Nghe thấy lời này, sắc mặt Lâm Thất bỗng nhiên biến thành âm trầm. Hắn ta nhổ phẹt một bãi nước bọt xuống đất, nói: "Thành thân là ta, nhưng cưới lại không phải Vân Nương. Khi đó ta bị mỡ heo che mắt, bỏ ra tròn một trăm lượng bạc cưới con tiện nhân tên Mai Nguyệt ở thôn Ngô Sơn. Đêm tân hôn mới phát hiện ả không phải tấm thân xử nữ!"
"Là ta không tốt, không nên nhắc tới chuyện thương tâm của Lâm huynh." Tạ Thừa An vội vàng trấn an Lâm Thất: "Ta tự phạt một chén."
Hắn bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch. Động tác như nước chảy mây trôi, mang theo ưu nhã nói không nên lời.
"Không có gì không thể nói." Lâm Thất nhắc tới chuyện cũ năm xưa vẫn còn hậm hực bất bình: "Buổi tối ngày đó, ta tức giận không nhịn được tát ả một cái. Ả khóc lóc trở về nhà mẹ đẻ. Nhà mẹ đẻ ả cũng cảm thấy không có mặt mũi nên đã không cho ả vào cửa. Ả nghĩ không thông, lấy một sợi dây thừng treo cổ. Chuyện này liên quan gì tới ta?"
"Phụ mẫu ả muốn lừa ta, kéo ta đến quan phủ hỏi chuyện. Hừ, loại hàng rách nát đó, gϊếŧ ả còn làm bẩn tay ta." Hắn ta nói đến chỗ tức giận, đập bàn kêu lên: "Ngay cả Thiên Vương lão tử đến, ta cũng nói như vậy!"
“Lâm huynh bớt giận.” Tạ Thừa An lần nữa nâng chén rượu, chạm ly với Lâm Thất và Quách Chí Kiệt, ân cần hỏi: “Phụ mẫu của Mai tiểu thư kia quả thật khinh người quá đáng. Nhưng lúc ấy dù sao cũng có án mạng, quan gia ăn lộc triều đình lại vô cùng khó đối phó. Lâm huynh không phải chịu thiệt thòi lớn nào chứ?”
Sắc mặt Lâm Thất hơi dịu lại, nói: “Cũng may có Chí Kiệt ca giúp ta làm chứng. Đêm đó sau khi ta đuổi Mai Nguyệt ra ngoài, liền đến nhà Chí Kiệt ca, kéo huynh ấy uống rượu đến nửa đêm. Bằng không, ta thật sự không biết giải thích thế nào.”
“Đều là chuyện cũ rích rồi, còn nhắc lại làm gì?” Quách Chí Kiệt nói để hòa giải: “Chúng ta uống rượu thôi.”
Hắn ta đứng dậy rót rượu cho Lâm Thất và Tạ Thừa An. Ống tay áo rộng thùng thình hơi tuột lên để lộ một vết sẹo nhỏ màu đỏ sậm trên cổ tay. Vết thương rất phẳng, giống như bị vật sắc nhọn cắt.
Quách Chí Kiệt nhận thấy ánh mắt của Tạ Thừa An, vội kéo ống tay áo xuống giải thích: “Vết sẹo này là do ta nghịch ngợm hồi nhỏ, không cẩn thận bị thương. Làm Tạ huynh đệ sợ rồi sao?”
Tạ Thừa An cười nhạt nói: “Không có.”
Ba người nâng ly cạn chén, hàn huyên vài chuyện không đầu không cuối, cũng coi như hợp ý.
Bóng đêm càng lúc càng sâu. Tang Mịch từ trong rương sách bay ra ngồi trên ghế dài đối diện Tạ Thừa An. Nàng chống cằm nhìn người này, rồi lại nhìn người kia.
Từ góc độ của Tạ Thừa An. Đó là một cái bóng mỏng kẹp giữa Lâm Thất và Quách Chí Kiệt. Mép cái bóng không ngừng lay động, lúc thì nuốt chửng chén rượu, lúc thì xuyên qua thân thể của bọn hắn. Không thể nói là kinh dị, nhưng thực sự quái lạ.
Lâm Thất không có tâm cơ, tửu lượng cũng không tốt. Sau khi uống say hắn ta liền coi Tạ Thừa An là người nhà, thành thật bộc bạch, không giấu diếm điều gì.
Hắn ta cứ ba câu thì luôn có một câu nhắc đến Vân Nương, còn đắc ý từ trong vạt áo lấy ra một chiếc khăn trắng. Hắn nắm hai góc khăn mở ra cho Tạ Thừa An xem vết máu trên đó, nói: “Ngươi xem, đây là lạc hồng của Vân Nương. Đêm thành thân nàng chảy rất nhiều máu. Không giống cái đồ rách nát trước kia, khăn tay sạch trơn, không có gì cả!”
Vết máu lốm đốm dính trên tấm vải trắng tinh.
Do thời gian đã lâu, màu sắc đã trở nên ảm đạm.
Tang Mịch làm động tác nôn mửa, miệng há thành lỗ tròn, phun ra từng vòng sương trắng.
Ai lại mang khăn lạc hồng trên người đi khắp nơi cho người ta xem thế này?
Có bệnh.