Chương 10: Tân nương tử (5)

"Ai ngờ được, một cô nương trông có vẻ an tĩnh vậy mà lại không trong sạch. Đêm tân hôn không có lạc hồng! Lâm Thất tức giận đánh nàng ta một bạt tai. Nàng ta khóc lóc chạy đến nơi hoang vu dã ngoại treo cổ tự vẫn!"

(*Lạc hồng: Máu trinh.)

"Hỉ sự biến thành tang sự. Ta sống hơn nửa đời người còn chưa từng thấy chuyện nào xui xẻo như vậy. Đáng giận nhất là phụ mẫu nàng ta còn không buông tha, cứ nói nữ nhi bị Lâm Thất hại chết. Bọn họ lôi kéo hắn làm ầm ĩ ở quan phủ mấy tháng trời mới yên!"

Tạ Thừa An thấy lão phụ nhân nói đầy căm phẫn, liền thuận theo lời bà nói: "Nếu thật sự là như vậy, thì Lâm Thất quả thật đáng thương."

"Còn không phải sao. Đứa nhỏ đó là ta nhìn từ nhỏ lớn lên. Tuy hắn không thích đọc sách, nhưng tâm địa lại thật thà, đối xử với huynh đệ bằng hữu vô cùng trượng nghĩa. Là do bản thân Mai cô nương không có phúc khí, không thể oán người khác." Lão phụ nhân nhắc nhở hắn: "Năm ngoái Lâm Thất lại cưới tức phụ. Giờ hắn cùng đại cữu ca hợp tác thu mua giấy cũ, ngày tháng trôi qua càng ngày càng sung túc, cũng coi như là đã vượt qua khổ sở. Ngươi đừng có đem chuyện đưa thư nói cho hắn, kẻo tự rước lấy vạ!"

(*Đại cữu ca: Anh vợ.)

Tạ Thừa An đã có được thông tin cần thiết đứng dậy cảm ơn: "Đa tạ thẩm nhắc nhở. Ta sẽ không tự tìm phiền toái cho mình đâu."

Hắn sẽ không sao?

Hắn căn bản không có lựa chọn.

Tạ Thừa An thử tìm kiếm lối ra của trấn. Hắn phát hiện giống như những gì đã gặp phải trước đó, bất kể đi như thế nào đều sẽ quay về chỗ cũ, căn bản không thể ra ngoài.

Cho dù đi theo người bán hàng rong tìm được con đường nhỏ thông tới hướng khác cũng vô dụng. Một tấm bình phong trong suốt dựng thẳng ở giao lộ, hắn và Tang Mịch đều không thể đi qua.

Xem ra, chỉ có thể lần theo manh mối mà tìm hiểu tình hình của Lâm Thất rồi.

Tang Mịch nói: "Mai cô nương không thể nào là tự sát được. Bằng không nàng khóc cái gì? Nhốt chúng ta ở đây làm gì?"

Tạ Thừa An nói: "Ngươi nói có lý. Đúng rồi, ngươi nói trong tay nàng nắm một chiếc khăn trắng, đúng không?"

"Đúng." Tang Mịch đột nhiên hiểu ra: "Lúc ấy ta không nghĩ kỹ. Thành thân là chuyện vui lớn, sao lại dùng khăn trắng chứ? Trừ phi là..."

Hai người đồng thanh: "Đó là khăn dùng để kiểm tra lạc hồng."

Xem ra, lão phụ nhân không có lừa các nàng. Đêm tân hôn Mai cô nương thật sự không có lạc hồng.

Điều này không chỉ trở thành một cái gai trong lòng Lâm Thất, mà còn khiến Mai cô nương canh cánh trong lòng.

Cho nên, cho dù nàng ta biến thành nữ quỷ vẫn phải nắm chặt chiếc khăn trong tay.

Tang Mịch trầm mặc.

Tạ Thừa An nghe ngóng được cửa hàng giấy mà Lâm Thất kinh doanh. Hắn không tùy tiện tiếp cận, mà là đứng ở góc đường quan sát.

Mặt tiền cửa hàng của Lâm Thất không lớn, nhưng vị trí lại tốt. Trước cửa treo một tấm ván gỗ. Trên đó viết ba chữ lớn "Thu giấy cũ". Phía dưới đặt hai cái bàn dài, trên bàn bày đầy giấy bút, tranh chữ, đồ cổ, bình hoa.

Cái gọi là "Thu giấy cũ" chính là mua đi bán lại sách và đồ chơi văn hóa. Chủ tiệm sẽ sắp xếp tiểu nhị đi khắp hang cùng ngõ hẻm, thu mua sách cũ đồ cũ với giá thấp. Sau đó người am hiểu sẽ chọn ra những món đồ có giá trị, bán cho các phú thương và quan lại thích sưu tầm.

Muốn làm tốt nghề này, vừa phải có tiền vốn, lại phải có con mắt tinh tường và mối quan hệ. Ba thứ này thiếu một cũng không được.