Chương 20

Mọi người hoàn hồn cảm thấy không thể tin được, thật thần kỳ. Chỉ có Trần An nhìn trước ngó sau như tìm kiếm thứ gì đó, đường hầm mà Ryan từng nói đâu? Dù không có đường hầm thì cũng phải kịch tính như Doraemon mỗi lần xuyên không chứ, hay trong tiểu thuyết miêu tả bị hút vào rồi đau đầu chóng mặt gì gì đó chứ, này? Quá thất vọng rồi. Sự xuất hiện đột ngột của nhóm người cũng làm những người trong tộc Câu Ngô hoảng sợ nhưng khi thấy tộc trưởng thì mọi người mới hết bàng hoàng.

Họ chú ý thấy có một thanh niên mặc đồ kì lạ cùng với mấy con thỏ đi bằng hai chân đi phía sau tộc trưởng.

Họ hoảng sợ khôn nguôi, có người còn hét lên yêu quái, họ muốn chạy trốn nhưng nghe tiếng quát lớn của tộc trưởng thì dừng lại.

Tộc trưởng thấy mọi người đã giữ bình tĩnh nhưng ánh mắt lại chăm chú nhìn vào Trần An thì xụ mặt quát lớn.

"Không được vô lễ, đây chính là ân nhân của chúng ta, Trần tiên sinh."

Trần tiên sinh? Chính là Trần tiên sinh đã bán những thứ mà ngay cả người giàu có nhất vùng cũng không có được đó sao? Là người đã bán những hạt gạo trắng tinh như hạt ngọc trời đó sao?

Bao nhiêu ánh mắt tập trung vào Trần An, có tò mò, có kính sợ, có e ngại,...

Chưa đợi mọi người dò hỏi, tộc trưởng đã nhanh chóng phân công mọi người mau đi thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi đây. Mọi người hoang mang, rời khỏi đây họ sẽ đi nơi nào?

Tộc trưởng nhăn mặt: "Đừng hỏi nhiều, nhanh cái tay lên?"

Trần An tìm một cục đá ngồi xuống nghỉ ngơi, cũng chậm rãi quan sát người của tộc Câu Ngô.

Nam cắt tóc ngắn, áo vải gai không tay để lộ cánh tay cường tráng, trên người là những hình xăm hoa văn, sóng nước, nữ thì búi tóc, tay áo bó, váy dài che đến mắt cá, chân đi giày vải, hoa văn trên váy và áo điều là những màu sắc đỏ, trắng, đen, xanh dương xen kẽ. Mấy đứa nhỏ dù gầy nhưng trong đôi mắt vẫn ánh lên tia sáng, trên môi vẫn nở nụ cười có thể thấy bọn nhỏ vẫn được chăm sóc rất tốt.

Hơn hai tiếng mọi người đều sắp xếp xong, theo lệnh tộc trưởng đem đồ chất thành đống, mấy con thỏ đang đứng nhai rau muống sau lưng Trần An tiến lên phía trước đống đồ, từng món từng món cho vào balo chỉ vài phút tất cả đều biến mất, thấy một màn thần kì như thế mọi người đều kinh ngạc và sợ hãi.

Tộc trưởng đứng trước mọi người nói: "Trần tiên sinh sẽ đưa tất cả mọi người đến một vùng đất mà ở nơi đó có rừng, có đất, có sông, có núi. Ở nơi đó chúng ta không sợ bị người truy sát, không cần phải sống thấp thỏm lo âu nữa, không phải rày đây mai đó nữa, ở nơi đó con cháu của chúng ta sẽ bình an lớn lên, sẽ dựng vợ gả chồng sinh con đẻ cái, chúng ta sẽ trở thành những chủ nhân đầu tiên của nơi đó."

Hô hấp của mọi người trở nên dồn dập hơn, trên đời này có nơi như vậy sao? Họ không cần phải trốn tránh, không sợ bị truy sát nữa sao?

Trần An không nói nhiều ngón tay múa trên không trung (thực ra là đang bấm nút trên hệ thống), mở ra cổng thời không. Sau lưng Trần An vặn vẹo vài tia sét lửa sẹt ngang, chỉ qua vài giây không gian như bị cắt đôi ra, cánh cổng đã hình thành. Phía sau cánh cổng là một vùng đồng bằng rộng lớn, nước sông hiền hoà, hoa thơm chim hót chẳng khác nào chốn bồng lai tiên cảnh.

