Lão Đỗ ôm ly sứ, một hơi uống cạn nửa ly trà đặc: “Chính là như vậy, không có gì đáng nghi. Còn phía bạn trai của cô ta thì sao?”
Hạ Kiệt nhún vai: “Người ta chỉ đi cùng bạn gái đến Giang Châu, cũng chỉ mới gặp mặt hai lần với Chu Hân Vũ.”
Phòng thẩm vấn đang bận rộn, bên Từ Dương và Lý Lễ cũng không rảnh rỗi.
“Đội trưởng Lâm, những lời Tôn Phương Phương nói, bọn em đã xác minh sơ bộ, về cơ bản thì đúng là sự thật.”
Lý Lễ tiếp lời của Từ Dương: “Em đã liên hệ qua điện thoại với giáo viên chủ nhiệm cấp ba của họ và vài bạn học. Chu Hân Vũ xinh đẹp, gia cảnh tốt, học lực giỏi, hơn nữa thời trung học tính cách rất hoạt bát, quan hệ với bạn bè trong lớp cũng tốt. Bạn học và thầy cô đều nhớ rõ, năm đó Chu Hân Vũ và. Tôn Phương Phương đúng là đôi bạn thân như hình với bóng, ngồi cùng bàn hai năm, còn cùng nhau thi đỗ Đại học Trung Nam.”
“Cuối năm 2016, Tôn Phương Phương vì điều chuyển công tác nên chuyển đến thành phố Hồ Châu, nhưng hai người vẫn thường xuyên giữ liên lạc. Tôn Phương Phương không nói quá, họ thực sự là đôi bạn rất thân thiết.”
Lão Đỗ nhận lấy tài liệu do Từ Dương đưa, lật xem: “Nếu nhìn như vậy, thì trước mặt người khác Chu Hân Vũ đều biểu hiện rất bình thường, chỉ có với Tôn Phương Phương mới đề cập đến ý định tự sát, điều đó cũng hợp lý.”
Mọi người đều gật đầu theo phản xạ, đồng tình với lời của Lão Đỗ.
Chỉ có Lâm Triệt khoanh tay, dựa vào bàn, nhìn chằm chằm vào đoạn trò chuyện WeChat giữa Chu Hân Vũ và Tôn Phương Phương chiếu trên máy chiếu, không nói một lời.
Chu Vân và Đại Tráng bước nhanh vào văn phòng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Triệt.
Đại Tráng giật lấy cái ly sứ lớn trong tay Lão Đỗ, uống ừng ực mấy ngụm trà.
Chu Vân vừa lấy nước vừa hỏi: “Tôi thấy ông bà nội của Chu Hân Vũ đang đứng ngoài sân, họ nghĩ ra được đầu mối gì sao?”
Mọi người đều tỏ ra nghi hoặc, Lâm Triệt bước đến bên cửa sổ, quả nhiên thấy hai cụ già mặc áo lông dày đang đứng giữa sân.
“Từ Dương, đi xem thử đi.”
Nói xong, Lâm Triệt nhìn về phía Chu Vân và Đại Tráng: “Bên các cậu có tiến triển gì?”
Đại Tráng nhét lại cái ly vào tay Lão Đỗ, đưa tay lau miệng rồi nói: “Theo điều tra của chúng tôi, trang web truyện tranh này trong hai năm gần đây đã gặp vấn đề trong vận hành, nếu không nhờ có họa sĩ hot Tiểu Vũ Mao này chống đỡ, thì có thể đã phá sản từ lâu rồi.”
Lý Lễ đập tay xuống bàn: “Tiểu Vũ Mao định chấm dứt hợp đồng, đối với trang web đó mà nói chính là cú đòn hủy diệt, tên Vương Quỳnh kia có động cơ gây án!”
Chu Vân bước tới vỗ vai Lý Lễ, dội cho anh ta một gáo nước lạnh: “Nhưng hắn không có thời gian gây án.”
“Hả?”
“Trang web truyện tranh đó tổ chức cuộc thi liên kết với một nền tảng video ngắn, Vương Quỳnh là tổng biên tập, đã đến thành phố Du từ nửa tháng trước. Chúng tôi đã xác minh, trong suốt thời gian này anh ta luôn làm việc trong ban giám khảo, chưa từng quay về Giang Châu.”
“Chúng tôi đã nhờ đồng nghiệp ở thành phố Du hỏi chuyện Vương Quỳnh, hắn thừa nhận có nói vài lời quá khích, nhưng chỉ là do cảm xúc kích động, hoàn toàn không có ý định làm gì Chu Hân Vũ cả. Đội trưởng Lâm, anh thấy có cần đưa hắn về thẩm vấn thêm không?”
Lâm Triệt suy nghĩ một lát: “Đại Tráng, các cậu đi một chuyến đi.”
“Rõ, đội trưởng Lâm.”
Từ Dương dẫn ông bà nội Chu Hân Vũ vào, mới chỉ qua một ngày, tinh thần của hai người đã suy sụp thấy rõ bằng mắt thường.
“Đội trưởng Lâm, ông bà muốn được gặp Chu Hân Vũ thêm lần nữa…”
Từ Dương vừa hỏi mới biết, hai ông bà nhớ cháu gái, nhưng sợ làm phiền cảnh sát nên đứng giữa sân trong cái lạnh mùa đông, chần chừ không biết có nên vào hay không.
