Chương 3: Tàn Hồn (3)

Tiểu Ly hóa thành hình người, tay cầm khăn lụa mỏng lặng lẽ đi vòng ra sau lưng Tang Mịch nói: “Linh lực của Tang Mịch muội muội quá mỏng manh. Những môn pháp ngươi tu luyện đối với muội ấy quá khó.”

Nàng ta chỉ điểm Tang Mịch: “Theo ta, cách nhanh nhất là ăn tim nam nhân.”

Tang Mịch mở to mắt kinh ngạc. Nếu hai hốc đen bị sương trắng bao phủ có thể gọi là “mắt”.

“Ăn... Ăn tim người?” Lúc này nàng mới để ý thấy khóe miệng Tiểu Ly dính máu tươi.

“Đương nhiên, ăn càng nhiều, pháp lực càng mạnh.” Giọng Tiểu Ly vô cùng chắc chắn. Khuôn mặt lúc thì như thiếu nữ ngây thơ, lúc thì như phụ nhân* quyến rũ. Thân hình thướt tha ẩn hiện dưới lớp sa mỏng, vô cùng mê hoặc.

(*Phụ nhân: Phụ nữ đã có chồng.)

Nàng ta ghé sát tai Tang Mịch, giọng nói ngọt ngào mà tà ác: “Muội biết không? Tim của nam nhân càng đẹp, càng trẻ thì càng ngon. Cầm trong tay còn đập thình thịch, ăn vừa mềm vừa ngọt...”

Nói đến đây, nước miếng nàng ta như sắp chảy ra. Nàng ta lau khóe miệng rồi mới nói tiếp: “Tim của lão già thì dở lắm, không gầy như que củi, thì lại béo ngậy. Không đến đường cùng thì ta chẳng thèm đυ.ng đến.”

Tang Mịch vô cùng tin tưởng Tiểu Ly.

Hơn nữa, nàng rất muốn sống.

Nhưng “ăn tim người” có phải quá tàn nhẫn không?

Dường như Tiểu Ly nhìn thấu suy nghĩ của Tang Mịch nên an ủi nàng: “Ta chỉ ăn tim của những kẻ háo sắc thôi. Bọn chúng đáng chết. Ta làm vậy là thay trời hành đạo.”

Nghe cũng có lý.

“... Được, ta thử xem.” Tang Mịch gật đầu mạnh mẽ: “Xin Tiểu Ly tỷ tỷ chỉ dạy.”

Tiểu Ly là một hồ yêu tốt bụng.

Nàng ta không những tận tình chỉ dạy, mà còn nghĩ đến tình trạng thân thể hạn chế của Tang Mịch. Nàng ta định tự tay bắt một con mồi tươi sống, moi tim đang đập thình thịch ra rồi đút cho Tang Mịch ăn.

Đêm nay ánh trăng tối tăm, sơn dã mịt mù.

Tiểu Ly dẫn Tang Mịch kiên nhẫn chờ đợi trên Thất Tinh Cương đến nửa đêm thì thấy từ xa có một thư sinh áo xanh đeo hòm đựng sách đi tới.

Tang Mịch chăm chú nhìn. Nàng phát hiện thư sinh kia quả thực tuấn tú.

Hắn không khúm núm như đám thư sinh nghèo kiết xác, cũng chẳng ngạo mạn khinh bạc như đám công tử bột. Mái tóc đen được giữ gọn gàng bằng ngọc quan trên đỉnh đầu. Đôi mắt trong sáng, dung mạo tuấn mỹ, quần áo sạch sẽ, dáng đi thong dong. Hắn tựa như một vị quân tử khiêm nhường chính trực.

"Lang quân tuấn tú thế này, hương vị chắc chắn tuyệt vời." Tiểu Ly khó giấu vẻ mừng rỡ, vỗ vai Tang Mịch cười nói: "Tang Mịch muội muội. Đêm nay muội có lộc ăn rồi."

Vừa dứt lời, nàng ta lập tức biến thành một phụ nhân trẻ đẹp, đầu tóc rối bời, vạt áo buông lơi. Nàng ta lảo đảo chạy từ trên sườn núi xuống, miệng kêu: "Công tử cứu mạng!"

Tang Mịch há hốc mồm.