Chương 17: Tân nương tử (12)

"Hai bên náo loạn ở quan phủ mấy tháng. Thi thể Mai Nguyệt đều thối mà cũng không có ai liệm. Mấy tỷ muội chúng ta thật sự nhìn không được mới gom góp chút bạc, mua quan tài mỏng, chôn nàng ở trên sườn núi gần cây hòe lớn."

Tạ Thừa An hỏi: "Tại sao lại chôn ở đó?"

Phụ nhân nói: "Lâm Thất không cho Mai Nguyệt vào mộ tổ nhà hắn. Mai gia cũng không chịu đón nữ nhi gả ra ngoài về. Chúng ta cũng không thể ném nàng lên bãi tha ma chứ?"

"Hơn nữa, trước khi đính hôn, Mai Nguyệt từng nói muốn đến phủ Trấn An xem thử. Nàng nghe nói trong thành có rất nhiều nơi tuyển nữ công, tiền công không thấp, so với ở nông thôn trồng trọt còn tốt hơn nhiều. Nhưng phụ mẫu nàng không cho nàng đi ra ngoài."

"Chúng ta nghĩ, sườn núi bên kia cao, vừa vặn có thể nhìn thấy cửa thành. Nàng dưới suối vàng có biết hẳn là sẽ thích."

Tạ Thừa An nói lời cảm tạ với phụ nhân, theo chỉ dẫn của nàng ta đi lên con đường mấp mô. Trải qua mấy chục hộ gia đình, xa xa nhìn thấy một tòa nhà hai tầng dùng gạch đỏ xây lên.

Gần đó đều là nhà trệt rách nát. Tòa nhà nhỏ kia dưới sự phụ trợ của xung quanh trở nên hết sức dễ thấy.

Tang Mịch nằm trong hòm sách, ánh mắt nhìn chằm chằm vào từng viên gạch đỏ, châm chọc nói: "Khó trách phụ mẫu Mai Nguyệt nhẫn tâm như vậy, ngay cả cửa cũng không cho vào đã đuổi nàng ra ngoài. Bọn họ không muốn trả sính lễ! Nói không chừng Mai Nguyệt còn chưa xuất giá, bọn họ đã thu xếp xây nhà mới rồi!"

Đó nào phải gạch, rõ ràng là xương máu của Mai Nguyệt.

Bọn họ yên tâm thoải mái ở trong nhà do xương máu của nữ nhi xây thành, còn oán giận nàng không biết kiềm chế, vô duyên vô cớ đưa cho Lâm Thất một cái chuôi, làm hại bọn họ mất hết thể diện, mất đi một con rể tốt vốn có thể cho mình nghiền ép cả đời.

Tạ Thừa An đang muốn nói chuyện thì thấy cửa lớn Mai gia bị người từ bên trong đẩy ra. Hắn vội vàng vọt đến trong ngõ nhỏ bên cạnh.

Không bao lâu, một nam nhân trẻ tuổi khuôn mặt ngăm đen đi ra.

Mặt mày của hắn và Mai Nguyệt giống nhau tới bốn năm phần. Hẳn là đệ đệ của Mai Nguyệt.

Nam nhân trẻ tuổi lên xe lừa, hét to với phía sau một tiếng.

Tiểu tức phụ* khuôn mặt xinh đẹp ôm hai đứa bé trai khỏe mạnh như nghé con, vui vẻ leo lên xe lừa. Họ thương lượng với nam nhân vào thành mua đồ ăn gì, còn muốn mua thêm vài thước vải hoa, trở về may quần áo mới mặc.

(*Tiểu tức phụ: Vợ.)

Một đôi vợ chồng trung niên đi theo ra, từ ái dặn dò bọn họ trên đường cẩn thận một chút, chăm sóc tốt cháu trai bảo bối của mình.

Người không biết nội tình thấy một màn như vậy, ai không khen một câu phụ từ tử hiếu, hạnh phúc viên mãn?

Tang Mịch càng thêm tức giận, nói: "Còn có một phần sính lễ cho đệ đệ nàng được hời nữa chứ? Người nhà này cũng thật là giỏi, bóc lột nữ nhi đến tận xương tủy, lợi dụng triệt để, đến cuối cùng ngay cả quan tài cũng không nỡ mua! Bọn họ coi Mai Nguyệt là cái gì? Một con trâu, một con dê sao?"

Tạ Thừa An khẽ thở dài, theo đường cũ trở về, thấp giọng nói: "Duyên phụ mẫu vốn là một món nợ mơ hồ, làm sao tính rõ ràng được?"

Tang Mịch nói với vẻ mặt cảm xúc: "Chắc chắn Mai Nguyệt không có tình lang. Ta thấy hung thủ có khả năng là Lâm Thất, cũng có thể là phụ mẫu nàng, là đệ đệ của nàng."

Tạ Thừa An cau mày nói: "Sao có thể?"

"Sao lại không thể?" Tang Mịch mạnh mẽ giải thích: "Đêm hôm đó, người Mai gia từ chối Mai Nguyệt ở ngoài cửa, vốn là muốn đuổi nàng về Lâm gia, để nàng tiếp tục sống với Lâm Thất."