Thấy Tôn Phương Phương đã bình tĩnh lại, Lão Đỗ mới tiếp tục hỏi.
“Chuyện bị Triệu Vũ Hạo uy hϊếp, Chu Hân Vũ đã nói với cô như thế nào?”
Vì vừa khóc xong, giọng Tôn Phương Phương còn hơi nghèn nghẹn: “Sáng ngày 7 tháng 10, Hân Vũ gọi điện cho tôi, nghe giọng cô ấy không ổn. Cô ấy nói là do nghỉ ngơi không đủ, nhưng sau khi tôi truy hỏi mãi, cô ấy mới nói thật là ngày hôm qua, chính là ngày 6 tháng 10, Triệu Vũ Hạo đã gọi cho cô ấy.”
Điểm này trùng khớp với bản ghi cuộc gọi mà Từ Dương đã điều tra được.
“Chuyện đó đã qua gần hai tháng rồi, sao cô nhớ rõ thế?”
“Bởi vì hôm đó là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Quốc khánh, tôi và bạn trai đi thành phố Bắc Đảo chơi, vừa xuống máy bay, ở sân bay thì nhận được cuộc gọi đó.”
Lâm Triệt gửi những thông tin này cho Từ Dương để xác minh. Lão Đỗ tiếp tục hỏi: “Trong điện thoại, trạng thái của Chu Hân Vũ thế nào?”
“Hân Vũ hoàn toàn hoảng loạn. Tôi có an ủi mấy câu nhưng không ăn thua, tôi bảo cô ấy về nhà ông bà nội ở vài ngày, cô ấy sợ người già lo lắng nên không đồng ý, rồi hỏi tôi có thể đến ở cùng cô ấy hai ngày được không. Ngày 8, tôi về công ty bàn giao chút công việc rồi xin nghỉ phép, buổi tối bắt tàu cao tốc đến Giang Châu.”
“Cô ở Giang Châu mấy ngày?”
“Ba ngày.”
“Trong thời gian đó, Triệu Vũ Hạo có liên hệ lại với cô ấy không?”
Tôn Phương Phương lắc đầu: “Hân Vũ hồi phục khá nhanh, nên tối 11 tôi quay về. Sau đó hơn hai tuần, Hân Vũ không nhận thêm tin nhắn nào của Triệu Vũ Hạo. Chúng tôi đều nghĩ mọi chuyện đã qua rồi. Không ngờ tối ngày 29, Hân Vũ lại gọi cho tôi, giọng điệu gần như sụp đổ, nói thấy Triệu Vũ Hạo ở cổng khu nhà! Tôi nghe mà cũng sợ, lập tức bảo bạn trai lái xe chở tôi chạy suốt đêm đến Giang Châu.”
“Bạn trai cô tên gì?”
“Ngô Viễn Sướиɠ.”
Lão Đỗ lật xem tài liệu trong tay rồi hỏi tiếp: “Sau khi đến Giang Châu thì sao?”
“Tôi cùng Hân Vũ đến văn phòng quản lý khu để xem camera giám sát. Người đó quả thực rất giống Triệu Vũ Hạo của mấy năm trước, nhưng bên quản lý đã giúp xác minh thân phận, hóa ra chỉ là một cậu giao hàng, không phải hắn. Về đến nhà, Hân Vũ mới nói cô ấy nhận được điện thoại của Triệu Vũ Hạo, căng thẳng quá nên nhìn nhầm.”
“Sau đó là cuộc gọi thứ ba, tầm giữa tháng 11. Khi ấy trạng thái của Hân Vũ đã rất tệ, mất ngủ, lo âu. Tôi khuyên cô ấy đi khám bác sĩ nhưng cô ấy không chịu. Tôi bèn nói nếu vậy thì đi đâu đó chơi mấy ngày cho thoải mái, cô ấy đồng ý. Cuối cùng chúng tôi chọn New Zealand.”
Lâm Triệt đặc biệt chú ý đến các mốc thời gian Tôn Phương Phương nhắc tới, đều khớp với bản ghi cuộc gọi của Chu Hân Vũ và thời điểm mua thuốc ngủ dưới danh nghĩa của cô ấy.
“Sau khi chốt lịch đi du lịch, Hân Vũ bận rộn làm cẩm nang du lịch, thỉnh thoảng vẫn buồn, sợ Triệu Vũ Hạo lại tìm tới, nhưng nhìn chung trạng thái đã tốt hơn nhiều. Tôi cứ tưởng cô ấy đã vượt qua được, ai ngờ…”
Nước mắt Tôn Phương Phương lại trào ra, mũi đỏ lên vì khóc.
“Cô kể chi tiết một chút, mỗi lần đến Giang Châu, cô và Chu Hân Vũ đã đi đâu, làm gì, càng chi tiết càng tốt.”
“Được.”
Theo lời Tôn Phương Phương, hai người chỉ như những người bạn thân bình thường, đi dạo phố, ăn uống, xem phim, ở nhà, không làm gì đặc biệt.
Sau buổi thẩm vấn kéo dài cả buổi sáng, phần hỏi đáp với Tôn Phương Phương mới tạm xong.
“Tôn Phương Phương, tôi xác nhận lại, cô còn giấu điều gì không?”
Cô ta lắc đầu: “Không còn.”
Lão Đỗ gật đầu, định kết thúc buổi thẩm vấn thì Lâm Triệt từ nãy giờ gần như không nói bỗng mở miệng: “Tình huống này, tại sao lần trước cô không nói ra?”
