Chương 12: Tổng biên tập trang web, đêm hôm đột nhập vào hiện trường

“Đội trưởng Lâm, anh có cảm thấy vụ án này càng điều tra càng kỳ quái không?”

Lý Lễ cắn một miếng bánh kẹp mua trên đường: “Di thư thì đã có rồi, cho là tự sát đi, nhưng hoàn toàn không tìm ra động cơ tự sát. Tôn Phương Phương thì nói dạo gần đây tâm trạng Chu Hân Vũ không tốt, nhưng vì sao không tốt thì cô ta cũng không nói rõ được. Cái chai sữa bò kỳ quái kia lại xuất hiện ở hiện trường, nói là bị gϊếŧ thì chẳng tìm được một nghi phạm lớn nào. Anh nói xem, có khi nào chúng ta nghĩ quá phức tạp không, biết đâu Chu Hân Vũ bị trầm cảm nặng đột ngột, không nghĩ thông suốt nên tự sát thì sao?”

“Đột ngột?”

Ánh mắt Lâm Triệt rơi lên con số tầng thang máy đang nhảy, nhàn nhạt nói: “Tại sao bệnh tình lại đột ngột nặng thêm, tại sao lại đột nhiên nghĩ quẩn? Ít nhất cũng phải có nguyên nhân chứ, chẳng lẽ bị ma ám?”

Lý Lễ vừa định mở miệng nói đùa, cửa thang máy liền mở ra, liền thấy một bóng đen như ma quỷ chui vào căn hộ của Chu Hân Vũ.

“Đội… đội trưởng Lâm… chẳng lẽ thật sự có ma…”

Lâm Triệt cũng thấy bóng đen vụt qua, nhưng xưa nay anh không tin ma quỷ. Người xuất hiện ở hiện trường vào thời điểm này chắc chắn có liên quan tới vụ án!

“Liên hệ với đồn công an đường Tân Giang, bảo họ lập tức cử người tới hỗ trợ.”

Không rõ đối phương là ai, nhưng nhìn dáng người thì hẳn là đàn ông. Dù Lâm Triệt có kỹ năng chiến đấu và võ thuật đạt giải trong cuộc thi toàn quốc của hệ thống công an, nhưng lúc này cũng không thể hành động mạo hiểm, phải chuẩn bị chu toàn rồi mới ra tay.

Lâm Triệt liếc nhìn vườn hoa ngoài hành lang, hạ giọng dặn: “Báo với bên cứu hỏa, chuẩn bị đệm hơi ngoài cửa sổ căn hộ. Phòng trường hợp bên trong đúng là hung thủ, chó cùng rứt giậu nhảy lầu. Bố trí nhân lực, canh giữ toàn bộ lối ra vào của tòa nhà này.”

“Rõ. Đội trưởng Lâm, anh cẩn thận đấy.”

Lý Lễ bỏ đi vẻ cười cợt thường ngày, nghiêm túc đáp, lập tức đi thực hiện nhiệm vụ Lâm Triệt giao.

Lâm Triệt áp sát góc tường tiến đến cửa căn hộ, cửa khép hờ, bên trong tắt đèn, tĩnh lặng không một tiếng động, giống như thứ vừa bay vào đó thật sự là hồn ma.

Anh nắm lấy tay nắm cửa, nghiêng người bước vào, đứng bên tủ giày, nín thở quan sát. Từ phòng ngủ vang ra tiếng “click” rất nhỏ, đứt quãng.

Thuận tay lấy cái bình hoa trên tủ giày, Lâm Triệt áp sát phòng ngủ, không phát ra chút tiếng động nào.

Trong căn hộ yên tĩnh đến ngột ngạt, tiếng “click click” càng nhỏ càng lộ vẻ quái dị.

Lưng anh áp sát tường bên cạnh cửa phòng ngủ, bóng đen bên trong vẫn chưa phát hiện ra người ngoài cửa.

Lâm Triệt đổi góc quan sát tình hình bên trong.

Người đàn ông đội mũ lưỡi trai, ngồi trước máy tính, liên tục mở thư mục trên màn hình rồi lại đóng, giống như đang tìm gì đó. Tiếng “click” chính là tiếng hắn bấm chuột. Trong phòng ngủ mờ tối, ánh sáng màn hình chiếu lên khuôn mặt hắn, trông rất âm u. Hắn có vẻ rất căng thẳng, chỉ trong năm sáu phút, Lâm Triệt đã thấy hắn giơ tay lau mồ hôi trán mấy lần.

“Tốt quá rồi!”

Người đội mũ lưỡi trai hạ giọng, nhưng vẫn nghe ra được sự kích động. Hắn nhanh chóng lấy USB ra, sao chép đi thứ gì đó.

Thấy người trong phòng tắt máy tính đứng dậy, chắc là định rời đi, Lâm Triệt lập tức đổi vị trí, ẩn sau bức tường của căn phòng đối diện. Như vậy khi người kia bước ra, anh có thể lập tức khống chế từ phía sau.

Nhưng có vẻ hắn đột nhiên nhớ ra điều gì, cởϊ áσ khoác, đi lau bàn phím và chuột mà hắn đã chạm vào, rồi vừa khom người vừa lau từ từ ra ngoài, miệng còn lẩm bẩm điều gì đó, Lâm Triệt nghe không rõ, chỉ nghe thấy tên Chu Hân Vũ.

