Chương 62

Gia Nhu gật đầu, được Quảng Lăng Vương giúp thì tốt rồi, lại hỏi thêm: “Chàng với Quảng Lăng Vương rất thân quen sao?”

Lý Diệp không ngờ nàng hỏi như vậy, đắn đo rồi mới nói: “Ngài ấy là anh rể của ta, ngày thường thỉnh thoảng cũng qua lại. Đối với những chuyện nhỏ nhặt như này thì chắc ngài ấy sẽ bằng lòng giúp một tay.”

“Vậy chàng nhất định phải năng qua lại cùng Quảng Lăng Vương đấy.” Gia Nhu bỗng nói.

“Lại định làm gì đây?” Lý Diệp cảm thấy hôm nay Gia Nhu có chút kỳ lạ, đầu tiên là muốn chàng tăng cường giao thiệp với Ngọc Hành, giờ lại tiếp tục muốn chàng thân cận hơn với Quảng Lăng Vương… Chẳng lẽ nàng phát hiện ra cái gì? Trong lòng chàng căng thẳng, chờ Gia Nhu trả lời.

Gia Nhu không thể nói rõ rằng vì nàng biết Quảng Lăng Vương là Hoàng đế tương lai, chỉ có thể úp mở: “Ta cảm thấy Quảng Lăng Vương vì giao tình với chàng mà chịu giúp cho cha, chắc hẳn đó là người vô cùng trượng nghĩa. Tương lai chàng ở chốn quan trường, có ngài ấy hỗ trợ, cũng sẽ dễ chịu hơn”. Với tình huống bây giờ mà nói, dù là ai thì cũng sẽ nghĩ rằng thân cận Thư Vương mới là tốt. Gia Nhu không thể nói nhiều hơn được nữa.

Hình như nàng đang che giấu điều gì đó, nhưng cũng không giống như là đã phát hiện ra thân phận của chàng. Lý Diệp cảm giác hay là bản thân mình lại suy diễn quá rồi, đối với người nào cũng nghi ngờ quá độ. Đây chỉ là một cô nương chưa va chạm nhiều, đâu phải là Vân Nam Vương mà nhạy cảm như thế.

Dùng xong bữa tối, Ngọc Hồ chuẩn bị bồn tắm, Lý Diệp lại định ra ngoài tản bộ, Gia Nhu đỏ mặt nói: “Bên ngoài trời lạnh, chàng ở lại trong phòng đi. Ta không sao.” Đêm qua cũng đã tiếp xúc da thịt rồi, sớm muộn nàng cũng phải quen thôi.

Lý Diệp gật gật đầu, ngồi lại trong căn phòng phía đông, tiếp tục xem cuốn sách trên bàn. Âm thanh vẩy nước và tiếng nói chuyện nho nhỏ từ phía bên kia truyền tới, làm cho chàng buồn bực mất tập trung, không đọc được chữ nào vào đầu. Chẳng bằng đi ra ngoài còn tốt hơn.

Gia Nhu tắm rửa xong xuôi, chỉ mặc áσ ɭóŧ tơ mỏng, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng mầu đỏ thêu hoa sen. Nàng ngồi trên sạp, nghiêng đầu, lau tóc bằng một chiếc khăn sợi bông, nói với Lý Diệp: “Chàng đi tắm đi.”

Lý Diệp đi ngang qua người nàng, đuôi mắt liếc thấy mái tóc đen như mây của nàng buông lơi, đôi mắt ánh nước long lanh, như bông sen vừa nhô lên trên mặt nước, thật xinh đẹp đáng yêu. Hương hoa nhàn nhạt lướt qua chóp mũi chàng, thân hình ngọc ngà đêm qua nằm run rẩy bên dưới chàng chợt hiện lên rõ ràng trước mắt. Lý Diệp gắng sức ổn định tâm thần, dứt bỏ những tạp niệm kia, bước vào sau bức bình phong, nháy mắt đã cởi xong xiêm y.