Tôn Phương Phương sững người, rồi trong mắt thoáng qua vẻ hoảng hốt, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Bởi vì… bởi vì…”
Tôn Phương Phương cúi đầu, hai bàn tay đan chặt đến tái nhợt, môi khẽ run: “Vì Triệu Vũ Hạo là một kẻ điên!”
Lão Đỗ nghe thấy có chuyện khác liền nổi giận: “Tôn Phương Phương! Cô không phải vừa nói không giấu giếm gì sao! Định khai nhỏ giọt từng chút với chúng tôi à!”
Tôn Phương Phương bật khóc lần nữa, hoàn toàn sụp đổ: “Vì tôi thật sự không muốn ai nhìn thấy những bức ảnh đó!”
“Ảnh gì!”
“Là… là ảnh Triệu Vũ Hạo gửi cho tôi tối qua! Hắn chụp ảnh tra tấn Hân Vũ! Tôi cũng là lần đầu thấy… thật sự quá kinh khủng! Hắn không phải người! Là quỷ! Là quỷ!” Ánh mắt Tôn Phương Phương tràn đầy sợ hãi hoảng loạn.
“Ảnh đâu?”
“Trong túi tôi.”
Nhìn biểu cảm của Tôn Phương Phương, Lâm Triệt nhắn Từ Dương mang túi vào.
Trong túi Tôn Phương Phương có một xấp ảnh hơn hai mươi tấm, cảnh tượng còn kinh hoàng hơn nhiều so với tấm ảnh trong điện thoại Chu Hân Vũ sáng nay.
Cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ bị trói tay chân ném trong bồn tắm; Toàn thân không mảnh vải, quỳ gối trên sàn; Hai tay bị trói trên đầu giường, miệng ngậm một quả bóng đồ chơi; Ánh mắt trống rỗng, cầm dao tự đâm vào tay; Méo mặt khóc lóc van xin; Nằm bò dưới đất, nhặt cơm thừa nhét vào miệng…
Nhìn những bức ảnh đó, tay Lão Đỗ run lên vì tức giận, nếu không phải đang trong phòng thẩm vấn, ông đã chửi ầm lên.
Tôn Phương Phương không biết là vì sợ hay phẫn nộ, nắm tay run rẩy: “Triệu Vũ Hạo không tìm được Hân Vũ nên gửi ảnh cho tôi. Hắn biết tôi thấy ảnh chắc chắn sẽ liên lạc với Hân Vũ. Hắn nói nếu Hân Vũ không đưa tiền, hắn sẽ đăng ảnh lên nhóm bạn học! Hân Vũ sẽ không tha cho hắn đâu, sẽ không tha cho hắn, nhất định sẽ không tha cho hắn…”
Tôn Phương Phương lẩm bẩm trong tuyệt vọng.
*
Bạn trai đi cùng Tôn Phương Phương ngồi ngoài chơi điện thoại cả buổi sáng, giờ đã bắt đầu sốt ruột, bèn đi từ phòng nghỉ sang văn phòng chính.
“Cảnh sát, bạn gái tôi khi nào mới xong? Cô ấy đâu phải tội phạm, các anh giữ lâu vậy hơi quá rồi đấy?”
Từ Dương ngẩng lên, lạnh lùng nói: “Phối hợp điều tra là nghĩa vụ của công dân.”
Một câu khiến Ngô Viễn Sướиɠ cứng họng, đành ngậm ngùi quay lại.
Mục Dương đặt tài liệu xuống, nhìn về phía phòng nghỉ, nghĩ một lúc rồi hỏi Lý Lễ ở bàn bên: “Cảnh sát Lý, tôi có thể nói chuyện với bạn trai của Tôn Phương Phương không?”
“Được chứ, cô là cố vấn vụ án, có quyền hỏi.”
Lý Lễ nói xong liền đứng dậy: “Đi thôi, tôi đi cùng cô.”
Hai người đến phòng nghỉ, Ngô Viễn Sướиɠ đang chơi game, thấy họ liền cất điện thoại: “Phương Phương xong rồi à?”
“Chưa.”
Lý Lễ nghiêm giọng: “Anh là Ngô Viễn Sướиɠ đúng không? Chúng tôi có vài việc muốn hỏi anh.”
Giọng vừa dứt, khí thế thẩm vấn đã lộ rõ, khiến Ngô Viễn Sướиɠ hơi khó chịu: “Có gì mà hỏi, tôi với Chu Hân Vũ chẳng quen biết gì.”
“Anh nói chuyện kiểu gì vậy?”
Lý Lễ tức giận, định kéo anh ta sang phòng thẩm vấn, bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng.
May mà Mục Dương kịp lên tiếng hòa giải: “Anh Ngô, chỉ là trò chuyện thôi. Anh ngồi cả sáng chắc cũng chán rồi, đúng không?”
Vừa nói, Mục Dương vừa rót thêm nước vào cốc cho anh ta: “Anh đang chơi game gì vậy? Trông có vẻ hay đấy.”
Lấy chủ đề “chán rỗi” làm mở đầu, Mục Dương thuận thế nói về game, nhanh chóng kéo gần khoảng cách. Quả nhiên Ngô Viễn Sướиɠ không hề đề phòng, thậm chí còn đưa điện thoại ra: “Chiến tranh giữa các vì sao, game chiến thuật đấy, cô chơi chưa?”
Trò này khá kén người chơi, Lý Lễ chỉ từng nghe qua. Anh còn tưởng Mục Dương sẽ không biết gì, nào ngờ Mục Dương lại bắt đầu nói chuyện rành rọt, trông chẳng khác gì một game thủ kỳ cựu, nói chuyện vô cùng ăn ý với Ngô Viễn Sướиɠ.