Chương 20: Tân nương tử (15)

Tú bà được Tạ Thừa An dỗ dành, cười nói: "Ngài nói Quách Chí Kiệt Quách công tử phải không. Hắn đã lâu không đến rồi!"

Bà ta quay đầu nhìn lên lầu, chỉ vào một nữ tử trẻ tuổi mặc áo trắng, váy hồng đào nói: "Hạnh Nhi nhà chúng ta trước kia cùng hắn mặn nồng lắm. Nàng được hắn bao hơn nửa năm, kiêu ngạo đến mắng cũng không được, đánh cũng không xong. Khi đó các cô nương đều tưởng hắn muốn chuộc thân cho Hạnh Nhi! Vậy mà, hắn nói không đến là không đến. Làm Hạnh Nhi tức đến sinh bệnh, giờ nhắc cũng không thể nhắc!"

Vẻ mặt không biết là đồng cảm với Hạnh Nhi, hay đang hả hê. Bà ta chậc chậc hai tiếng, thở dài: "Đám nam nhân các người này..."

Tạ Thừa An lấy một mảnh bạc vụn từ trong túi đưa cho tú bà: "Hạnh Nhi quả nhiên xinh đẹp, xứng đáng là người Quách huynh từng bao. Phiền bà chủ sắp xếp cho ta một gian, mời nàng ấy đến hát cho ta nghe vài khúc."

Tú bà thấy tiền sáng mắt, cười nói: "Được được, ta đi sắp xếp ngay!"

Tạ Thừa An dẫn Tang Mịch vào một gian phòng ở tầng một.

Chốc lát, Hạnh Nhi ôm tỳ bà thong thả mà đến. Thấy hắn tuấn tú, nàng ta cũng có chút ân cần.

Nàng ta nghiêng người ngồi xuống bên cạnh, dịu dàng hỏi: "Công tử muốn nghe khúc gì?"

Tang Mịch từ lưng Tạ Thừa An bay xuống, ngồi phía bên kia, tò mò xem hắn định dò hỏi thế nào.

Không ngờ, Tạ Thừa An đi thẳng vào vấn đề: "Hạnh Nhi cô nương, ta muốn hỏi cô nương vài chuyện về Quách Chí Kiệt."

Hạnh Nhi biến sắc, lạnh lùng nói: "Vậy ngươi hỏi nhầm người rồi. Ta hận hắn đến chết, hận không thể một đao gϊếŧ hắn!"

Tạ Thừa An nói: "Trùng hợp, ta và Quách Chí Kiệt có thù. Nếu cô nương nói cho ta biết những gì cô nương biết, ta có thể giúp cô nương trả thù."

"... Thật sao?" Hạnh Nhi ngỡ ngàng nhìn hắn: "Ngươi thật sự có thù với hắn?"

"Hắn lừa ta một số tiền lớn." Tạ Thừa An nói rất nghiêm túc: "Hai năm nay ta âm thầm thu thập chứng cứ bất lợi cho hắn. Chỉ cần cô nương giúp ta, nói không chừng chúng ta có thể đưa hắn vào lao."

Hạnh Nhi bị Tạ Thừa An thuyết phục, do dự một chút, nói: "Ngươi muốn biết gì?"

"Nghe nói trước kia Quách Chí Kiệt là khách quen của Bảo Nguyệt Lâu, còn bao cô nương hơn nửa năm. Vì sao kể từ ba năm trước hắn đột nhiên không đến nữa?" Tạ Thừa An hỏi thẳng: "Khi đó đã xảy ra chuyện gì?"

Hạnh Nhi cắn môi, nói: "Trước kia hắn là kẻ háo sắc, ba ngày đã có hai ngày ở chỗ ta. Hắn luôn miệng nói muốn chuộc thân cho ta, cưới ta về làm chính thất."

"Thế nhưng, bỗng một ngày hắn bất lực không lên được. Ta tìm mọi cách giúp hắn, còn tìm nhiều phương thuốc lén sắc cho hắn uống, nhưng cũng không có chút tiến triển."

"Ta nói với hắn, ta không để ý chuyện này. Chỉ cần hắn chuộc ta ra, ta nguyện cả đời thủ tiết."

Mắt nàng ta rưng rưng: "Nhưng hắn không tin ta, hoặc có lẽ hắn chưa từng nghĩ đến chuyện cưới ta. Tóm lại, hắn không đến nữa, cũng chẳng để lại một lời cho ta."

Tang Mịch nghe đến đây thì bừng tỉnh.

Thì ra, đây mới là nguyên nhân thật sự của "lãng tử quay đầu".

Tạ Thừa An hỏi tiếp: "Hạnh Nhi cô nương, cô nương còn nhớ rõ thời gian cụ thể Quách Chí Kiệt bị bất lực không? Là mùa xuân hay mùa hè? Mùa thu hay mùa đông?"

Mai Nguyệt xảy ra chuyện vào mùa xuân ba năm trước. Hắn muốn biết hai chuyện này có liên quan gì đến nhau không.

Hạnh Nhi suy nghĩ một lát, quả quyết nói: "Là mùa xuân."

Tạ Thừa An có chút kỳ quái: "Sao cô nương sao lại nhớ rõ ràng như vậy?"

Hạnh Nhi nói: "Vì mấy ngày đó, trong trấn vừa có án mạng. Có tân nương tử treo cổ tự vẫn. Quan sai hỏi thăm khắp nơi. Tỷ muội trong lâu chúng ta đều bàn tán chuyện này, nên ta ấn tượng rất sâu."