Mọi người kinh hô, mấy con thỏ đi nhanh qua trước, hai thế giới như chỉ cách nhau một bức màn nước bí ẩn.

Tộc trưởng thấy mấy con thỏ bình an không có chuyện liền ra lệnh một tiếng mọi người lần lượt đi qua, Trần An và tộc trưởng là những người đi sau cùng.

Vừa qua đã thấy mọi người quỳ lại cảm tạ Long Tổ, cảm tạ trời cao đã cho họ một con đường sống.

Trần An cùng mấy con thỏ chuyển hàng của tộc trưởng đã mua ra bãi đất trống, cậu còn đưa cho tộc trưởng bản đồ chi tiết vùng Lưỡng Quảng.Trần An: "Đây là bản đồ hai vạn dặm quanh đây, đi về phía nam thời tiết sẽ càng ấm, ở nơi đều là con cháu của Long Tổ, đồng bào tộc Bách Việt ta nên có thể yên tâm đôi chút.Còn đây là huy hiệu của siêu thị, có nó mọi người vẫn có thể đến siêu thị, một tháng có thể đến một lần, vào bất cứ ngày nào."

Tộc trưởng nắm chặt huy hiệu, kích động tạ ơn không ngừng khiến Trần An phải tránh sang một bên. Cậu bắt đầu hướng dẫn mọi người sử dụng lều trại, sử dụng những vật dụng đã mua trong siêu thị, đến khi chắc chắn họ đều biết cách sử dụng hết cậu mới rời đi.

Cánh cổng thời không mở ra, Trần An và ba con thỏ biến mất, mọi người từ từ đến gần nơi Trần An biến mất, dùng tay quơ quơ xác định anh đã đi liền cùng nhau quỳ xuống tạ ơn.

Trần An về đến nhà trời cũng hơi muộn gần mười giờ tối, cậu gõ cửa phòng của Phù Dung, con bé mở cửa phòng. Trần An đặt vài câu hỏi, biết trong lúc anh đi không có khách đến thì yên tâm, hỏi xong lại vào bếp định nấu xào một dĩa cơm ăn, hỏi Phù Dung có muốn ăn thêm không.

Phù Dung nghĩ nghĩ cũng gật đầu muốn ăn thêm.

Có thêm Phù Dung, Trần An cũng không làm qua loa, cậu mua một rổ rau dền cùng mồng tơi từ trong hệ thống, mua thêm vài cọng hành để nấu canh. Sau đó lại chọn thịt bò, xúc xích, trứng gà, cà rốt, đậu hà lan, rau mùi,...Trong lúc đợi cơm chín, Trần An sơ chế nguyên liệu đã mua. Đầu tiên là lặt rau, lột hành, băm nhỏ tỏi, cắt sợi cà rốt, trụng sơ đậu hà lan. Ướp thịt bò với trứng gà, dầu ăn, dầu hào, đường, bọt ngọt và xíu hạt nêm.

Đợi cơm chín thì bới ra tô, ngâm vào thau đá để ủ lạnh, Trần An đập hai quả trứng vào tô cơm nêm thêm chút nước mắm, bột ngọt rồi trộn cho đến khi trứng và cơm hoà quyện vào nhau. Vì thích ăn thịt vừa chín nên Trần An xào rau trước mới cho thịt bò và xúc xích vào, khi thịt vừa săn lại thì cho cơm vào, bật lửa lớn đảo nhanh tay đến khi cơm tơi xốp khô nước thì tắt bếp, dù tắt lửa cái tay cậu vẫn đảo cơm khoảng hơn một phút mới xúc cơm ra đĩa.

Thật ra có thể xào thịt và rau trước để ra đĩa riêng rồi mới xào cơm nhưng Trần An làm biếng nên xào chung với nhau, với lại cậu thích ăn hạt cơm có mùi thịt bò với ướt vị của xốt xào hơn.

Xào cơm xong nồi nước bắt bên cạnh cũng vừa sôi, Trần An nêm thêm chút gia vị rồi cho rau dền và mồng tơi vào, đợi nước sôi ùng lên cậu đếm từ một đến hai mươi thì tắt bếp, múc ra tô chô hành và tiêu vào.

