Chương 21: Phát hiện kinh người, cô ta có vấn đề

Từ Dương thử đặt mình vào tình cảnh như vậy, sợ đến rùng mình một cái: “Quá đáng sợ…”

“Thứ đáng sợ còn nằm ở phía sau.”

Mục Dương mở miệng, tay trái gõ bàn phím, mắt dán vào một sơ đồ dạng cây phức tạp đang được tạo trên màn hình máy tính, tay phải đặt lên chồng tài liệu bên cạnh, không cần nhìn, cô lướt xuống mấy quyển, chính xác rút ra hồ sơ điều trị của Chu Hân Vũ tại trung tâm phục hồi tâm lý.

“Trong bệnh án của Chu Hân Vũ ghi rất rõ, lúc mới đến khám, niềm tin và hy vọng của cô ấy gần như bị hủy diệt hoàn toàn. Cô ấy cực lực phủ định bản thân, cho rằng mình chẳng ra gì, tất cả đều do Triệu Vũ Hạo ban tặng. Đây chính là quá trình hủy diệt ở giai đoạn sau của hành vi thao túng tâm lý, hủy diệt tự tin, hủy diệt nhận thức bản thân, hủy diệt tam quan, từ đó đạt mục đích thao túng đối phương.”

Mọi người phân công khác nhau, trước đó Từ Dương chưa xem kỹ bệnh án của Chu Hân Vũ, giờ vừa nhìn, cô ấy sợ đến há hốc mồm: “Cái này chẳng phải tà giáo sao! Có thể biến một người sống sờ sờ thành như cái xác không hồn, Triệu Vũ Hạo rốt cuộc làm sao làm được vậy?”

“Vẫn là câu đó, tiến hành theo tuần tự.”

Lâm Triệt khoanh tay tựa vào bàn, nhìn Mục Dương vừa xử lý tài liệu trong tay vừa có thể đồng thời trao đổi bình thường với mọi người, nhớ tới lời cô nhóc buổi trưa, lần đầu tiên ngoài lúc thẩm vấn nghi phạm, Lâm Triệt chăm chú quan sát giọng điệu, thần thái, động tác của một người khi nói chuyện.

“Đầu tiên Triệu Vũ Hạo cắt đứt liên hệ giữa Chu Hân Vũ và thế giới bên ngoài, điều này có thể được chứng thực từ lời của Tôn Phương Phương và các bạn đại học khác của Chu Hân Vũ. Ở giai đoạn cuối khi hai người sống chung, Chu Hân Vũ hầu như không còn hoạt động xã giao. Cô ấy không tiếp xúc với người khác, không có môi trường xã giao bình thường, không thể nhận được phản hồi giao tiếp bình thường từ những người khác, sẽ dẫn đến việc Chu Hân Vũ ngày càng thừa nhận đánh giá đơn phương của Triệu Vũ Hạo về cô ấy.”

Vừa nói, Mục Dương lại chính xác rút ra khẩu cung của những người này từ đống tài liệu lộn xộn.

“Mọi thứ chuẩn bị xong, Triệu Vũ Hạo bắt đầu quá trình hủy diệt của hắn, Chu Hân Vũ ra ngoài, bất kể là đi học hay giải trí, hắn sẽ chỉ trích cô không lo cho gia đình, không đủ quan tâm hắn. Chu Hân Vũ gặp bạn bè, nếu trong số đó có nam giới, hắn liền lấy bản thân làm chuẩn mực trung thành, suy diễn rằng Chu Hân Vũ nɠɵạı ŧìиɧ, phản bội tình cảm rồi lên án. Chu Hân Vũ không ra ngoài nữa, ở nhà nấu ăn cho hắn, hắn kén chọn mặn nhạt, cô ấy làm việc nhà, hắn thấy chưa đủ sạch sẽ gọn gàng, hoa Chu Hân Vũ mua, hắn chê xấu, áo quần Chu Hân Vũ ủi, hắn vứt xuống đất. Đợi đến khi Chu Hân Vũ hoàn toàn trở thành bà nội trợ, hắn lại bắt đầu chán ghét việc Chu Hân Vũ tách khỏi xã hội, không có tiếng nói chung với mình. Chu Hân Vũ mập lên một chút, hắn sẽ xem ảnh người mẫu ngay trước mặt cô ấy, lấy những chỗ chưa hoàn mỹ trên cơ thể Chu Hân Vũ ra so với người mẫu. Chu Hân Vũ tự gây nôn để giảm cân, hắn cố ý hôn Chu Hân Vũ một cái rồi mặt đầy chê bai nói miệng em toàn mùi nôn, mau đi đánh răng đi. Chu Hân Vũ đàn piano, hắn mỉa mai khó nghe, Chu Hân Vũ vẽ, hắn nói lãng phí thời gian, tất cả sở thích của Chu Hân Vũ đều bị hắn lần lượt phủ quyết. Lâu dần, Chu Hân Vũ sẽ cảm thấy mình chẳng ra gì, đó chính là đạt được mục đích hủy diệt.”

Mục Dương bận rộn làm khâu tổng hợp cuối cùng, không ngẩng đầu, nếu không chắc chắn cô sẽ thấy, giờ phút này nét mặt của mọi người đều rất đặc sắc.