“Đội trưởng Lâm, tôi chỉ muốn nhìn thấy Hân Vũ một lần nữa, nói với con bé vài lời, chứ sau khi hỏa táng rồi… sẽ không còn được thấy nó nữa…”
Bà cụ vừa nói, nước mắt đã trào ra khỏi đôi mắt hốc hác, vẻ mặt đau đớn và xót xa khiến ai nhìn cũng thấy nhói lòng.
“Đội trưởng Lâm, chúng tôi không rành quy định, nếu không phù hợp thì chúng tôi sẽ về ngay.” Ông nội Chu Hân Vũ lên tiếng.
“Không sao, hai ông bà ngồi nghỉ uống chút trà trước, tôi sẽ cho người sắp xếp.”
Lâm Triệt vừa nói vừa liếc mắt ra hiệu cho Lý Lễ, cậu ta lập tức hiểu ý, đi tìm Lương Kha bên tổ pháp y nhờ giúp đỡ.
“Cảm ơn, cảm ơn.”
Bà cụ liên tục nói mấy câu cảm ơn, khi cúi đầu, những sợi tóc bạc trắng run rẩy khẽ rung.
Hai ông bà cầm hai chiếc ghế nhỏ, một trái một phải ngồi hai bên tủ lạnh bảo quản thi thể, ánh mắt đầy đau thương và yêu thương, như thể thứ họ nhìn không phải là một thi thể lạnh lẽo.
“Hân Vũ à, con có lạnh không?”
“Tối qua dì giúp việc làm món sườn xào chua ngọt cháu thích, ông nội cháu buồn quá, không gắp nổi một đũa nào.”
“Tối qua bà nội mơ thấy cháu, thấy cháu lúc nhỏ mặc chiếc váy hoa, bà đưa cháu đi chơi công viên…”
Lương Kha liếc nhìn đứa học trò nhỏ đang sắp xếp tài liệu bên cạnh, đứa bé mới vào đội năm nay, nghe mà không ngừng lấy mu bàn tay lau nước mắt. Đừng nói là cậu ấy, ngay cả Lương Kha từng xử lý hàng trăm vụ án, là pháp y đầy kinh nghiệm, nghe bà cụ thủ thỉ như vậy cũng thấy lòng nặng trĩu.
Hai ông bà ngồi đến tận khi trời tối, Lâm Triệt mới cho người đưa họ về.
Trước đó, Từ Dương đã tra lý lịch của hai cụ, cả hai đều là giáo viên nghỉ hưu, rất hiểu chuyện, gặp ai cũng nói cảm ơn, dù trong lòng đau khổ vẫn cố gắng không làm phiền người khác. Tính cách Chu Hân Vũ sợ làm phiền người khác có lẽ cũng chịu ảnh hưởng từ việc được nuôi dạy trong môi trường như vậy.
Cả ngày điều tra không thu được thông tin gì có giá trị, bầu không khí trong văn phòng có phần u ám.
Lâm Triệt lấy tiền, bảo Lý Lễ đặt chút đồ ăn khuya cho mọi người.
Lý Lễ ôm hộp cơm, dùng mông hẩy cửa phòng 1209, vừa nhét đồ ăn vào miệng vừa nói: “Đội trưởng Lâm, chỗ này có món hủ tiếu xào ngon tuyệt, anh thật sự không ra ăn chút à?”
Tiếng phẫn nộ trên mạng ngày càng lớn, chiều nay còn có fan của Tiểu Vũ Mao đến đồn công an Tân Giang gây rối, ai nấy đều áp lực rất lớn. Người áp lực nhất đương nhiên là Lâm Triệt, anh đâu còn tâm trạng mà ăn khuya nữa.
Cho đến giờ vẫn chưa có chứng cứ rõ ràng chứng minh Chu Hân Vũ là tự sát hay bị gϊếŧ, tính chất vụ án vẫn chưa rõ ràng, điều này mới thực sự khiến người ta đau đầu.
Trên bàn làm việc của Lâm Triệt chất đầy tài liệu, sách truyện tranh của Tiểu Vũ Mao, các tư liệu do Từ Dương thu thập, biên bản khám nghiệm hiện trường, báo cáo pháp y, lời khai…
Việc anh cần làm là tìm ra một đầu mối then chốt, làm sáng tỏ sự thật từ đống manh mối chằng chịt này.
Lâm Triệt đặt tài liệu xuống, cầm chìa khóa xe: “Đi cùng tôi đến hiện trường thêm một chuyến.”
“Hả?”
Lý Lễ ngẩng đầu, mặt ngơ ngác nhìn Lâm Triệt, khóe miệng còn dính hủ tiếu: “Bây giờ luôn à?”
“Ừ, tôi chờ cậu ngoài sân.”
Lần trước khám nghiệm hiện trường là vào buổi trưa, còn thời điểm Tiểu Vũ Mao tự sát là vào buổi tối, giờ khi không có hướng điều tra rõ ràng, thì quay lại hiện trường xem xét cũng là điều nên làm.
“Đi liền đi liền!”
Lý Lễ nhét nốt nửa hộp hủ tiếu vào miệng, chạy theo Lâm Triệt, suýt nữa bị nghẹn.
Trái Tim Tân Giang.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên tường ngoài màu xám nhạt của tòa chung cư, trông trắng bệch đến thê lương.
Hành lang yên ắng, tiếng két vang lên nghe rõ ràng lạ thường.
Một bàn tay đẩy cánh cửa lối thoát hiểm tầng 27, người đội mũ lưỡi trai lén lút chui ra, khom người nhìn trái nhìn phải, xác nhận không có ai trong hành lang liền nhẹ nhàng vén dây cảnh giới, đẩy cửa bước vào trong nhà.