Trần Lễ cười xòa: "Cậu này, cứ hay cậy mạnh." Nói rồi hắn lắc đầu vẻ bất lực như đang chiều một đứa em gái bướng bỉnh.
Trước kia Lý Quyên thấy hành động này của hắn hơi khó hiểu nhưng cũng ấm áp, giờ ngẫm lại lời bà chủ quán, cô bỗng thấy lạnh gáy. Cô vội vàng rảo bước nhanh hơn để bắt kịp các bạn nữ cùng phòng.
Mẹ ơi, đáng sợ quá!
Tô Lăng dọn dẹp xong xuôi thì đồng hồ cũng đã chỉ 10 giờ. Cô lấy một gói mì bò kho, xé bao bì rồi đi ra phía sau cánh cửa lửng.
Đằng sau cánh cửa là khu vực sinh hoạt cá nhân mà hệ thống tặng kèm: Một nhà vệ sinh khép kín sạch sẽ, một gian bếp mở đơn giản, một chiếc giường đơn, một tủ quần áo và một cái bàn làm việc.
Tô Lăng đun nước sôi, pha mì xong xuôi rồi bưng bát mì nóng hổi trở lại quầy thu ngân.
"Hoa Hoa, mi có ăn cơm không?"
Hoa Hoa đang cuộn tròn trong thùng các tông, lười biếng trở mình: "Không cần đâu... Ủa khoan?"
Mũi nó giật giật. Ngay lập tức, con mèo béo nhảy phắt lên tủ kính. Tô Lăng canh đúng giờ, mở nắp bát mì ra. Một mùi hương nồng nàn, quyến rũ đặc trưng của mì gói lập tức tỏa ra, chiếm lĩnh toàn bộ không gian nhỏ bé của cửa tiệm.
[Kính coong!]
"Hoan nghênh quý khách! Em muốn mua gì nào?"
Tô Lăng vừa dùng đũa đảo mì cho tơi, vừa ngẩng lên thì thấy một cậu bé gầy gò bước vào.
Cậu bé gầy đến mức như một thanh tre khô, da bọc xương, mái tóc vàng khè xơ xác như rơm rạ rối bù. Tuy nhiên, đôi mắt cậu bé lại rất đẹp, sáng quắc và sắc lạnh, ánh lên vẻ cảnh giác cao độ như một con sói con đơn độc đang bị dồn vào chân tường.
Hoa Hoa truyền tin: [Ký chủ, đây là nam chính của bộ truyện may mắn đấy.]
Tô Lăng gật đầu hiểu ý. Quả nhiên là nam chính, dù có trong bộ dạng ăn mày thì khí chất vẫn khác biệt hẳn người thường.
"Em thấy... chị có bán gạo."
Giọng Thẩm Bình An khàn đặc, khó khăn thốt ra từng tiếng. Cảm nhận được hơi ấm dễ chịu bao trùm lấy cơ thể và mùi thơm ngào ngạt đang kí©h thí©ɧ cái dạ dày rỗng tuếch, trong mắt cậu bé thoáng hiện lên sự khao khát tột độ.
Rất nhanh sau đó, cậu lắc đầu xua đi cơn thèm thuồng, lê đôi giày rộng thùng thình bước về phía quầy.
Đúng là gạo thật!
Tô Lăng đậy nắp bát mì lại, ân cần giới thiệu: "Gạo thơm và bột mì trắng đồng giá 5 hào một cân, gạo xát dối 2 hào một cân. Hiện tại đang giảm giá 12%. Phía sau chị còn có mì ăn liền, 3 vị: Canh Gà hầm, Bò Kho và Dưa Chua Bò."
"Canh gà ạ?!"
Thẩm Bình An kích động đến mức giọng nói run lên.
Tô Lăng ho nhẹ một tiếng giải thích: "Là hương vị canh gà thôi em, mì gói này đổ nước sôi vào ngâm 5 phút là ăn được, rất tiện lợi. Giá là 5 hào một gói."
Thẩm Bình An cũng tự hiểu, canh gà thật làm gì có giá đó. Nhưng mà... cậu vẫn muốn mua.
