Tang Mịch nhớ tới dáng vẻ của Mai Nguyệt thì hơi rụt rè. Nhưng nàng biết cây hòe kia quá cao, Tạ Thừa An không leo lên được, trách nhiệm tìm kiếm manh mối chỉ có thể rơi vào vai mình.
Nàng cắn răng: “Được, ta đi với ngươi.”
Ánh trăng đêm nay còn tròn hơn đêm qua, nhuộm đỏ cả người Tang Mịch.
Nàng rơi lại phía sau Tạ Thừa An hòa vào bóng của hắn, như một vũng máu đổ trên nền đất.
Tang Mịch nhìn đến xuất thần, như bị mê hoặc, không thể bước đi, cũng không thể nói lời nào.
Tạ Thừa An dừng lại chờ nàng.
Hắn xoay người, đôi mắt trong veo sáng như sao, thân hình thẳng tắp như trúc. Dường như hắn không bị bất kỳ biến cố nào làm nao núng, luôn bình tĩnh tự tin, ung dung bất biến.
Tang Mịch lấy lại tinh thần, mũi chân điểm nhẹ, nhẹ nhàng nhảy ra khỏi bóng tối hắn phủ xuống.
Hai người lại lần nữa xuyên qua rừng rậm, đến gần cây hòe lớn.
Chưa tới dưới gốc cây, Tang Mịch đã phát hiện điều bất thường. Nàng chỉ vào tán cây khổng lồ mà kêu lên: "Sao, sao nàng lại xuống đây?"
Tang Mịch nói không sai. Đêm qua Mai Nguyệt ẩn mình trong tán lá rậm rạp. Nếu nàng không phát ra tiếng khóc thì dù có đi qua dưới gốc cây một trăm lần cũng khó mà nhận ra.
Thế nhưng, đêm nay Mai Nguyệt lại lơ lửng giữa không trung. Sợi dây thừng siết cổ nàng ta bỗng nhiên nới lỏng một đoạn dài, cứ như thể... cứ như thể...
Nàng ta đang hạ xuống.
Tang Mịch ước chừng chiều dài sợi dây.
Theo tiến độ này, chỉ hai ngày nữa đôi chân Mai Nguyệt sẽ chạm tới mặt đất.
Nét mặt Tạ Thừa An trở nên nghiêm trọng. Hắn mồi cây châm lửa, trầm giọng nói: "Tang Mịch cô nương, làm phiền ngươi lại lên đó xem xét."
Tang Mịch khẽ thở ra một hơi, kinh hãi bay lên xem xét tình hình của Mai Nguyệt.
Dáng vẻ Mai Nguyệt cũng đã thay đổi.
Nàng ta không còn khóc nữa.
Nàng ta đang cười.
Khuôn mặt Mai Nguyệt như còn sống. Tất cả vệt nước mắt biến mất không còn nữa, dường như đã ngưng đọng ở khoảnh khắc đẹp nhất.
Hai mắt nàng ta hé mở một khe nhỏ. Không thấy tròng trắng hay đồng tử, chỉ một màu đỏ máu.
Đôi môi anh đào đầy đặn khẽ hé. Bên trong cũng một màu đỏ. Máu bẩn chói mắt tràn ra từ khóe miệng, "tí tách" rơi xuống chiếc áo cưới đỏ thẫm, tỏa ra mùi hôi thối thoang thoảng.
Khóe miệng dính đầy máu tươi cong lên, như đang mỉm cười với Tang Mịch.
"Xong rồi, xong rồi!" Tang Mịch sợ hãi xoay một vòng trên không trung, cúi đầu nhìn Tạ Thừa An: "Ta cảm thấy nàng sắp sống lại rồi! Nàng sắp biến thành lệ quỷ rồi!"
Nghe A Lam nói, nếu người chết có oán niệm quá nặng, chấp niệm quá sâu thì có thể hóa thành lệ quỷ. Thần cản gϊếŧ thần, phật cản gϊếŧ phật.
Đến lúc đó, việc không thể giúp Mai Nguyệt minh oan chỉ sợ sẽ khiến nàng và Tạ Thừa An không có kết cục tốt đẹp.
"Đừng hoảng." Tạ Thừa An cũng nhận ra sự cấp bách và nghiêm trọng của việc này, trấn tĩnh lại: "Tang Mịch cô nương, ngươi xem xét kỹ lưỡng một chút, kể hết mọi manh mối phát hiện cho ta nghe."
Hắn nhắc nhở Tang Mịch: "Ngươi xem áo cưới của nàng có hư hại không? Đế giày thêu có dính thứ gì không?"
Tang Mịch theo lời Tạ Thừa An, nương theo ánh trăng lúc tỏ lúc mờ, cẩn thận kiểm tra Mai Nguyệt từ trên xuống dưới một lượt, rồi quay lại trước mặt hắn.
"Vạt áo của nàng hơi lộn xộn, dây thắt lưng chỗ này chưa được buộc chặt." Nàng vẫn chưa hết kinh hoàng, nhưng không có chậm trễ thời gian, nhanh chóng khoa tay múa chân trên người mình: "Ống tay áo rất bẩn, dính không ít lá cỏ và bùn đất. Sau lưng, trên váy và đế giày cũng có."
"Ồ, gót giày của nàng có bị mòn."
Tạ Thừa An trầm tư.