Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tang Mịch

Chương 5: Tàn Hồn (5)

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Công... Công tử cứ nói đùa. Ở đây làm gì có hồ ly. Ta gả cho gã thợ săn, chẳng lẽ ta lại không biết?" Tiểu Ly liếc thấy sương mù lượn lờ trong bụi cỏ, biết Tang Mịch đang trốn gần đó thì cảm thấy rất mất mặt.

Nàng ta bực bội đứng dậy, nhìn chằm chằm vào mắt thư sinh: "Công tử, rốt cuộc ngươi có cõng ta hay không? Nếu không thì nói thẳng, đừng vòng vo tam quốc làm mất thời gian của nhau."

Thư sinh cẩn thận lùi lại một bước. Hắn chỉ vào vạt váy Tiểu Ly, giọng vẫn bình thản: "Cô nương, đuôi của cô nương lộ ra rồi."

Tiểu Ly ngẩn người, cúi đầu nhìn. Quả nhiên nàng ta thấy hai cái đuôi lông xù ló ra từ dưới váy đang vô thức đung đưa.

Nàng ta lại bị hắn chọc tức đến mức phạm sai lầm nghiêm trọng như vậy.

Tiểu Ly mất hết mặt mũi lập tức hiện nguyên hình hồ ly.

Nàng ta đè thấp chân trước, gầm gừ với thư sinh một tiếng rồi co cẳng bỏ chạy.

Tang Mịch: "..."

Nàng không biết nên đuổi theo Tiểu Ly đang tức giận, an ủi nàng ta, hay là nên đi theo thư sinh tìm cơ hội ra tay.

Đang do dự thì thư sinh bước nhanh hơn. Hắn vòng qua Thất Tinh Cương, đi về phía bắc.

Tang Mịch suy nghĩ một chút rồi bay ra khỏi bụi cỏ, lặng lẽ đuổi theo hắn.

Tang Mịch vừa "đi" vừa nghĩ, cảm thấy sự xuất hiện của thư sinh có chút kỳ lạ.

Khí chất của hắn giống như một vị công tử quý tộc. Y phục và trang sức trên người cũng không tầm thường, chắc hẳn xuất thân không tệ.

Nhưng tại sao hắn lại một mình đi đến đây? Tại sao không có xe ngựa, không có thư đồng hay hộ vệ đi theo?

Là gặp chuyện gì trên đường sao?

Tang Mịch mải suy nghĩ nên không để ý. Nàng và thư sinh đã bước vào một màn sương mù trắng sữa.

Màn sương còn dày đặc hơn cả thân thể nàng, ẩm ướt và lạnh lẽo.

Nàng đi xuyên qua màn sương, nhìn thấy một mảng lớn rừng rậm đen thui thì biết rằng cửa thành đã gần.

Tang Mịch khá quen thuộc vùng đất hoang vu này. Nàng biết rõ bốn con đường thông ra bốn hướng đông tây nam bắc. Phía bắc đến phủ* Trấn An, phía nam đến phủ Giao Châu, phía tây là thôn Ngô Sơn, phía đông là trấn Thái Bình.

(*Phủ: Đơn vị hành chính thời cổ đại, thấp hơn tỉnh bây giờ. Nó thường gồm nhiều huyện, quận. Quan đứng đầu gọi là quan tri phủ.)

Đi hết con đường nhỏ trong rừng, qua một cây hòe cổ thụ rồi đi thêm một khắc nữa là đến cửa thành.

Con đường này nàng đã đi qua bốn năm lần, còn từng đứng ở cửa thành tò mò nhìn vào bên trong nhưng không dám tùy tiện vào.

Nhưng mà lần này Tang Mịch và thư sinh đi trong rừng nửa ngày trời mới đến cây hòe.

Họ lại tiếp tục đi, đi mãi cho đến khi đêm xuống. Mặt trời đã le lói qua những đám mây dày mà vẫn chưa thấy cửa thành đâu.
« Chương TrướcChương Tiếp »