Thế giới 1 - Chương 11.2: Tranh cãi

Nói rồi cô kéo Hạ Thanh đi thẳng. Hạ Thanh tò mò thì thầm: “Này, lão Trần Lễ có ý đồ với cậu à?”

Lý Quyên rùng mình nổi da gà: “Kinh khủng khϊếp! Anh ta nhìn tôi như nhìn cái máy in tiền ấy. Cái kiểu thể hiện tình cảm của anh ta sặc mùi tính toán.”

Hạ Thanh gật gù ra chiều hiểu biết: “Tôi cũng nghi lão này sống lỗi lắm. Lần trước đến lượt nhóm mình nấu cơm, lão cứ lăng xăng làm màu, miệng thì chỉ đạo tay năm ngón, cuối cùng cơm nước, dầu mỡ toàn tôi bỏ ra làm, thế mà mọi người lại quay sang khen lão đảm đang. Tức anh ách!”

Lý Quyên trợn tròn mắt: “Thảo nào! Hôm đó anh ta còn bảo với tôi là cậu mới xuống nông thôn, chân tay vụng về lóng ngóng, bảo bọn tôi thông cảm, giúp đỡ cậu nhiều hơn. Hóa ra là cáo già đội lốt thư sinh!”

---

Trên đường về, Lý Quyên và Hạ Thanh ghé qua nhà ông Vương mua hai chiếc giỏ tre, rồi tiện đường tạt vào tiệm tạp hóa.

“Oa! Bà chủ lại nhập hàng mới à?” Lý Quyên reo lên khi thấy kệ hàng đầy ắp, “Cho tôi một bình giữ nhiệt và một túi chườm nóng nhé!”

Tô Lăng lấy đồ đưa cho cô, thuận miệng tiếp thị: “Hai cô có cần giấy bạc cách nhiệt không? Mùa này dán lên tường chắn gió lùa, giữ ấm cực tốt đấy. Tôi còn cả cuộn to đùng này.”

Lý Quyên do dự nhìn Hạ Thanh.

Hạ Thanh lắc đầu ngao ngán: “Trương Tú đời nào chịu bỏ tiền ra mua chung. Châu Nghiên thì phải thắt lưng buộc bụng gửi tiền về nuôi em trai. Trương Miểu Miểu thì chắc có tiền đấy, nhưng cô ấy ngủ giường trong cùng, gió máy chả tới nơi.”

Phòng bên nam cũng chẳng khá hơn là bao.

Tuy nhiên, trước mùa đông họ đã khôn ngoan đi mua báo cũ về dán tường nên cũng đỡ lạnh phần nào.

Lý Quyên thở dài sườn sượt: “Nhưng mà lạnh thật đấy, càng ngày càng buốt giá.”

Tô Lăng thầm nghĩ: “Các cô cảm nhận chuẩn đấy, thời tiết sắp tới còn khắc nghiệt hơn nhiều!”

“Hay là bọn mình cứ mua đi? Hai giường kê sát nhau rồi quây giấy bạc lại thành một cái tổ kén, kiểu gì cũng ấm hơn. Chứ cứ thế này có khi chết cóng trước khi hết mùa đông mất.” Lý Quyên đề xuất.

Hạ Thanh cắn răng gật đầu: “Chốt! Tiền hết thì kiếm lại, chứ người ốm thì tiền thuốc còn tốn hơn. Mua giấy bạc vẫn rẻ chán so với mua chăn bông.”

Hai cô gái thống nhất xong liền mua một cuộn giấy bạc. Hạ Thanh cũng bấm bụng sắm thêm túi sưởi và bình giữ nhiệt. Sau vụ này thì ví tiền của cả hai chính thức "về mo", nhưng được cái an toàn, chả sợ ai nhòm ngó vay mượn.

Vừa bước ra cửa, họ đυ.ng mặt nhóm Trương Miểu Miểu và Tạ Lâm Phong.

Thấy đồ đạc trên tay hai cô gái, Trương Miểu Miểu tò mò hỏi han rồi cũng quyết định hùn tiền mua chung một cuộn giấy bạc với bạn. Cô định mua thêm bình giữ nhiệt thì bị Tạ Lâm Phong ngăn lại, anh giành trả tiền mua tặng cô.

