Chương 65

Lý Diệp không nghe thấy Gia Nhu trả lời, bèn nâng cằm nàng lên. Trong mắt nàng, tình triều còn chưa hết, ánh mắt đáng thương nhìn chàng. Lý Diệp bất đắc dĩ cười nói: “Vẫn còn muốn à? Nàng định ép khô ta sao?”

Trong lòng Gia Nhu thì ra sức lắc đầu, nhưng lời nói ra khỏi miệng lại vô cùng nũng nịu: “Lang quân…”

Lý Diệp vẫn nhớ nàng mới trải qua sự đời, cũng định tạm ngừng, thế nhưng vừa nghe được tiếng nàng gọi như vậy thì chàng lại nghiêng người đặt nàng xuống dưới thân, phủ kín miệng nàng.

Tiếng động trong phòng mãi đến tận canh ba mới nghỉ. Vυ" già trực đêm là Thu Nương, chính là người lần trước bị Lý Diệp răn dạy, nghe thấy tiếng lang quân gọi, bảo chuẩn bị nước nóng, Thu Nương lập tức đi ngay.

Sức Gia Nhu không chống đỡ nổi nữa, đã mê man thϊếp đi. Lý Diệp đắp kín chăn cho nàng, khoác áo xuống giường. Mặc dù chàng không biết chính xác nàng uống thuốc gì, nhưng xem tác dụng mạnh như vậy, có lẽ là loại viên hồi xuân trong cung. Không biết Gia Nhu từ đâu có được nhỉ? Thứ này, chỉ có Vương Tuệ Lan mới có. Mà lá gan Vương Tuệ Lan có to hơn nữa, thì cũng sẽ không quản chuyện riêng của bọn họ, cho nên chắc chắc đấy là chủ ý của mẹ chàng rồi.

Lý Diệp cau mày, cầm lấy chiếc khăn có dấu hồng trên giường.

Thu Nương khẽ khàng gõ cửa, nghe được Lý Diệp đáp lại rồi mới dám bưng nước nóng đi vào, hai mắt không dám nhìn ngó gì chung quanh. Sau khi đặt nước nóng xuống, Thu Nương định quay ra luôn. Lý Diệp đưa khăn ra nói: “Ngày mai bà hãy đến chỗ mẹ ta báo cáo kết quả đi. Bà biết nên nói thế nào rồi đấy.”

Thu Nương trợn mắt lên, sợ đến quỳ sụp xuống đất: “Già, già không dám!”

“Ta ra lệnh cho bà làm như thế, bà cứ làm đi.” Lý Diệp lạnh nhạt nói.

Thu Nương vốn vẫn luôn làm việc tại Ly Sơn, lần này lang quân chuyển về nhà, vì không thích người mới, nên vẫn giao cho mấy bà già này hầu hạ. Nhưng nhiều năm như vậy, Thu Nương vẫn không hề hiểu được tính tình lang quân, đành trù trừ giơ tay nhận lấy chiếc khăn.

Lý Diệp giúp Gia Nhu lau người, lại giúp nàng mặc quần áσ ɭóŧ. Gia Nhu dụi dụi vào trong ngực chàng, dường như rất muốn dựa dẫm vào. Lý Diệp cúi xuống hôn lên mái tóc dài của nàng, ôm nàng vào trong ngực. Tối nay xác thực chàng vô cùng sung sướиɠ, thái độ chủ động khác thường của nàng, tuy nảy sinh vì thuốc, nhưng như những gì nàng nói lúc ban đầu, hẳn là bắt nguồn từ chủ định của nàng.