Tang Mịch không thể thừa nhận mình tính toán ăn tim hắn, quẫn bách nói: "Ngươi đừng hiểu lầm. Ta không có ác ý, chỉ là cảm thấy tò mò đối với ngươi. Ta là một tàn hồn sắp tiêu tán, không có bản lãnh bày ra thủ thuật che mắt gì, cũng không quen vị cô nương này."
Nàng lại ngẩng đầu lên, nhìn xác nữ treo trên cây: "Kỳ lạ, mấy ngày nay ta đi qua đi lại dưới tàng cây đến bốn năm lần. Đây là lần đầu tiên đυ.ng phải nàng."
Thư sinh nhìn chằm chằm bóng người mỏng manh trong chốc lát, giống như đã tin tưởng lời nói của Tang Mịch: "Xem ra, là vị cô nương này cố ý dẫn chúng ta tới nơi này. Nhưng ngươi thân là quỷ hồn, vậy mà cũng không biết phương pháp phá giải sao?"
Tang Mịch nói đúng sự thật: "Ta đã nói ta là tàn hồn, không có pháp lực gì. Với lại ta vừa mới chết không lâu. Đối với mấy chuyện quỷ quái này ta biết không nhiều hơn ngươi bao nhiêu đâu."
Thư sinh trầm ngâm một lát, nói: "Ta vốn không tin chuyện thần quái. Nhưng hôm nay lại không thể không tin. Vị cô nương thắt cổ này khóc thê thảm như vậy, nhưng lại không động thủ với chúng ta. Chắc là nàng có oan khuất gì, hy vọng chúng ta giúp nàng giải tội."
Tang Mịch đồng ý với phân tích của thư sinh, lấy hết dũng khí nói: "Ta đi lên xem trên người nàng có manh mối hay không."
"Cũng được." Thư sinh gật đầu đồng ý, thái độ ôn hòa lại săn sóc: "Cẩn thận một chút, đừng đến quá gần."
Mũi chân Tang Mịch điểm một cái, liền nhẹ nhàng bay lên.
Nàng sợ nữ quỷ bỗng nhiên gây khó dễ, nên vừa mới bắt đầu chỉ dám dán sát vào thân cây, ở xa xa quan sát đối phương. Mãi đến khi xác định nữ quỷ không có động tác gì khác, nàng mới di chuyển từng bước nhỏ về phía trước dọc theo cành cây treo sợi dây thừng kia.
Nói chính xác, nữ quỷ mặc áo cưới đỏ mới tinh.
Nàng là tân nương tử.
Vải của áo cưới không tính là lộng lẫy, chỉ có thể diện hơn một chút so với xiêm y trên những thi thể ở bãi tha ma kia. Nó hơn ở chỗ đường may tinh tế, trên áo thêu hồ điệp sống động như thật cùng các loại hoa cỏ. Mép váy có viền hoa dày đặc, vừa nhìn là biết lúc cắt may tốn rất nhiều tâm tư.
Tân nương tử nhắm chặt mắt. Trên mặt vốn dĩ bôi son phấn thật dày, bây giờ bị nước mắt cọ rửa loang lổ, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp.
Vết hằn trên cổ nàng ta rất sâu, sâu giống như là có ba bốn nam nhân cường tráng treo phía dưới. Cổ nàng ta lại mảnh, dây thừng siết chặt hằn vào một nửa. Xương cổ vặn vẹo thành đường cong khϊếp người, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể đứt gãy.
Lúc này, Tang Mịch cách nữ quỷ không đến một thước.
Nàng lơ lửng giữa không trung, giống như đang mặt đối mặt nói chuyện với nữ quỷ. Nhìn vết tích đáng sợ, nghe tiếng khóc càng ngày càng ai oán, trong lòng nàng rét run từng đợt.
Thư sinh vẫn luôn ngẩng đầu chú ý tới động tĩnh của các nàng, không buông tha bất kỳ một chỗ dị thường nào.
Đúng lúc gặp một trận gió lạnh thổi qua, hắn mượn ánh lửa trong tay, nhìn thấy giữa váy áo màu đỏ chót đang tung bay hiện lên một vệt màu trắng. Con ngươi hơi co lại, hắn cao giọng nói: "Mau nhìn xem trong tay nàng có cái gì."
Tang Mịch lấy lại tinh thần, bay thấp xuống nhìn về phía hai tay tân nương tử.
Da thịt trên tay nàng ta cũng không mịn màng. Đầu ngón tay còn có vết chai mỏng, tựa hồ thường xuyên làm việc nặng.
Tay trái của nàng ta nắm chặt một cái khăn màu trắng. Tay phải giống như chân gà mất tự nhiên cuộn lại, ngón trỏ chỉ về phía đông nam.
Đó là hướng trấn Thái Bình.