Thế là Tô Lăng lại bán thêm được hai bình giữ nhiệt, hai túi chườm và một chiếc đèn pin sắt tây kiểu cũ.

Chẳng mấy chốc, cửa hàng vắng khách, nhưng bên ngoài thì tấp nập như trẩy hội. Một hàng người dài dằng dặc đang rồng rắn xếp hàng trước máy thu mua tuyết.

Ai nấy đều rón rén quan sát cái "quái vật sắt" khổng lồ. Chỉ khi cái máy phát ra tiếng "Bíp" thông báo đã ghi nhận số lượng, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Thẩm Bình An cũng lọt thỏm trong dòng người. Giỏ tuyết của cậu bé tí, cậu cứ lo máy nó "chê" ít không thèm nhận. Nhưng may quá, máy vẫn báo nhận tiền sòng phẳng khiến cậu mừng húm.

Lúc Thẩm Bình An đeo chiếc giỏ rỗng ra về, Vương Chiêu Đệ tình cờ nhìn thấy.

Cô ngẩn người. Không ngờ "ông trùm" thương trường lừng lẫy kiếp sau, giờ lại là cậu bé nhem nhuốc, khổ sở thế này. Nhưng thôi, đời ai nấy lo, việc của cô bây giờ là kiếm tiền cái đã!

---

Trong tiệm tạp hóa vắng lặng.

Tô Lăng chống cằm thở dài thườn thượt. Không điện thoại, không ngôn tình, không wifi, khách khứa thì lèo tèo. Chán như con gián!

Hoa Hoa cuộn tròn trong hộp các-tông, thè lưỡi liếʍ lông: [Thế giới đầu tiên lúc nào chả gian nan, cần chúng ta kích cầu thì kinh tế mới vận hành trơn tru được.]

Tô Lăng cúi xuống nhìn con mèo: “Khách ít quá, bao giờ mới mở khóa được quầy rau củ quả đây?”

Hoa Hoa: [Sắp rồi! Hiện tại sóng của hệ thống mới phủ được mấy làng quanh đây thôi. Đợi tiếng lành đồn xa, khách đông lên thì vùng phủ sóng sẽ mở rộng ra.]

Nghe vậy Tô Lăng cũng yên tâm phần nào. Lúc nãy nhập hàng, cô thấy nhiều món ngon lành cành đào mà hệ thống cứ báo "Chưa đủ điều kiện mở khóa" làm cô tiếc hùi hụi.

Thôi thì vạn sự khởi đầu nan, cứ phải có người đến mua thì mới có tiền mà nâng cấp chứ!

Vương Bảo Quốc và Vương Tòng Binh chia tay nhau ở ngã ba, mỗi người rẽ một hướng, lội bì bõm trong lớp tuyết dày đến tận đầu gối.

Nếu là trước đây, hai người chỉ thấy tuyết là thứ phiền toái chết người, nhưng giờ nhìn đâu cũng thấy... tiền!

Vương Bảo Quốc đi đường gần hơn, đến giữa trưa thì tới đầu làng Thạch Lâm. Nhà bố vợ nằm ngay gần đó nên hắn nhanh chóng chạy vào đập cửa.

“Ba ơi! Mẹ ơi! Mở cửa cho con!”

Trong nhà, ông Triệu đang gà gật liền mở mắt, huých tay bà vợ: “Tôi nghe như tiếng thằng Bảo Quốc?”

Điền Đại Hồng giật mình ngồi bật dậy, chưa kịp nhìn đã khóc nức nở: “Không phải là Cẩu Đản... Cẩu Đản... Ôi trời ơi, con tôi khổ quá!”

Bà vừa khóc vừa quấn chặt áo bông, lật đật chạy ra sân. Các con trai, con gái trong nhà nghe tiếng mẹ khóc cũng hoảng hốt lao ra theo.

“Bảo Quốc à, có phải Cẩu Đản nó...”

Điền Đại Hồng vừa mở cửa đã ngã quỵ xuống đất, nước mắt đυ.c ngầu lăn dài trên gò má nhăn nheo, rơi xuống nền tuyết lạnh lẽo tạo thành những vết lõm nhỏ.