Chương 19: Tân nương tử (14)

Trước kia Quách Chí Kiệt là tên phá gia chi tử khét tiếng trong vùng. Hắn ta ăn chơi trác táng, cờ bạc rượu chè gái gú, thường xuyên lui tới chốn tầm hoa vấn liễu, còn có quan hệ mờ ám với không ít cô nương thiếu phụ. Chưa được mấy năm hắn ta đã tiêu tán gần hết gia sản.

Nhưng mà, ba năm trước, không biết vì sao hắn ta bỗng nhiên thay đổi tính nết. Hắn ta không những không gần nữ sắc, mà còn cùng Lâm Thất làm ăn đàng hoàng.

Một ông lão xách l*иg chim dạo phố nói xong chuyện cũ thì cảm khái: "Đây gọi là "lãng tử quay đầu quý hơn vàng" đấy."

Tạ Thừa An cảm ơn ông lão rồi bước vào quán trà đối diện.

Hắn tìm một góc khuất, gọi một ấm trà xanh. Hắn vừa uống trà vừa nói với hòm sách của mình: "Tang Mịch cô nương, sao giờ ngươi lại yên lặng thế này?"

Tang Mịch từ khe hở ló ra hai "con mắt", ủ rũ nói: "Ta đang suy nghĩ."

Tạ Thừa An hỏi: "Suy nghĩ gì?"

Tang Mịch nói: "Ta đang nghĩ... Tại sao nam nhân dù phong lưu, bất lương, chỉ cần hoàn lương, thì lại được nhiều người khen ngợi như vậy? Tại sao không ai dùng khăn tay để kiểm tra sự trong sạch của hắn?"

"Mà nữ tử chỉ cần lỡ bước. Không, dù như Mai Nguyệt, chỉ mang tiếng mất trinh đã phải chịu bêu danh, không nhà để về, không nơi nương tựa. Ngay cả người nhà cũng không đứng về phía nàng."

"Tạ Thừa An, ngươi nói đây là đạo lý gì?"

Tạ Thừa An bị Tang Mịch hỏi, trong lòng chấn động.

Vẻ mặt hắn có chút bất đắc dĩ, nói: "Ngươi nói đúng. Thế đạo quả thật bất công với nữ tử. Nhưng đây là lễ pháp mà mọi người phải tuân theo. Nó trải qua ngàn năm, đã không thể lay chuyển."

"Trứng không thể chọi lại đá. Chúng ta sống trong đó, nếu không thể thay đổi thì chỉ có thể chấp nhận."

Tang Mịch nghe nửa hiểu nửa không. Nàng lắc đầu, đổi chủ đề: "Ngươi mệt rồi sao? Hay đang đợi ai? Tiếp theo định đi đâu?"

"Ta đang đợi trời tối." Tạ Thừa An thì thầm: "Trời tối, chúng ta đến hoa lâu mà Quách Chí Kiệt thường lui tới xem vận may."

Hoa lâu?

Tang Mịch chớp mắt, trở nên hưng phấn.

Nghe Tiểu Ly tỷ tỷ nói, trong hoa lâu có rất nhiều tỷ tỷ xinh đẹp, cũng có rất nhiều nam nhân xấu. Trước kia nàng ta từng nổi hứng ở đó mấy ngày. Ngày nào cũng ăn no căng bụng, đi không nổi.

Chờ trời tối hẳn, Tạ Thừa An gửi hòm sách lại quán trà rồi dẫn Tang Mịch đi đến phố hoa.

Ven đường treo đầy đèn l*иg đỏ. Trên lầu vẳng xuống tiếng đàn sáo du dương. Các cô nương trang điểm lòe loẹt đứng trước cửa mời khách, giọng nói ngọt ngào, hương thơm ngào ngạt.

Thấy Tạ Thừa An dung mạo tuấn tú, y phục sang trọng. Các nàng mắt sáng rực, như bướm vây quanh, miệng nũng nịu gọi "công tử" "thiếu gia". Kẻ kéo đai lưng, người níu tay áo, ra sức lôi hắn vào trong.

Tang Mịch bất ngờ bị các cô nương xô đẩy tan thành từng làn sương mỏng xoay vài vòng trên không, rồi mới tụ lại thành hình người.

Nàng sợ lạc mất Tạ Thừa An, vội vàng bám lên lưng hắn, nhỏ giọng nói: "Các nàng thật nhiệt tình..."

Tạ Thừa An giữa vòng vây vẫn giữ phong độ công tử. Hắn chắp tay khách sáo mà xa cách với các cô nương, từ chối ý tốt của họ. Hắn tìm đến thanh lâu trang trí lộng lẫy, bề ngoài khí phái nhất rồi bước vào trong.

Tang Mịch ngẩng đầu nhìn.

Bảo Nguyệt Lâu.

Cái tên thật tao nhã.

Tú bà cài trâm hoa đỏ ra đón. Sau khi nhanh chóng đánh giá Tạ Thừa An, bà ta lập tức coi hắn là khách quý, tươi cười nói: "Công tử trông lạ mặt quá, là lần đầu đến Bảo Nguyệt Lâu chúng ta phải không? Ngài muốn nghe khúc hay muốn qua đêm? Thích cô nương kiểu nào?"

Nụ cười của Tạ Thừa An có chút e lệ, nhưng lời nói dối lại tuôn ra như nước: "Ta theo phụ thân buôn bán ngang qua đây có kết giao với một vị huynh đệ họ Quách. Quách huynh nói trước kia hắn là khách quen ở đây. Ở trấn Thái Bình, Bảo Nguyệt Lâu xưng thứ hai thì không ai dám xưng thứ nhất, còn nói bà chủ rất biết chiều khách, bảo ta đến mở mang tầm mắt."