Chương 4: Tàn Hồn (4)

Nàng chần chừ một lát rồi đuổi theo Tiểu Ly.

Tiểu Ly nhào tới trước mặt thư sinh. Nàng ta giả vờ kiệt sức, mềm nhũn ngã xuống chân hắn rồi lấy tay áo che mặt khóc lóc: "Phụ mẫu tiểu nữ mất sớm. Tiểu nữ không nơi nương tựa, định lên kinh thành nương nhờ người thân. Nào ngờ lại bị bọn buôn người bắt cóc đến đây bán cho gã thợ săn làm vợ, bất hạnh mất đi trong sạch."

"Tiểu nữ tử bị nhà chồng hành hạ, vất vả lắm mới trốn thoát. Xin công tử cứu mạng, tiểu nữ nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp ân cứu mạng của công tử!"

Nàng ta vừa nói vừa khóc, vẻ mặt thảm thiết ai oán. Mái tóc như mây buông xõa bên tai. Y phục mỏng manh nửa kín nửa hở, chiếc yếm đỏ thấp thoáng ẩn hiện.

Thư sinh cúi đầu nhìn Tiểu Ly, rồi lại ngước mắt nhìn quanh.

Có lẽ vì có tật giật mình nên Tang Mịch cảm thấy ánh mắt hắn dừng trên người mình một lúc.

Nàng bất an dịch bước, lẩn vào bụi cỏ rậm rạp.

"Cô nương mau đứng dậy." Giọng nói của thư sinh ôn hòa lịch sự đúng như vẻ ngoài: "Ta cũng đang định vào thành, vậy sẵn tiện sẽ đưa cô nương đến quan phủ báo án."

Tiểu Ly lau nước mắt, chỉ vào chân mình nói: "Nhưng khi chạy trốn ta đã bị trật chân, không đi được nữa..."

Nàng ta chỉ vào căn nhà đổ nát trên sườn núi: "Hình như bên kia có chỗ nghỉ chân. Công tử có thể cõng ta lên đó ngồi một lát được không?"

Tiểu Ly đạo hạnh chưa cao, mới tu luyện được hai cái đuôi. Thư sinh lại nhiều dương khí. Nàng ta không dám mạnh tay nên chỉ có thể dùng mưu.

Cái gọi là dùng mưu chính là dẫn hắn đến nơi âm khí nặng, dụ hắn giao hoan với mình.

Khi dương tinh tiết ra cũng là lúc nam nhân mất cảnh giác nhất. Lúc đó nàng ta có thể dùng móng vuốt xé toạc l*иg ngực ấm áp, moi tim gan thơm ngon mời Tang Mịch cùng thưởng thức.

Tiểu Ly dựa vào chiêu này bách chiến bách thắng. Nàng ta cảm thấy thư sinh sẽ không thể nào thoát được.

Nhưng mà, hắn vẫn chưa chịu ra tay giúp đỡ.

"Cô nương." Thư sinh khẽ hít mũi, nhíu mày: "Cô nương có ngửi thấy mùi thối gì không?"

Vẻ mặt Tiểu Ly cứng đờ: "Mùi... Mùi thối gì? Ta không ngửi thấy."

"Lúc có lúc không, mùi rất nồng, như mùi hôi nách ấy." Thư sinh lại hít mũi, nhìn sườn núi thấp bé với vẻ không chắc chắn: "Gần đây có nhiều hồ ly lắm sao?"

Tiểu Ly tức đến méo mặt, nghiến răng ken két.

Mùi hôi nách cái gì? Đó là hương thơm cơ thể cao quý của Hồ tộc bọn ta!

Hơn nữa, ngày nào nàng ta cũng xức phấn thơm để che giấu mùi đặc trưng đó. Tại sao hắn vẫn ngửi thấy được?