Chương 14: Tân nương tử (9)

Tạ Thừa An cố gắng không nhìn hình dạng kỳ quái của Tang Mịch, sắc mặt vẫn như thường mà phụ họa Lâm Thất nói: “Chuyện tốt thường gặp trắc trở. Giờ đây Lâm huynh cũng coi như đã qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai.”

Ba người uống đến đêm khuya vắng người, mới vui vẻ ra về.

Trước khi đi, Quách Chí Kiệt rất tự nhiên tháo túi tiền từ người Lâm Thất đang say mèm, vừa thanh toán, vừa nói với Tạ Thừa An: “Tạ huynh đệ, chúng ta đã nói rồi, hai quyển sách kia của ngươi nếu muốn tìm người mua, nhất định phải tìm ta! Giá cả dễ nói, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi chịu thiệt!”

Tạ Thừa An cười nói: “Đương nhiên rồi.”

Tạ Thừa An vác rương sách rời khỏi tửu lâu, rẽ mấy vòng. Mãi đến khi đi vào một con đường nhỏ vắng vẻ, hắn mới nói chuyện với Tang Mịch: “Tang Mịch cô nương, ngươi cho rằng hai người bọn hắn có đáng ngờ không?”

Tang Mịch ngửi mùi rượu thoang thoảng từ người hắn, cảm thấy rất dễ chịu. Nàng không để ý đi tới gần một chút, gần như xuyên qua vai hắn.

Nàng trầm tư nói: “Ta cũng không biết. Lời Lâm Thất nói nghe không có gì đáng ngờ. Đêm Mai Nguyệt thắt cổ, hắn đang uống rượu ở nhà Quách Chí Kiệt, cũng không có điều kiện gϊếŧ người. Nhưng ta cứ cảm thấy hắn là lạ...”

“Còn có Quách Chí Kiệt kia. Muội muội hắn dù sao cũng là tiểu thư khuê các, sao hắn có thể tùy tiện gả nàng cho người như Lâm Thất?”

Nàng nói tới đây, có chút nghiến răng nghiến lợi.

“Hả?” Tạ Thừa An bất ngờ quay đầu nhìn về phía Tang Mịch. Không biết là kinh ngạc vì trực giác nhạy bén của nàng, hay là không hiểu vì sao nàng lại ghét Lâm Thất đến vậy.

Hắn cân nhắc từ ngữ, từ tốn nói: “Lâm Thất có gia cảnh giàu có. Mấy năm gần đây phụ mẫu lại lần lượt qua đời. Sau khi muội muội của Quách Chí Kiệt gả cho hắn không cần lo lắng cơm áo gạo tiền, cũng không cần hầu hạ cha mẹ chồng. Trong mắt người đời thì cuộc hôn nhân này cũng không tệ.”

Tang Mịch cười lạnh nói: “Ta thấy hắn chính là một tên ngu xuẩn tự cho là đúng! Mai Nguyệt thật sự có nhân tình sao? Chưa chắc đã vậy. Chỉ bằng một chiếc khăn đã có thể đoạn tuyệt sự trong sạch của người khác, cũng quá hoang đường rồi!”

“Ta nghe Tiểu Ly tỷ tỷ nói qua, rất nhiều nữ tử đêm tân hôn sẽ không lạc hồng, cho dù có chảy máu cũng chỉ chảy một chút xíu. Vốn dĩ, nữ tử ở nông thôn từ nhỏ đã quen làm việc nặng nhọc, ai nấy đều thân thể cường tráng, không lạc hồng cũng là bình thường. Nếu như tướng công của các nàng lại vừa ngắn vừa nhỏ, cắm vào một cái chỉ như kim châm thì càng không thể chảy máu được!”

Nàng một hơi nói một tràng dài, cuối cùng tổng kết: “Chỉ có nam nhân không có kiến thức mới so đo những chuyện lông gà vỏ tỏi này.”

Tang Mịch là tàn hồn, ngây thơ trong sáng. Tiểu Ly nói với nàng thế nào, nàng liền thuật lại thế đó, căn bản không hiểu xấu hổ là gì. Ngược lại khiến Tạ Thừa An có hơi lúng túng.

Trên khuôn mặt trắng nõn của Tạ Thừa An hiện lên một vệt hồng nhạt. Hắn hắng giọng, trấn an nàng nói: “Ngươi nói đúng, nhưng Lâm Thất không đọc nhiều sách, lại vô cùng cố chấp, chắc là không nghe lọt những lời giải thích này.”

Tang Mịch thấy Tạ Thừa An vẫn luôn nói năng nhỏ nhẹ, chợt nhận ra mình quá kích động. Nàng vội vàng bình phục tâm trạng, trở lại chủ đề trước đó.

“Đúng rồi, lời của Lâm Thất có chút khác biệt so với lời của vị thẩm kia.”

“Theo Lâm Thất nói, đêm thành thân, Mai Nguyệt trước khóc lóc trở về nhà mẹ đẻ rồi mới bị người nhà mẹ đẻ đuổi ra ngoài. Lúc này mới treo cổ tự tử. Chúng ta có nên đến thôn Ô Sơn hỏi thăm một chút không?”