Lúc này đang là phiên chợ sáng, trên trấn vô cùng náo nhiệt.
Các nông hộ gần đó gánh rau quả tươi ngon rao bán dọc đường; gà vịt nhốt trong l*иg trúc nhảy nhót, kêu cạc cạc; sạp bán đồ ăn sáng bốc hơi nghi ngút, bánh bao mới ra lò trắng trẻo mập mạp, tỏa ra mùi hương hấp dẫn.
Tạ Thừa An lấy trong tay áo ra bốn đồng tiền mua hai cái bánh bao ở sạp đồ ăn sáng, nhân tiện hỏi ông chủ: "Xin hỏi vị đại ca này, gần đây trên trấn có ai thành thân không?"
Ông chủ lắc đầu nói: "Không có, năm nay là năm thiếu Lập Xuân, kiêng kỵ nhiều. Từ đầu năm đến giờ chưa nghe nói nhà ai tổ chức hỉ sự cả. Ngươi hỏi cái này làm gì?"
Tạ Thừa An cười nói: "Ta có một người biểu tỷ gả xa ở gần đây. Ta nhớ không rõ lắm không biết có phải là trấn Thái Bình hay không, nên mới hỏi thăm thử."
"Vậy khẳng định không phải rồi." Ông chủ bận rộn làm ăn, không có thời gian nói nhiều với hắn: "Tiểu huynh đệ, ngươi đến chỗ khác hỏi thử xem."
Chờ Tạ Thừa An đi xa, Tang Mịch mới nhỏ giọng hỏi hắn: "Năm thiếu Lập Xuân là gì vậy?"
"Năm nay không có "Lập Xuân". Dân gian cho rằng năm như vậy sẽ không may mắn nên cố gắng tránh gả cưới, chuyển nhà."
Tạ Thừa An tìm một chỗ yên tĩnh ăn bánh bao. Dáng vẻ ăn uống nhã nhặn, nói chuyện cũng từ tốn không nhanh không chậm: ""Năm thiếu Lập Xuân còn gọi là năm quả phụ. Bọn họ có kiêng kỵ là chuyện rất bình thường."
Tang Mịch lo lắng nói: "Vị tân nương tử kia chỉ phương hướng không sai mà. Chẳng lẽ nàng xuất giá không phải năm nay? Vậy thì phiền toái rồi."
"Không vội, ta sẽ tìm người khác hỏi thử." Tạ Thừa An ăn xong bánh bao, dùng khăn lau sạch khóe miệng rồi mới đứng dậy: "Tân nương tử thì không ít, nhưng treo cổ tự vẫn thì không nhiều."
Tạ Thừa An tìm thấy một bà lão đang phơi nắng trong con hẻm nhỏ nên bước tới hỏi: "Thẩm ơi, ta muốn hỏi thăm người một chút. Người có từng gặp một cô nương họ Mai nào không?"
(*Thẩm: Thím.)
Hắn dựa theo miêu tả của Tang Mịch trước đó mà khoa tay múa chân nói: "Nàng đại khái cao như vầy, mặt trái xoan, lông mày thanh tú, môi có hơi dày..."
"Còn nữa, có lẽ nàng không phải người địa phương, là từ nơi khác gả đến."
Lão phụ nhân thấy Tạ Thừa An tuấn tú nên cũng vui vẻ nói chuyện với hắn. Bà tiếp lời: "Ngươi nói là tiểu tức phụ* mà Lâm Thất cưới phải không? Ta nhớ hình như nàng ta họ "Mai" thì phải. Nhưng mà, nàng ta đã chết ba năm rồi. Các ngươi là gì của nàng ta?"
(*Tiểu tức phụ: Vợ.)
Tang Mịch thầm giật mình. Chết ba năm, vậy thì cho dù có bị người ta làm hại cũng rất khó tìm được chứng cứ.
Tạ Thừa An đặt hòm sách xuống đất. Hắn kéo cái ghế bên cạnh lão phụ nhân qua rồi vén áo bào ngồi xuống, bày ra tư thế nói chuyện lâu dài: "Hẳn là nàng ta. Có người nhờ ta gửi cho nàng ta một phong thư. Nàng ta chết như thế nào vậy ạ?"
"Gửi thư?" Lão phụ nhân lẩm bẩm: "Chẳng lẽ là nhân tình của nàng ta sao?"
Tạ Thừa An và Tang Mịch đều nghe ra có gì đó không đúng.
Mai cô nương là người có trượng phu. Vì sao lão phụ nhân lại nghĩ nàng ta có tình nhân?
Tạ Thừa An vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh tiếp tục hỏi thăm: "Còn xin thẩm nói rõ, ta về cũng có cái để bàn giao."
Trên mặt lão phụ nhân không chút che giấu vẻ khinh bỉ, nói: "Cô nương kia ở thôn Ngô Sơn phía tây, có một lần đến trấn họp chợ. Lâm Thất thấy nàng ta xinh đẹp thì như mất hồn, la hét không phải nàng ta thì không cưới."
"Phụ mẫu nàng ta thấy Lâm Thất si tình lập tức đòi một khoản sính lễ lớn. Lâm Thất cũng không do dự, vừa khóc vừa làm ầm ĩ với gia đình, ép mẫu thân góa bụa của hắn bán cửa hàng, bán đất, gom đủ bạc cưới nàng ta về."