Tang Mịch sợ ánh sáng. Nàng cẩn thận nấp vào bóng cây, dần dần cảm thấy có gì đó không đúng.
Họ lại bước vào màn sương trắng sữa.
Phía sau màn sương vẫn là khu rừng đen kịt đó.
Quỷ đả tường?
Thư sinh dừng lại, cảnh giác quan sát xung quanh.
Tang Mịch không hề hoảng sợ còn tò mò nhìn ngó.
Nàng đã là quỷ rồi cần gì phải sợ quỷ nữa?
Hơn nữa, trước khi khôi phục hồn phách, nàng cũng không định rời khỏi nơi này.
Nhưng mà, đây là một cơ hội tốt.
Nếu thư sinh bị kẹt chết ở đây thì khi hắn hấp hối, nàng sẽ gọi Tiểu Ly đến cùng nhau ăn tim hắn. Có lẽ sẽ có ích cho nàng.
Tang Mịch nghĩ vậy bèn có chút nóng lòng muốn thử.
Thư sinh lại đi theo đường cũ một lần nữa.
Không ngoài dự đoán, hắn lại quay về chỗ cũ.
Hắn cau mày, lấy từ trong chiếc hòm sách sau lưng ra một túi lương khô. Hắn bẻ bánh thành từng miếng nhỏ, vừa đi vừa đánh dấu.
Vô dụng.
Hắn đi từ sáng sớm đến hoàng hôn. Nhìn những mẩu bánh lại xuất hiện trước mặt, hắn cau mày.
Nhân lúc hắn đi lòng vòng, Tang Mịch cũng đi dạo xung quanh một lượt. Giờ quay lại bên cạnh hắn, nàng bắt đầu thấy bất an.
Nàng không tìm thấy A Lam và Tiểu Ly, không thấy một con quạ hay con kền kền nào, cũng không thấy bất kỳ một sinh linh nào.
Nàng và thư sinh như lạc vào một thế giới khác.
Trời càng lúc càng tối. Tang Mịch không cần phải tránh ánh sáng nữa.
Thư sinh nghỉ chân ở bìa rừng. Hắn đốt cây châm lửa rồi tiếp tục đi về phía bắc.
Lần này, hắn đi rất chậm, vừa đi vừa quan sát, lắng nghe động tĩnh xung quanh.
Tang Mịch cũng chăm chú như hắn.
Không có gì bất thường.
Họ lại đi ra khỏi rừng, nhìn thấy cây hòe cổ thụ.
Không biết có phải ảo giác của Tang Mịch hay không. Nàng cảm thấy cây hòe như to lớn hơn. Những tán lá xanh rậm rạp chụm lại, như mực đen chảy trong đêm tối. Lớp vỏ xù xì nứt nẻ như da người già.
Thư sinh đã kiệt sức. Hắn đặt hòm sách xuống, ngồi dưới gốc cây thở dốc.
Tuy Tang Mịch không thấy mệt nhưng lại rất nhớ A Lam và Tiểu Ly. Nàng sốt ruột cứ lượn quanh cây hòe.
Đột nhiên, nàng nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào.
Tiếng khóc đó phát ra từ trên đỉnh đầu.
Tang Mịch ngẩng đầu nhìn lên trên, phát hiện giữa cành lá rậm rạp treo một nữ nhân mặc áo đỏ.
Không, là nữ quỷ.
Nàng ta đau lòng nức nở, váy đỏ bị gió đêm thổi tung bay. Giày thêu dưới chân theo tiếng khóc run lên, giống như một giây sau sẽ rơi xuống trước mặt các nàng.
Tang Mịch hoảng hồn giật mình.
Nàng thu hồi lời nói trước đó. Có đôi khi, quỷ cũng sợ quỷ.
Nhất là loại lệ quỷ vừa nhìn đã biết có rất nhiều oán khí này.
Thư sinh ngồi sau Tang Mịch đột nhiên mở miệng: "Ngươi có quen nàng không?"
Tang Mịch lại giật mình, khó có thể tin quay đầu nhìn về phía hắn: "Ngươi thấy được ta?"
Thư sinh gật đầu. Cùng lúc đó, hắn cầm cây châm lửa trong tay tới gần hơn một chút, tựa hồ là đang phòng bị nàng: "Ta biết ngươi và con hồ ly kia là cùng một bọn, cũng biết ngươi vẫn luôn đi theo ta. Như vậy, ngươi có quen vị..."
Hắn dừng lại, cân nhắc dùng từ rồi tiếp tục nói: "Ngươi có quen vị cô nương thắt cổ này không? Hôm nay ta đi mãi mà cứ vòng quanh chỗ này. Có phải ngươi đã bày ra thủ thuật che mắt không?"