô Viễn Sướиɠ chơi, thấy khá thú vị nên tự tải xuống.
“Mục Dương Dương, vị tướng này có thể làm yếu sự phối hợp của robot đối phương không?”
“Không rõ lắm, anh lên Baidu hoặc xem hướng dẫn đi.”
Một tay Mục Dương cầm xiên tôm, một tay vẫn gõ phím, việc gì cũng không bỏ sót.
“Không phải cô là game thủ lâu năm à?”
“Không có, hôm nay mới chơi lần đầu.”
“Hả?”
Lý Lễ há hốc, quay sang nhìn Mục Dương, chưa kịp hỏi thì cô đã giải thích.
“Sáng nay thấy Ngô Viễn Sướиɠ chơi, để kéo gần khoảng cách với anh ta, tôi nghiên cứu một chút, tạm tải trò, mượn nick cao thủ của bạn.”
Lý Lễ ngậm miệng, nuốt nước bọt, giơ ngón cái dính dầu lên khen: “Cô đổi tên thành Mục Ngưu Ngưu đi, sáng nay tôi thấy cách cô chơi, còn tưởng thật sự là cao thủ của game này, đúng là đỉnh!”