Thấy hắn đang khom người, Lâm Triệt không hề chần chừ, một cước đá hắn ngã sấp xuống, đạp lên lưng. Chưa kịp bẻ tay hắn ra sau để khống chế hoàn toàn, người nằm dưới đất bỗng hét lên một tiếng, toàn thân run bần bật như sàng gạo, hoàn toàn không có khả năng phản kháng.

“Đội trưởng Lâm!”

Nghe tiếng hét, Lý Lễ lao vào bật đèn, định giúp khống chế nghi phạm, nhưng cảnh tượng trước mắt là đội trưởng của họ đang đạp lên một kẻ đã sợ đến mức tè ra quần, hoàn toàn không cần cậu hỗ trợ.

Mà đúng là tè thật…

Lý Lễ nhìn sang Lâm Triệt, ánh mắt như muốn hỏi anh đã làm gì mà dọa nghi phạm thành ra thế này.

“Để tôi xem rốt cuộc anh là ai…”

Vừa nói, Lý Lễ cúi người, giật phắt chiếc mũ lưỡi trai: “Vương Quỳnh?”

Vương Quỳnh sợ đến mặt trắng bệch, mồ hôi rơi như hạt đậu, nói không thành lời.

Lý Lễ cạn lời, cậu thì vừa gọi hỗ trợ, vừa chuẩn bị đệm hơi, bày trận lớn như vậy mà lại dùng cho một kẻ nhát gan thế này, đúng là phí công.

Đồn công an đường Tân Giang cử cảnh sát áp giải Vương Quỳnh về đội hình sự. Lâm Triệt vừa mở điện thoại đã thấy mấy cuộc gọi nhỡ, đều là Chu Vân gọi tới. Anh vừa định gọi lại thì điện thoại lại reo.

“Đội trưởng Lâm! Không hay rồi, Vương Quỳnh chạy mất rồi!”

Khác với sự cuống quýt của Chu Vân, Lâm Triệt mở miệng cực kỳ bình tĩnh: “Ừ, đã bắt lại được rồi, mau về đi.”

“Bắt được rồi? Sao bắt được?”

Chu Vân và Đại Tráng nhìn nhau, hai mặt đầy nghi hoặc.

*

Phòng thẩm vấn.

Không biết có phải vừa rồi bị dọa để lại bóng ma tâm lý hay không, vừa thấy Lâm Triệt bước vào, Vương Quỳnh rùng mình theo phản xạ.

Thông tin cơ bản, Lý Lễ và Lão Đỗ đã hỏi xong.

“Cảnh sát, cái chết của Chu Hân Vũ thật sự không liên quan đến tôi! Sáng nay tôi đã khai với cảnh sát ở Du Thành rồi, tôi chỉ tức quá nên lỡ nói vài câu thôi! Cho dù tôi có gan trộm thì cũng không có gan gϊếŧ người đâu!”

Vương Quỳnh vừa nói vừa hối hận, tự tát miệng mình hai cái: “Đều tại cái mồm thối này!”

“Gan anh không nhỏ đâu, trời tối mò vào nhà ma, còn biết lau dấu vân tay nữa, gan to mà cũng kỹ tính lắm mà!”

“Đó là tôi học trên tivi thôi, cảnh sát à, nói thật với anh, gan tôi chẳng to hơn đầu kim là mấy. Nếu không phải vì mưu sinh, đừng nói vào nhà có người chết, ngay cả đi đường tối không có đèn tôi cũng không dám, được chưa!”

Vương Quỳnh nói xong, liếc Lâm Triệt một cái, ngượng ngùng và tức giận nói: “Nếu không phải vậy, tôi cũng sẽ không bị vị cảnh sát này đột nhiên xuất hiện dọa tè ra quần. Tôi còn tưởng Chu Hân Vũ hóa thành ma tìm tôi…”

“Cái chết của Chu Hân Vũ không liên quan đến anh sao? Thế anh sợ cái gì?”

“Không liên quan thì không liên quan, nhưng thấy ma thì ai chẳng sợ? Đó là ma mà! Anh không sợ sao, cảnh sát?”

Lý Lễ hừ lạnh một tiếng: “Tôi không làm chuyện xấu, một thân chính khí, chẳng sợ quỷ thần gì.”

“Tôi cũng đâu làm chuyện xấu…” Giọng Vương Quỳnh càng lúc càng nhỏ, rõ ràng là không vững.

“Vậy nói xem, anh mò lên máy tính của Chu Hân Vũ tìm gì? Có phải định xóa chứng cứ gϊếŧ người không? Nói!”

“Không, không phải! Tôi không gϊếŧ người!”

Có những nghi phạm phải dọa mới chịu khai, đây là cách thẩm vấn thường dùng, nhưng gan của Vương Quỳnh thật sự quá nhỏ. Lý Lễ còn sợ nếu mình nói to thêm chút nữa thì lại dọa hắn tè ra quần, mà đội cũng chẳng có cái quần nào vừa cỡ hắn để thay.

Vương Quỳnh hơi mập, mới hỏi chưa đến nửa tiếng đã mồ hôi đầy mặt, không biết là vì sợ hay vì sức khỏe yếu.

“Tôi… tôi là đi tìm bản thảo chưa đăng của cô ấy…”