“Sau khi hoàn thành hủy diệt, Chu Hân Vũ sẽ nảy sinh hoài nghi cực độ với bản thân, cảm thấy cái gì của mình cũng tệ, tệ đến cực điểm, cộng thêm sự dày vò của trầm cảm, tinh thần của Chu Hân Vũ hoàn toàn sụp đổ, đây là một vòng tuần hoàn ác tính. Cô ấy cho rằng mình không xứng với Triệu Vũ Hạo, không xứng với tất cả những gì hiện có, vì thế sẽ bất giác lấy lòng Triệu Vũ Hạo. Khi đối mặt với yêu cầu của Triệu Vũ Hạo, cô ấy đã đánh mất năng lực phán đoán và thị phi quan, cô ấy chính là con rối do một tay Triệu Vũ Hạo tạo ra. Đây chính là mục đích thao túng cuối cùng mà hành vi thao túng tình cảm muốn đạt tới.”

Nói đến đây, động tác gõ phím tay trái của Mục Dương khựng một giây: “Thực ra sau khi chẩn đoán tâm lý lúc đó có kết quả, bác sĩ Dương và mấy chuyên gia khác đều cho rằng Chu Hân Vũ sẽ tự sát, ngoài việc chịu ảnh hưởng của trầm cảm, còn rất có khả năng chịu ám thị tự sát từ Triệu Vũ Hạo.”

Từ Dương phản ứng nhanh: “Có phải vì căn nhà đó không?”

Lý Lễ vội hỏi: “Nhà gì?”

“Tôi tra tài sản dưới tên Chu Hân Vũ thì phát hiện căn nhà ba cô ấy mua cho từng làm thủ tục thay đổi quyền sở hữu một lần, nội dung là thêm chủ đồng sở hữu, nhưng cuối cùng không hoàn thành thay đổi.”

“Là thêm tên Triệu Vũ Hạo à?”

Từ Dương gật đầu: “Lúc ấy hồ sơ thay đổi chỉ thiếu giấy đăng ký kết hôn.”

“Thực tế, hai người họ cũng đã hẹn ngày đi đăng ký rồi.” Mục Dương lên tiếng: “Chỉ là Triệu Vũ Hạo không ngờ bệnh trầm cảm của Chu Hân Vũ nghiêm trọng đến vậy, chưa đợi đến ngày đăng ký kết hôn, Chu Hân Vũ đã tự sát.”

Lý Lễ nuốt nước bọt: “Vậy nói cách khác, ý đồ của tên Triệu Vũ Hạo này là cưới Chu Hân Vũ trước, trở thành một trong những chủ sở hữu căn nhà, rồi dụ dỗ Chu Hân Vũ tự sát, như vậy hắn có thể độc chiếm cả căn nhà?”

Mục Dương gật đầu: “Xét từ góc độ tâm lý học, cách nói này phù hợp với phản chiếu tâm lý của Triệu Vũ Hạo.”

“Loại súc sinh như vậy, nhất định phải báo cảnh sát, truy cứu trách nhiệm hắn!” Lão Đỗ cũng có con gái, ông tức đến đỏ bừng mặt, vừa rồi khi Mục Dương nói, ông luôn cầm sổ ghi chép: “Tôi về phải nói chuyện đàng hoàng với con gái, tìm bạn trai phải mở to mắt ra tìm!”

Lý Lễ huých Từ Dương một cái: “Hỉ Dương Dương, nếu gặp chuyện như thế, cô ứng phó nổi không?”

Từ Dương cau mày nghĩ kỹ, cuối cùng chỉ lắc đầu.

Nghe Mục Dương phân tích, ngay cả nữ cảnh sát Từ Dương từng được đào tạo tâm lý chuyên môn, thấy đủ loại biếи ŧɦái mà cũng không dám chắc mình có thể kịp thời nhìn thấu những chiêu thao túng tình cảm như thế.

Dưới sự giải thích của Mục Dương, mọi người đều đã hiểu sơ bộ về trải nghiệm thao túng tâm lý mà Chu Hân Vũ từng trải qua.

“Như vậy xem ra, Triệu Vũ Hạo chính là con quỷ trong cuộc đời Chu Hân Vũ, sự uy hϊếp, tống tiền của hắn, cộng thêm những tấm ảnh kia dẫn đến bệnh trầm cảm của Chu Hân Vũ tái phát, lại một lần nữa chọn tự sát, hoàn toàn hợp lý rồi.”

Hạ Kiệt nói xong, những người khác đều gật đầu tỏ ý đồng ý, chỉ có Lâm Triệt nhìn về phía Mục Dương.

“Cô thấy sao? Chu Hân Vũ là tự sát ư?”

Ánh mắt mọi người “vèo” một cái, tập trung lên người Lâm Triệt, vẻ mặt đều có hơi kinh ngạc.

Mọi người đều hiểu phong cách của Lâm Triệt, khi phá án, anh rất thích để mọi người nêu ý kiến, mục đích là mở rộng tư duy phá án, nhưng đa phần là ở giai đoạn phá vụ án, đặt câu hỏi cũng là hỏi những cảnh sát hình sự giàu kinh nghiệm đã được huấn luyện chuyên nghiệp như họ.

Song điều khiến mọi người kinh ngạc hơn còn ở phía sau.

Chỉ thấy Mục Dương đã cúi đầu mấy tiếng đồng hồ cuối cùng cũng ngẩng lên, nghiêm túc liếc mọi người một cái, ánh mắt cuối cùng dừng trên người Lâm Triệt.

“Đội trưởng Lâm, tôi cho rằng Tôn Phương Phương có vấn đề!”

Giọng điềm tĩnh của Mục Dương như một tiếng sét nổ vang bên tai mọi người!

Mọi ánh nhìn lại đồng loạt đổ dồn về phía Mục Dương, trong đôi mắt mở trừng đều viết đầy dấu hỏi.

Tôn Phương Phương không phải là bạn thân nhất của Chu Hân Vũ sao, cô ta có thể có vấn đề gì chứ?