Phù Dung phụ giúp một tay bưng món ăn ra bàn, Trần An một tay bưng tô canh rau một tay cầm hai ly đá để trên bàn, rồi bảo Phù Dung: "Uống cái gì thì lấy, lấy cho anh một chai Pepsi luôn."

Phù Dung ừ một tiếng, đi lên kệ lấy hai chai nước có gaz rồi đến máy tính tiền quét một cái.

Vừa ăn Trần An vừa nói: "Mai sáng 7h30 hãy mở cửa, thắp nhang bàn thờ ông địa, cho robot hút bụi, có khách thì bán, đừng gọi anh. Hôm nay mệt chết rồi phải ngủ một giấc mới được, nhớ nói chuyện lễ phép với khách không được cục súc đâu đấy." Phù Dung liếc Trần An một cái: "Biết rồi."

Phù Dung mím môi một lúc mới hỏi: "Những người đó cũng là người của thế giới song song như em đúng không?"

Trần An lắc đầu: "Nếu là song song thì sao có tiếp điểm mà gặp nhau được, nói đúng hơn là các thế giới đó phải gọi là vũ trụ, những vũ trụ này như tổ ong ấy dính san sát nhau chỉ cách nhau một bức tường không gian. Cách nói song song cũng chỉ là ý chỉ chiều không gian mà nhân loại không tìm ra tiếp điểm nối liền với nhau tạo thành thôi, giống như vách tường ngăn cách giữa hai căn phòng. Bọn chúng vừa song song cũng có tiếp điểm? Nếu theo bức tường ngăn cách thì chỉ đại một chỗ cũng là tiếp điểm, nhưng người ta không gọi chúng là tiếp điểm là vì có quá nhiều tiếp điểm liên kết với nhau tạo thành cấu trúc vững trải, muốn xuyên qua nó phải phá vỡ một chỗ trên đó. Nhưng với kỹ thuật khoa học hiện tại vẫn chưa ai tìm được cách phá vỡ tiếp điểm cả, còn một vấn đề nữa nếu tiếp điểm bị phá vỡ thì cấu trúc có còn chắc chắn hay không là một vấn đề, mà cấu trúc đã không chắc chắn thì nó sẽ có hậu quả gì lại cần phải suy xét nhiều hơn. Cũng vì có vách tường ngăn cách nên người của hai vũ trụ liền kề không thể gặp nhau, có thể họ biết bên kia vách tường có người và sinh vật tồn tại nhưng không có cách để chứng minh được, trừ khi họ mở được một cánh cửa nối hai vũ trụ với nhau."

Phù Dung gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, cô hỏi tiếp: "Ý anh muốn nói huy hiệu chính là cánh cửa phải không? Chỉ cần có huy hiệu là anh có thể đi đến bất kỳ vũ trụ nào anh muốn?"

Trần An lắc đầu: "Huy hiệu không phải là cánh cửa mà chỉ là chìa khóa để mở cửa thôi, một công cụ hỗ trợ cho khách hàng. Muốn xuyên qua không gian, đi từ vũ trụ này đến vũ trụ khác đâu có dễ vậy, điều kiện đầu tiên là phải có toạ độ, thứ hai chính là năng lượng để xé rách chiều không gian nếu không sẽ có thể bị lạc không thể trở về. Không phải như tiểu thuyết muốn đi là đi đâu, hơn nữa huy hiệu chỉ giúp khách hàng đến siêu thị thôi còn muốn mở cánh cửa thời không thì phải có tiền, rất nhiều tiền, ít nhất với mức lương hiện tại của em thì làm bảy trăm năm mới có thể mở được cửa."

Phù Dung nghe thế gục đầu đầy thất vọng, Trần An như hiểu được: "Dù em có đủ tiền nhưng nếu bên vũ trụ của em khoá cửa thì em cũng không thể trở về, mà có về được thì em lấy đâu ra tự tin là mình không bị tống đi lần nữa. Phải biết là trên hợp đồng đã có ghi rõ ràng đợi thời cơ chín mùi em mới có thể trở về."

Phù Dung gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, cô chỉ muốn gặp mẹ thôi, muốn xác định mẹ có thật sự yêu mình hay không?