Tang Mịch như có điều suy nghĩ.
Bởi vì không thể chạm đến vật thật nên nàng không thể gỡ khăn trong tay tân nương tử xuống. Nàng chỉ có thể vòng quanh quan sát ở các góc độ khác nhau.
Khăn cũng không tính sạch sẽ. Phía trên có nước mắt, có vết bẩn. Chỗ góc dùng sợi chỉ màu đỏ thêu một chữ "Mai" nho nhỏ, bên cạnh còn có một đóa hoa mai.
Tang Mịch từ từ đáp xuống, mang manh mối mình phát hiện nói cho thư sinh.
Thư sinh lần lượt ghi nhớ ở trong lòng: "Xem ra, chúng ta phải đi trấn Thái Bình trước một chuyến."
"Nghe Tiểu Ly tỷ tỷ nói, người ở trấn trên cũng không nhiều, thành thân khẳng định càng ít." Tang Mịch mừng rỡ: "Chỉ cần hỏi thăm thân phận của nàng, là có thể biết nguyên nhân cái chết của nàng."
Hai người tạm thời đạt thành nhận thức chung, cùng nhau đi tới.
Trên đường, thư sinh chủ động nhắc tới tao ngộ của mình: "Ta họ Tạ, tên Thừa An, vốn muốn vào kinh đi thi. Trên đường ta gặp phải một đám sơn phỉ, không những tất cả vàng bạc tài bảo bị bọn chúng cướp đi, ngay cả gã sai vặt và hộ vệ đều bị chúng ra tay tàn độc. Kết quả chỉ còn lại có một rương sách thánh hiền này."
Tang Mịch cũng không biết lai lịch của mình nên giới thiệu vô cùng ngắn gọn: "Ta là Tang Mịch."
"Nghe giọng nói, ngươi là một cô nương, tuổi tác cũng không lớn, đúng không?" Trên mặt Tạ Thừa An toát ra vài phần đồng tình, muốn nói lại thôi: "Sao nhỏ như vậy lại..."
Tang Mịch lắc đầu: "Ta không biết gì hết. Nhưng ta cảm thấy làm quỷ cũng không có gì không tốt."
Có A Lam và Tiểu Ly chăm sóc, mấy ngày nay nàng rất vui vẻ.
Nhưng nếu không thể điều tra rõ oan khuất của tân nương tử kia, chỉ sợ nơi này vĩnh viễn không khôi phục được nguyên trạng. Nàng cũng sẽ không còn được gặp lại hai người họ.
Tang Mịch và Tạ Thừa An dọc theo đường đến đi ra khỏi rừng rậm.
Lúc đi ngang qua Thất Tinh Cương thì phát hiện nơi đó vẫn yên tĩnh như cũ. Tuy rằng đã có chuẩn bị, nhưng nàng vẫn khó nén được sự mất mát.
Đường đêm không dễ đi. Tạ Thừa An chuẩn bị nghỉ ngơi một đêm trong căn phòng tồi tàn trên sườn núi.
Tang Mịch dập tắt ý định ăn Tạ Thừa An. Nàng coi hắn là khách, nhiệt tình nói cho hắn biết nơi nào có thể lấy nước, rơm rạ ở nơi nào dày hơn một chút, thích hợp ngủ hơn.
Tạ Thừa An ăn một chút lương khô. Hắn không vội nghỉ ngơi, mà là giơ cao cây châm lửa, đi vòng quanh phòng một vòng.
Mãi đến khi hắn chìm vào giấc ngủ Tang Mịch mới hiểu được. Hắn vẫn chưa hoàn toàn dỡ bỏ phòng bị, lo lắng nàng và Tiểu Ly nội ứng ngoại hợp, bố trí cạm bẫy ở xung quanh căn nhà rách.
Tang Mịch bĩu môi, thầm than hắn đa nghi.
Quỷ không cần đi ngủ.
Nàng nằm trên bệ cửa sổ đổ nát ngẩng đầu nhìn ra ngoài, phát hiện ánh trăng tròn và đỏ hơn lúc nàng mới xuất hiện ở đây.
Quả thực là đỏ như áo cưới trên người tân nương tử.
Sáng sớm ngày hôm sau. Tang Mịch và Tạ Thừa An sóng vai đi về phía đông.
Các nàng đi ngang qua một vùng hoang dã rộng lớn, qua một cây cầu nhỏ rồi tiến vào trấn Thái Bình.
Tang Mịch sợ ánh sáng, đã sớm trốn vào trong hòm sách của Tạ Thừa An.
Hắn không nói dối. Trong hòm sách có mười mấy quyển sách, một bộ bút nghiên giấy mực, một túi lương khô và một túi bạc vụn nhỏ. Ngoài ra không còn vật gì khác.
Tang Mịch co người lại thành một cục nho nhỏ, chỉ lộ ra hai con mắt. Nàng nhìn ra ngoài xuyên qua khe hở của hòm sách.