"Chị chủ, cho em 2 cân gạo xát dối và... một gói mì vị Canh Gà."
Tô Lăng gật đầu, bắt đầu xúc gạo.
"Khoan đã chị ơi... chị cân cho em đúng 5 hào tiền gạo được không ạ?" Thẩm Bình An lí nhí hỏi.
"Được chứ."
Tô Lăng xúc gạo đặt lên cân, canh chỉnh cho đúng số tiền cậu bé yêu cầu rồi buộc chặt túi lại. Sau đó cô lấy thêm một gói mì vị Canh Gà đưa cho cậu.
Thẩm Bình An lí nhí cảm ơn, ôm chặt bọc đồ vào lòng rồi vội vã rời đi.
Tô Lăng mở nắp mì, tiếp tục thưởng thức bữa sáng muộn màng.
"Hoa Hoa, nam chính hồi nhỏ sống khổ sở thế này à?"
"Ừ, sống trong chuồng bò mà."
Hoa Hoa quay lại thùng các tông, duỗi tứ chi ra nằm dài hưởng thụ hơi ấm.
"Nhưng mà thiết lập của truyện này cũng không đến nỗi nào. Dân làng ở đây đa phần đều tốt bụng. Nam chính sống cùng ông nội trong cái chuồng bò cũ bỏ hoang trên núi, tuy khổ nhưng được cái yên tĩnh, không ai quấy rầy."
Tô Lăng ăn một mạch hết sạch bát mì, húp đến giọt nước dùng cuối cùng.
Cái món mì gói này kể cũng lạ. Ngày nào cũng ăn thì ngán tận cổ, mà lâu lâu không ăn lại thèm nhỏ dãi.
Ăn uống xong xuôi, rửa bát sạch sẽ, Tô Lăng lại ngồi vào quầy, chống cằm nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, bắt đầu thẩn thơ.
Một lát sau, nhiệt độ trong phòng tăng lên, ấm đến mức cô phải cởi bỏ chiếc áo khoác lông vũ dày sụ, vắt lên thành ghế.
---
Vương Quốc Khánh với cái dạ dày ấm áp nhờ bát cháo nóng, đeo gùi tre hăm hở lên núi.
Trong gùi, cậu còn cẩn thận ủ một âu cháo bằng chiếc chăn bông nhỏ, định bụng mang lên cho bố và các anh ăn lót dạ cho ấm bụng.
Ngoài Vương Quốc Khánh ra, còn khá nhiều người khác cũng đang leo núi tìm người thân. Giờ trong thôn đã có chỗ bán gạo, họ không cần phải mạo hiểm đi sâu vào rừng nữa.
Sâu trong núi tuyết.
Ông lão Vương mặt mày đông cứng, mí mắt nặng trĩu vì băng tuyết bám vào, lòng đầy sầu não.
Tuyết rơi dày đặc che lấp mọi lối đi, phủ kín cả những ngọn cây thấp. Nhìn đâu cũng chỉ thấy một màu trắng xóa rợn người.
Dựa vào kinh nghiệm đi săn lâu năm và những gốc cây khô trụi lá, ông Vương mới lờ mờ nhận ra con đường mòn quen thuộc. Nhưng đi mãi, đi mãi, đừng nói là hang thú, đến một con chuột nhắt cũng chẳng thấy đâu. Mọi người bắt đầu hoang mang, nhưng vì cùng đường mạt lộ, họ vẫn cắn răng dấn bước sâu hơn vào trong núi.
Tuyết ngập đến đầu gối, bước thấp bước cao, người đi trước kéo người đi sau để khỏi bị sụt hố tuyết. Nhưng dù cố gắng đến đâu, họ vẫn tay trắng hoàn trắng tay.
Thợ săn Vương Đại Hổ giơ tay ra hiệu cho mọi người dừng lại.
"Không đi được nữa đâu. Phía trước nhiều sườn dốc nguy hiểm lắm, tuyết lại dày thế này, dễ lở tuyết lắm."
Mọi người nhìn nhau, thở dài tuyệt vọng.
Không tìm được cái ăn thì biết làm sao? Người lớn còn cầm cự được, chứ người già trẻ con ở nhà làm sao qua khỏi mùa đông này?