Tạ Thừa An nghe nói Lâm Thất xuất thân thương hộ. Tuy rằng trong nhà có chút căn cơ, nhưng Lâm Thất chẳng đọc được mấy cuốn sách, cũng không có kiến thức gì. Nên thấy thế không khỏi lấy làm kỳ lạ.
Hắn kiên nhẫn đợi trong chốc lát thì nhìn thấy một nam nhân trẻ tuổi mặc áo lụa xanh biếc từ trong tiệm đi ra, ở ven đường mua túi điểm tâm.
Người nọ da mặt trắng nõn, mày rậm mắt to, tựa hồ chính là Lâm Thất.
Không bao lâu, một chiếc xe ngựa chở hàng chạy tới gần. Có một nam nhân mặc trường bào màu đỏ sậm đính vàng kim nhảy xuống. Hắn ta nói với Lâm Thất mấy câu rồi gọi tiểu nhị mang toàn bộ đồ dùng cũ bằng gỗ hoàng hoa lê trên xe chuyển vào hậu viện.
Nam nhân có diện mạo tầm thường, thần sắc lại hết sức ngạo mạn. Hắn ta vênh mặt hất hàm sai khiến tiểu nhị, chỉ có lúc nói chuyện với Lâm Thất mới lộ ra vẻ tươi cười.
Tạ Thừa An đoán, hắn ta chắc là đại cữu ca của Lâm Thất, cũng là nhị chưởng quầy của tiệm thu giấy cũ này.
Tạ Thừa An đợi mãi đến khi sắc trời tối dần, tiệm thu giấy cũ sắp đóng cửa, mới lấy từ trong rương sách ra hai quyển sách rồi thong thả đi vào.
Tang Mịch biết, hắn muốn tiến lên bắt chuyện.
Lần này không thể lại nhắc đến "Mai cô nương", phải đổi một cái cớ khác.
"Ông chủ, có thu sách cũ không?" Tạ Thừa An đưa sách trong tay cho Lâm Thất, nói: "Đây là bản độc nhất tổ phụ ta lưu lại. Ngươi xem đáng giá bao nhiêu bạc."
Lâm Thất lật qua lật lại nhìn không ra môn đạo gì. Hắn ta đưa cho nam nhân ngồi ở phía sau quầy xem sổ sách: "Chí Kiệt ca, huynh xem xem."
Hắn ta thấy Tạ Thừa An có khi chất như ngọc, ăn nói hữu lễ nên không dám khinh thường, nhiệt tình giới thiệu nói: "Đây là đại cữu ca ta Quách Chí Kiệt. Tổ tiên huynh ấy từng làm quan, bản thân xuất thân thiếu gia, kiến thức nhiều hơn ta."
"Hóa ra là Quách huynh." Tạ Thừa An không kiêu ngạo không tự ti chắp tay với Quách Chí Kiệt: "Tại hạ họ Tạ."
Quách Chí Kiệt vuốt ve gáy sách tinh xảo, trong mắt lóe lên tinh quang. Hắn ta thu hồi lại điệu bộ mắt cao hơn đỉnh đầu, thân thiện hẳn lên: "Tạ huynh đệ có hơi lạ mặt. Nghe khẩu âm hình như không phải là người địa phương nhỉ? Hai quyển sách này ta muốn, ngươi ra giá đi."
"Không vội." Tạ Thừa An cầm sách từ trong tay Quách Chí Kiệt về: "Ta chỉ hỏi giá thị trường. Tuy nói gần đây trong tay có chút eo hẹp, nhưng đây là di vật tổ phụ ta để lại. Tùy tiện buôn bán cứ cảm thấy hơi bất hiếu."
Quách Chí Kiệt nhìn chằm chằm vào quyển sách trong tay Tạ Thừa An, cười nói: "Tâm tình của Tạ huynh đệ ta hiểu. Lúc gia đình ta sa sút cũng lấy bảo bối trong nhà ra cái nào cầm cố được thì cầm cố, cái nào bán được thì bán. Nói thật, mùi vị đó thật sự không dễ chịu. Nhưng một văn tiền cũng làm khó anh hùng hảo hán. Không chống đỡ nổi qua cửa ải khó khăn trước mắt này thì nào có cơ hội đông sơn tái khởi?"
Tạ Thừa An làm ra bộ dáng có chút xúc động, im lặng không nói.
Quách Chí Kiệt nháy mắt ra hiệu với Lâm Thất, đi lên phía trước khoác lên bả vai Tạ Thừa An, nói: "Ta vừa thấy Tạ huynh đệ là đã cảm thấy hợp ý rồi. Chắc là do đồng bệnh tương liên. Tạ huynh đệ dùng cơm chiều chưa? Không bằng ta và A Thất mời ngươi uống chén rượu nhạt, chúng ta cùng nhau trò chuyện đôi câu!"
Lâm Thất không biết hai quyển sách kia có chỗ gì đặc biệt, nhưng lại vô cùng tin phục Quách Chí Kiệt. Hắn ta từ một bên khác ngăn cản Tạ Thừa An, nói phụ họa: "Đi đi đi, đối diện xéo bên kia có tửu lâu. Đêm nay chúng ta không say không về!"
Tạ Thừa An ỡm ờ đồng ý.