Tang Mịch là một con quỷ.
Một cô hồn dã quỷ.
Tang Mịch sống trong căn nhà hoang trên Thất Tinh Cương.
Lần đầu tiên nàng có ý thức là khi đang đứng trước cửa căn nhà hoang ấy.
Khi đó, một vầng trăng khuyết đỏ như máu treo lơ lửng trên nền trời. Nàng mơ mơ màng màng cúi đầu nhìn chính mình. Thân thể nàng giờ như một làn sương mờ ảo, gió hơi thoảng qua đã muốn tan biến. Hai tay nàng bị ánh trăng nhuốm thành màu đỏ sẫm, thoạt nhìn như đang nâng một vũng máu tanh.
Tang Mịch ngơ ngẩn mơ màng ở trong căn nhà hoang ấy, ngày ngày đi dạo khắp nơi.
Thất Tinh Cương còn được gọi là “Bãi tha ma”. Khắp nơi đều là mồ mả hoang tàn và hài cốt.
Quạ đen và kền kền thích ăn xác thối nghênh ngang đáp xuống đám cỏ dại. Chúng ăn uống no nê, vỗ vỗ đôi cánh đen bóng kêu “quạc quạc”.
Chúng không nhìn thấy Tang Mịch. Người qua đường vội vã cũng chẳng thấy nàng.
Tang Mịch đang buồn chán ngồi trên một tấm bia mộ đổ nát thì bỗng nghe thấy tiếng oán giận nũng nịu.
“Ôi chao, ngươi đè ta rồi!”
Âm thanh này phát ra từ một cây lan mọc bên mộ.
“Xin lỗi, xin lỗi.” Tang Mịch vội vàng đổi chỗ. Nàng ngồi xổm xuống quan sát cây lan với vẻ kinh ngạc: “Ngươi nói được à? Ngươi thấy ta hả?”
“Nói nhảm, ta tu luyện trăm năm rồi, là hoa yêu đấy nhé!” Cây lan lắc lắc chiếc lá xanh biếc. Từ những đóa hoa tím nhạt nở rộ hiện ra một khuôn mặt mỹ nhân. Mỹ nhân mở to mắt nhìn Tang Mịch, như thể nàng vừa hỏi điều gì ngớ ngẩn: “Yêu ma quỷ quái vốn là đồng loại. Ta thấy ngươi là lẽ thường.”
Lúc này, một con hồ ly trắng muốt từ trong bụi cỏ chui ra, nhẹ nhàng nhảy lên cành cây thấp. Hai chiếc đuôi lông xù rủ xuống.
“Nàng ấy là quỷ mới, không biết mấy chuyện này cũng chẳng lạ.” Hồ ly quay đầu liếʍ láp bộ lông, dáng vẻ thong dong tao nhã, nói năng từ tốn: “A Lam, đừng bắt nạt nàng ấy.”
Hoa yêu tên A Lam lại càng trợn mắt.
“Ta bắt nạt nàng? Rõ ràng là nàng bắt nạt ta!” Nàng ta rung rung nhụy hoa vàng rực. Dưới ánh mắt của Tang Mịch, nàng ta biến thành một thiếu nữ xinh đẹp diễm lệ, bĩu môi nói: “Ta vốn chẳng muốn để ý đến nàng. Nhưng mấy hôm nay nàng cứ đi tới đi lui trên sườn núi, suýt giẫm lên ta mấy lần, cũng chẳng biết mệt. Làm hại ta ngủ cũng chẳng được ngon!”
“Thực sự xin lỗi.” Tang Mịch đứng dậy theo A Lam, lại một lần nữa xin lỗi: “Chỉ là ta không biết nên đi đâu thôi.”
Nàng xem họ là bậc tiền bối, bỗng thấy mình không còn cô độc nữa.